Trở lại   Học tiếng Trung | Du học Trung Quốc » DU LỊCH TRUNG QUỐC - KHÁM PHÁ TRUNG HOA » Đất nước Trung Hoa » Văn học Trung Quốc

Văn học Trung Quốc Văn học Trung Quốc




厨房(吉本芭娜娜) - Kitchen ( Banana Yoshimoto)

Văn học Trung Quốc


Trả lời
 
Ðiều Chỉnh
Old 18-01-2010, 02:29 AM
  post #1
bhaaa
Gold Member
 
ID: 19392
Tham gia: 16-04-2009
Giới tính: Hiden
Bài gởi: 426
Cảm ơn: 102
Được cảm ơn: 133 lần trong 79 bài viết
Default 厨房(吉本芭娜娜) - Kitchen ( Banana Yoshimoto)

厨房 - Kitchen I
  
  在这个世界上,我觉得我最喜欢的地方就是厨房。
  无论在什么地方,无论是什么样子,只要那里是厨房,只要是做饭的地方,我就不会厌恶。如果可能,最好是用具齐全。时常使用的厨房,要有几条洁净干爽的毛巾,还有洁白瓷砖,闪闪发亮。
  厨房即使脏乱之极,我也爱不自禁。
  地板上乱丢青菜的碎屑,拖鞋底漆黑污浊,即使如此,只要宽大敞亮,我还是会喜欢。一只大冰箱赫然矗立,里面摆放着足以度过一个冬天的食品。我斜身依在银色冰箱拉门上,从那油星溅满的灶台和锈迹斑驳的莱刀移开视线,随意举目仰望,窗外星光凄然闪烁。
  只有我和厨房残存相依,我想,这毕竟好过只剩我独自一人。
  在精疲力竭的时候,我经常会深思默想:不知何时辞别今生之际,我愿意在厨房咽下最后一口气。无论孤身流落寒冷的地方,或是与人共居温暖的地方,只要那里是厨房,我就能够直面死亡,毫无畏惧。
  在被田边家收留之前,我每天都睡在厨房。
  我在哪儿都睡不安稳,就在房间里四处寻找安然入睡的地方。有一天黎明,我发现冰箱旁边最易酣然入梦。
  我叫樱井美影,父母早已双逝。因而祖父祖母把我养大。上中学的时候,祖父去世了。以后一直是我与祖母二人相依为命。前几天,万没料到祖母也离开了我。
  家,的的确确,曾经有过;可是随着时光的流逝,家人一个个地离开人间,只留下我一个人在这房间里。每每想及此事,眼前一切恍然如梦。就在我出生成长的这个房子里,时间竟会如此匆匆飞逝,竟会只剩我一个人,对此真叫人惊异不解。这简直是科幻小说,宇宙之谜。
  葬礼之后的三天里,我总是神志恍惚。
  悲痛至极,欲哭无泪,与之而来的是软绵无力的困倦。我在悄然发亮的厨房铺开被褥,像母狮那样裹着毛毯睡着了。冰箱的嗡嗡声音,会使我陷入孤独的思绪之中。漫漫黑夜悄然而去,清晨即已来临。
  我愿在星光下睡眠。
  我愿在晨辉中醒来。
  除此之外,一切淡然离去。

  可是!我不能总是如此消磨时间。现实毕竟残酷无情。
  虽说祖母多少给我留下一笔钱,不过一个人住在这个房子里毕竟太大,租金太高。我只能另寻住房。
  无奈我只得买来一本租房广告册子翻阅起来,看着那些没完没了、大同小异的租房广告,我不由得头晕目眩。何况搬家颇费时间,也费气力。
  我本来没有精力,又日日夜夜躺在厨房,全身关节酸痛,还要把迷迷糊糊的头弄清醒一些,去看房子、搬家、换装电话,这怎么可能!
  想到这数不胜数的麻烦,我灰心丧气,只得昏睡。我清楚地记得那天下午,奇迹就像天上掉馅饼一样,落到了我身上。
  叮咚,突然门铃一响。那是一个天色有些阴霆的春日午后。我连翻都不愿意翻那本租房广告,反正是要搬家,就一心忙着用绳子捆杂志。我穿着一件睡衣连忙跑出来,不假思索地开了门锁,拉开了门。门外站着田边雄一(好在不是强盗)。“前几天,真是谢谢你了。”我说。这是一个不错的小伙子,比我小一岁,在祖母的葬礼上帮了很大忙。我一问,他说和我在同一所大学。我现在休学在家里。
  “不客气。”他说,“住处已经定下了?”
  “还是没有着落。”我笑了。
  “果然还是那样。”
  “进来喝一杯茶怎么样?”
  “不喝啦。这一会儿出来办事,忙着呢。”他笑了笑。“我只是来告诉你一声,我跟母亲商量过了,到我家住一段怎么样?”
  “啊?”
  我问。
  “反正今晚七点左右,到我家来一趟。这是地图。”
  “嗯。”我茫然地把那张图接过来。
  “那就这样。我和母亲都很高兴你来呀,美影小姐。”
  他笑了,笑容灿然可掬。他站在门口,可我觉得我们的眼睛忽地拉近了,叫我定睛而视。这也许是由于他突然叫出我的名字。
  “……那,我一定拜访。”
  说得难听一点,我也许走火入魔了。可是他的态度相当冷静,我只能相信。正如平时走火入魔时一样,眼前黑暗之中出现了一条路,银光灿灿而又仿佛实实在在的路。因而我答应了他。

  他说了句“再见”,就笑着走了。
  在祖母的葬礼之前,我几乎不认识他。葬礼那天,田边雄一突然出现时,我还真以为是祖母的情人。他一边烧着香,一边闭紧已经哭肿的眼睛,双手不住地颤抖。每当看到祖母的遗像时,眼泪就扑扑簌簌掉下来。
  看到他如此悲哀,我不由自主地想:我对祖母的爱还不及这个人。他悲恸欲绝到了这种地步。接着他用手帕捂着脸说:
  “让我帮你做些什么吧。”
  这样说过之后,他真的做了很多事。
  田边雄—
  我费了很长时间,才想起什么时候听祖母提起过这个名字,可能是因为头脑混乱。
  他在祖母常去的花店里打工。我想起来听到祖母几次说过:有个好孩子,他叫田边雄君,今天哪……祖母酷爱插花,厨房里鲜花不断。每周她要去两趟花店。这样想来他好像到我家来过一次,跟在祖母后面,抱着一个大花盆。田边是一个四肢修长、容貌俊秀的小伙子。品性如何不得而知,不过我看见过他在花店里很热心地干活的样子。即使对他有所了解之后,他那“冷淡”的印象不知为何,依旧未改。无论言谈举止如何温和,总感觉他孤独地生活着。也就是说,我和他只不过认识到这个程度而已,几近路人。
  夜雨飘落。暖雨淅沥,笼罩街市,如云似烟。我拿着地图走在这春夜里。
  田边家的那幢公寓与我家刚好相隔中央公园。我走进公园,夜里草木的气息扑鼻而来。我的双脚吧嗒吧嗒地踏在湿漉漉的小路上。小路闪着光,映耀着霓虹灯的色彩。
  说心里话,我只是因为对方邀请,才去田边家,此外什么也没有想过。
  我举目眺望那高高耸立的公寓,田边家的10层显得格外高。从那上面远眺,夜色一定迷人。我下了电梯,留心注意着响彻整个走廊的我的脚步声。我一按门铃,雄一马上就开了门。
  “请进。”
  雄一说。
  “那就打扰了。”
  我走了进去。这个房间独具一格。
  首先看见的是那庞大结实的沙发,摆在与厨房相连的客厅里。沙发后面是餐柜,前面没有茶几,也没铺地毯。沙发套着驼色布罩,豪华气派,即使上广告也不逊色。似乎一家人都可以坐上去看电视,旁边还可坐着在日本难得一见的大狗。
  从宽大的窗口可以看见阳台。窗前摆放着一排种植花草的盆或箱子,组成茂密的植物群,宛如热带丛林一般。仔细一看,家里到处是花,各种各样的花瓶里,插着合于季节的花卉。
  “母亲说马上抽空回来一下。你要是愿意的话,先看看家里。我给你当向导吧。你从哪儿判断?”
  “判断什么?”
  我坐在柔软的沙发上。
  “房间的情调,主人的情趣啦。人们常说,看洗手间,就一目了然了。”他淡淡地笑笑,说话稳重斯文。
  “厨房。”
  我说。
  “喏,就这儿。随便你看。”
  我绕到正在倒茶的雄一身后,认真打量着厨房。
  在地板上铺着感觉舒适的擦鞋垫。雄一穿着质地很好的拖鞋。最小限度常用的必备厨房用具,整整齐齐地摆挂着。和我家一样,其中也有银色平底炒锅、德国产的削皮刀。祖母爱发脾气,但只要削皮时顺手,她就很高兴。
  在小荧光灯的照射下,餐具静待出笼,玻璃杯洁净闪亮。乍看凌乱无序,但净是精品。还有特别的用具:做盖浇饭的碗、做奶汁烤饭的碟子、特大的盘子、带盖子的大啤酒杯子,也都十分精美。雄一叫我随便看,所以我连那台不大的冰箱也打开看了,里面摆得井然有序,没有存而不用的东西。我不住点头赞许,真是不错的厨房,我一眼就对这个厨房发生了深厚的珍爱之情。

  我回到沙发坐下,热茶已经端了上来。
  在这个初次登门的房间里,与至今为止几乎未曾见过的人相对而坐,油然涌出一股天涯沦落的孤独感。
  窗外雨中夜景渐渐淹没于黑暗之中。大玻璃窗上映着我的身影,我与身影中的自己对望着。
  在这世界上,再也没有与我血缘相近的人,无论我去向何方,去做何事,全无束缚,这是何等畅快淋漓。
  世界竟是如此浩渺无垠,黑夜竟是如此深邃无底,欢乐与寂寞竟是如此漫无边际,直到最近我才切肤体验到。我想,在此之前,我是闭着一只眼睛,看到这个世界而已。
  “为什么把我叫来呢?”
  我问雄一。“我觉得你有些难处。”他亲切地眯着眼睛说,“你的祖母对我非常疼爱,你也看到了,家里有很多空着的地方。你得搬出那里了吧,是吗?”“是啊,现在亏得房东好意,还拖着。”
  “所以你尽管在这儿住着。”
  雄一说着,似乎这样是理所当然。
  他的态度既不过于热情,又不十分冷淡,这令现在的我倍感温暖。不知为何,一股诱我哭泣的感觉沁入我的心底。
  这时一个漂亮标致的美人咔地一声打开门,喘着粗气闯了进来。
  我惊异地瞪圆了眼睛。她的年龄比我大不少。但她长得实在很美。从她平时不多见的服饰和浓艳的化妆,我马上就猜到她从事夜间工作。
  “这是樱井美影小姐。”
  雄一把我介绍给她。
  她呼哧呼哧地喘气,用微略沙哑的声音说:
  “多多关照。”她笑了笑,“我是雄一的母亲,叫惠理子。”
  她就是雄一的母亲?我大吃一惊,双目盯着她。飘洒柔美的披肩发,深凝有神的狭长双眸,线条娇媚的嘴唇,挺拔高直的鼻梁,浑身充溢生命的鲜嫩光泽,使人觉得她超越于现实世界。我从未见过这样的人。
  我露骨地。直愣愣地看着她。
  “请多关照。”
  愣了半天,我好不容易才回了一个微笑。
  “明天起就拜托了。”她对我亲切地说,随后冲着雄一急忙说:“对不起,实在抽不开身。我是借口上洗手间跑出来的、要是早上就有时间了。让美影小姐住下吧。”她的红裙子一甩就向门口跑去。
  “那我用车送你吧。”
  雄一说。
  “对不起,为了我。”
  我道歉地说。
  “哪里,没想到店里人那么多。是我对不起你。那就早上见。”
  她抬起高跟鞋跑去了。
  “你先看看电视,等一会儿。”雄一说着随后跟出去。孤零零地剩下我一人。
  如果仔细端详,从与年龄相应的皱纹,不够整齐的牙齿,还确实给人以普通人的感觉。尽管如此她仍然美艳超群,真想再睹她的风韵。一束温馨的光线从心底里悄然闪烁,犹如一幅残留的画卷。我觉得这就是所谓的魅力。正如海伦初次得知水为何物一样,语言幻化出形象,活生生地显现于眼前。这不是夸张,这次见面的确是令人如此惊奇。
  雄一哗啦哗啦地弄着车钥匙回来了。
  “只能抽出十分钟功夫,还不如打个电话过来。”
  他在水泥地上擦着鞋子说。
  我仍是坐在沙发上。
  “嗯。”
  “美影,给母亲迷住了?”
  “嗯,太美了呀。”
  我老老实实地说。“不过,”雄一笑着走进房间,坐在我跟前的地板上,“她整形过的”
  “噢。”我装出平静的模样说。“怪不得你们的脸长得一点也不像。”
  “而且,你知道吗?”雄一好不滑稽地继续说。“她是男的呀。”
  这下我再也不能故作镇静了。我目瞪口呆,只能盯着他,一直等他说出这是开玩笑。那纤细手指,言谈举止,体态身形,竟会是男的?我的面前浮现出她那美丽的身影,屏住呼吸等着他说出那句话。可是雄一只是露出笑眯眯的表情。
  “可是,”我开口了,“你叫的不是母亲……母亲吗?”
  “实际上要是你,难道会叫父亲?”
  他冷静地说。的确如此,这是十分合理的答案。
  “惠理子,就是这名字?”
  “不。原来好像叫雄司。”
  我眼前仿佛一片空白,好不容易恢复听讲的姿态,才又问道:
  “那么,生你的是谁呢?”
  “过去,她是男的。”他说,“很年轻的时候,她结过婚,和他结婚的女人就是生我的母亲了。”
  “什么样……的人呢?”
  我想像不出,就问雄一。
  “我也记不得了。我小的时候,她就死了。不过有照片,看吗?”
  “嗯。”
  我点点头。他坐着拉过自己的书包,从钱夹中拿出一张照片,递给了我。那是一个面容难以言状的人,短头发,小鼻子,小眼睛,看不出年龄多大,给人以莫名其妙的印象。我沉默无言。
  “样子很怪吧?”
  雄一问。我困惑地笑笑。
  “刚才你见过的惠理子,小时候因为什么事情,被这照片上人的母亲家领养了,这样就和我母亲一起长大。她还是男人的时候,长得一表人才,不少女孩都喜欢他。可是不知为什么,把脸弄成这个样子。”他微笑着望着照片,“他着魔似地迷上了长得奇怪的母亲,还不顾那家的养育之恩,和母亲私奔了呢。”
  我点了点头。
  “在母亲去世之后,惠理子放弃了工作,抱着还小的我,思考着怎么办,最后他决心变成一个女的。因为他再也不爱任何人了。在变成女人之前,他整日沉默寡言。他不喜欢半途而废,就从脸开始全都做了手术,用剩的钱开了一间那种酒吧,把我养大了。这也算得上是家庭主妇了吧?”
  他笑着。
  “啊,很不平常的遭遇呀。”
  “我叹道。
  “他说人还是得生存下去。”
  不知是可以相信,还是有所隐瞒,越听这家人的事情,就越是糊涂。
  可是我相信厨房,何况完全相异的母子有着相同之处:面庞绽开笑容时,都像菩萨一般熠熠生辉。我十分喜爱他们的笑容。
  “明天早晨我不在,这里的东西你随便用就是。”
  面带睡意的雄一抱着毛毯和睡衣,告诉我淋浴的用法和毛巾的位置。
  听了雄一非同寻常的身世之后,我不知如何思考。和雄一看着录像带,聊着花店见闻和祖母的轶事。时间过得很快,转眼就到了半夜一点了。这沙发很舒服,又深又软又大,一坐下去,就不想再站起来。
  “你母亲,”我说,“在家具店里一坐上这沙发,就非想要这沙发不可,所以买下来的吧?”
  “你猜对了。”他说,“她那个人全凭心血来潮。她也有实现想法的能力,真是很了不起。”
  “是啊。”
  我也首肯地说。
  “这沙发就是你的了,是你的床啊。”他说,“派上用处,真是不错。”
  “我,”我小心翼翼地问,“当真可以在这里睡觉?”
  “嗯。”
  他说得很干脆。
  “……那太谢谢了。”
  我说。
  他把屋内大略介绍之后,道了一声晚安,就回自己房间去了。
  我也困了。
  我用别人家的淋浴洗着,热腾腾的热水消解了多少天来的疲劳。同时我在想,自己是在干什么呢?
  换上借的睡衣,来到静悄悄的房间里。我光着脚,吧嗒吧嗒地再一次去看了厨房。实在是一个令人留连忘返的厨房。
  我转回今夜当床的沙发,就关掉了电灯。
  窗口的植物在若明若暗的月光中浮现出来,尤其是在十层的夜景中涂上了一层光环,正在静静地呼吸。雨已经停了。在充溢湿气的透明大气层中,夜色辉映,娇美迷人。
  我用毛巾被裹着身体,想及今夜也在厨房旁边睡觉,觉得滑稽可笑。可是我并不孤独。也许我在期待着,期待着这么一张床,足以使我忘记过去,忘记未来,哪怕是片刻。身边不可有人,因为这反而徒增寂寞。不过有厨房,有植物,同一屋顶下有人,静谧安宁……完美无憾,这里完美无缺。
  我安祥地睡了。
  听到水声,睁眼醒来。
  这是一个耀眼夺目的清晨。我迷迷糊糊地爬起来,看到厨房里“惠理子”的背影。衣着比昨天淡雅。
  “早上好。”
  她回过脸来,脸上浓妆艳抹,使我顿时瞪大了眼睛。
  “早上好。”我应到。她打开冰箱门,现出为难的神色。看我一眼,说:
  “平时还没起床,我就有点饿……可家里什么也没有。买点现成的吧,你想吃什么?”
  我站起身来说:
  “我来做点什么吧!”
  “真的?”她问,又不安地说:“睡得昏头昏脑的,能拿得了刀吗?”
  “没关系。”
  房间阳光明媚,恰如日光浴室。碧空万里,色彩柔和而又灿烂。
  我站在不胜喜爱的厨房里,心绪畅快,精神清爽。突然我想起来她是男的。不由自主地看了她一眼,暴风雨般的冲击波席卷而来。
  晨光如泻,木香飘逸。她在落着灰尘的地板上,拉过靠垫歪身看着电视。她的样子令人感到十分亲切。
  她高兴地吃着我做的鸡蛋粥和黄瓜色拉。
  中午,艳阳当头,春意盎然。从外面传来孩子们在公寓庭院里喧闹的声音。
  窗外的花草沐浴在柔和的阳光里,绿叶碧嫩映辉。淡淡的远空,薄薄的白云,悠悠地飘流。
  这是一个温暖悠闲的中午。
  与素不相识的人在并非早餐的时间里一起吃早餐,我觉得实在不可理解。在昨天早晨之前,无法想像这一情景。
  没有餐桌,就把各种东西直接放在地板上吃。阳光透过玻璃杯,日本凉茶荡漾着绿波,映现在地板上美妙无比。
  “雄一呀,”惠理子突然一动不动地盯着我说。“以前就说,你很像过去养的阿乐,真是像极了。”
  “谁叫阿乐?”
  “是小狗。”
  “啊——”原来是小狗。
  “那眼神,那睫毛……昨天第一眼看见你的时候,我差一点笑出来。真的。”
  “是吗?”我想幸亏像小狗,要是像圣伯纳大头狗,那就惨了。
  “阿乐死的时候,雄一连饭都咽不下去。所以雄一不会把你当作一般人的。至于有没有男女之爱,我不能肯定。”
  母亲哧哧地笑起来。
  “不管怎么样,我还是很感激你们。”我说。
  “他说过,你祖母很疼爱他。”
  “是啊,祖母很喜欢雄一。”
  “那孩子,并不总是由我带大的,有很多毛病。”
  “毛病?”
  “是啊。”她面带母爱的微笑说。“情绪变化无常,与人相处时总是有些冷淡,很多方面有毛病……为了让他成为心地善良的孩子,我费尽心血养育他。他还算是个善良的孩子。”
  “嗯,我知道。”
  “你也是一个好孩子。”
  原来应当是他的她在嘻嘻地笑着,那神情就像电视中常见的纽约女艺员羞怯的笑脸,如此说来又觉得她的表情又过于热情。她身上充满了诱人的魅力,正是魅力使她如此。我觉得这种魅力无论是已经去世的妻子,还是儿子,甚至是她本人都无法抑制。因而她身上又浸透着凄静的孤寂。
  她吃着脆生生的黄瓜,说:
  “心口不一的人还是不少的。你只要真的喜欢,就住在这里。我相信你是好孩子,打心眼里高兴。在悲伤的时候,没有地方可去,是最痛苦的。你就安心住在这里,嗯?”
  她叮嘱着,那眼神好像望穿我的双眸。“……房租我会交纳的。”我心中涌出热流,激动地说。“在找到下一个住处之前,就请让我住在这里。”
  “好哇,你不必客气。时常做点鸡蛋粥,比雄一做的好吃多了。”
  她笑了。
  与老年人两个人相依为命,是非常令人不安的,而且老年人越是健康就越是如此。实际上和祖母一起生活时,我从来没有过这种念头,满心愉快。但是如今回首往事,不得不产生这种感觉。
  其实我时时刻刻都在害怕“祖母去世”。
  每当我回家,祖母从摆着电视的日本式房间出来,说:“你回来了。”回来晚时,我总是买蛋糕带回来。我在外边过夜,只要对祖母说一声,她就不会生气。祖母是一个很宽厚仁慈的人。我们两个人看着电视吃蛋糕时,有时喝日本茶,有时喝咖啡,消度睡前的时间。
  从我小时候起,祖母的房间就没有发生过变化。在这里我们漫不经心地闲聊文艺界的轶事,抑或当天的琐事,就是这时谈起雄一的。无论我陷入何等令人神迷魂癫的恋爱,无论我豪饮多少酒,醉得欢天喜地,心里总是挂念着孤零零的家。
  谁也没有告诉我,但早已感觉到房间角落里的气息席卷而来,令人心惊的冷寂,还有孩子与老人无论过得何等其乐融融,都存在着无法弥补的空间。
  我想,雄一也会如此。
  在那黑漆漆、孤寂寂的山路上,不知何时我也能够独立生存,能有所作为呢?虽然在宠爱之中长大,却总有丝丝寂寞。
  ——不知何时,谁都会变成尘埃,消失在时间的冥冥之中。
  我睁着具有这一切肤体验的眼睛,在蹒跚而行。雄一对我的反应也许是自然而然的。
  ……就这样,我意外地开始了寄居生活。
  直到五月之前,我允许自己闲歇无事。这样一来,每天像是在极乐仙境一般快乐。临时工还是去做,下班后打扫房间,看看电视,烤制蛋糕,过起了家庭主妇的生活。
  阳光与清风冉冉吹入我的心田,使我十分欣悦。
  雄一上学、打工,惠理子夜间工作,这家的人难得聚齐。
  开始的时候,我不习惯在完全暴露的地方睡觉。有些东西还要一点点收拾,因此得在原住处和田边家之间跑来跑去,我觉得很累,可是很快就适应了。
  我喜爱田边家的沙发,如同那旧居的厨房。在沙发上体味到睡眠。倾听着花草的呼吸,欣赏着窗帘外边的夜景,总是酣然进入梦乡。
  现在想不起来比这更想得到的东西,我很幸福。
  我向来如此,不到被逼无奈时总不愿意动弹。这次也是实在穷途末路时得到了这张温暖的床。我真心感谢上帝,尽管不知道上帝存在与否。
  一天,为了整理残存的东西,我回到了原来的住房。
  打开门之后,吃了一惊。不再住之后,这房间完全换了一副面孔。
  静寂黑暗,毫无生气。原来熟悉亲切的一切好像全都扭过脸去,不理睬我。我没有说我回来了,而想说打扰了,然后轻手轻脚地走了进去。
  祖母死了,这房间的时间也死了。
  我实实在在感觉到这一点。我已经无能为力了。只有离开这里,别无他法了。在搬出之前,得替旧居做些什么。我小声嘀咕着,一边收拾祖父的旧手表,一边擦着冰箱。
  这时,电话铃响了。
  我思索着拿起话筒。是宗太郎打来的。
  他是我过去的恋人。祖母的病情恶化的时候,我们分手了。“喂喂,是美影吗?”他那声音亲切得几乎叫人哭出来。
  “好久没有见啦!”
  我满心欢喜地答道。完全没有羞怯与虚荣,这是一种病态。“你没来学校,我想你怎么了,就到处问,后来听说你祖母去世了,我吓了一跳……很难过吧?”
  “嗯,是有点慌乱。”
  “现在,能出来吗?”
  “好吧。”
  说好之后,我漫不经心地抬头一看,窗外阴沉,昏灰一片。看起来云片被风吹得飞速飘流。这世上一定并无悲哀,也无他物。一切皆无。
  宗太郎是一个特别喜欢公园的人。翠绿叠映的地方,开阔辽远的景色,野外,他都喜欢。在大学里,他也总是呆在院子里和运动场边的凳子上。
  只要想找他,有绿就有他。这已经成了尽人皆知的俗语。他将来想从事与植物有关的工作。我与喜爱植物的男人有缘。
  平和娴静时的我,温和愉快时的他,恰如画中描绘的一对学生情侣。因为他的爱好,不管是寒冬,还是其他季节,我们经常是在公园里相会。可是我时常迟到,又觉得不好意思,就想了个折衷的地点,就是公园旁边的一家大酒吧。
  今天宗太郎也是坐在大酒吧里最靠公园的座位上,望着外边。
  玻璃窗外,乌云密布天空,树木在风中哗哗摇动。我从来来往往的女侍之中穿过,来到他身边时,他发现了我,灿然一笑。
  我在对面的座位上坐下来说:
  “要下雨了。”
  “不,天会转晴的。”宗太郎说。“很久没见,怎么两人竟聊天气?”
  他的笑容令人安然自在。我想,与彼此毫无拘束的朋友午后喝茶,真是一件快事。我知道他睡觉时不堪入目的难看样子,了解他往咖啡里加入很多牛奶和白糖的习惯,也悉知他为了用电吹风把头发弄妥帖时,对着镜子的那副尊容,傻乎乎而又认真。如果和他还是亲密无间的时候,我想会因为擦冰箱磨秃右手指甲,而不能释然。
  “你现在,”在闲聊之中,宗太郎突然想起似地说,“住在田边那里?”
  我大吃一惊。
  由于太吃惊,手里端着的红茶杯一歪,红茶哗哗分洒进碟子里。
  “这已经成了学校里的话题啦。你真行,就没有听到点什么?”
  宗太郎说着,脸上一副困惑不解的笑容。
  “连你都知道,可我却不知道。那是为什么?”
  我问。
  “田边的那一位,我说的是以前的那一位,在学生食堂把田边搞得够呛。”
  “哦?是为了我?”
  “好像是啊。不过你们现在相处得很好吧。我,是这么听说的”
  “唔,我倒是第一次听说。”
  我应道。
  “可你们两人住在一起吧?”
  “田边的母亲(严格说来不应这么称呼)也住一起的。”
  “哼!扯淡。”
  宗太郎大声叫到。我过去曾很爱他这种心直口快的性格,可是现在却讨厌,只能叫人羞怯难当。
  “田边那家伙,”他说,“听说很古怪?”
  “我不大了解。”我回答。“我们不大见面……也没怎么聊过。我只是像狗一样,被领去罢了。对他我一无所知。那场风波,我一点都不知道,跟傻子一样。”
  “你喜欢他,还是爱他,我不太清楚。”宗太郎说。“不管怎么说,我觉得挺好。住到什么时候?”
  “不知道”
  “你要好好想啊!”
  “是啊,是得想想。”
  我说。
  回来时一直穿过公园。从树丛之中可以清楚地看见田边家的那幢公寓。
  “我住在那里。”
  我用手指着。
  “真不错。就在公园旁边。要是我,会早晨五点钟起来散步的。”
  宗太郎笑着说。他个子很高,我总得仰视。我盯着他的侧脸想:我要是这个男孩,一定,一定硬拉着我。去找新的公寓,再拖我到学校去。
  昔日我曾非常喜欢、爱慕他的这种果决干脆的性情。而且为我自己与他不相配,而憎恨自己。他是大家族的长子,在家里自然而然形成的爽朗性格,格外温暖了我的心。
  可是现在无论如何,我需要的是田边家那种难以言状的明快和安逸。我不想向他表述心绪,也没有这个必要。与他见面时总有这种感觉。我自己只能是自己,为此哀叹不绝。
  “那就再见了。”
  我内心深处有一团炽热的感情,透过我的眸子向他明确地发问:
  难道至今你的心还残留着我?
  “好好生活吧!”
  他笑了,细眯的眼睛里显然存在着答案。
  “嗯,我会记住的。”
  我说着,挥手告别。这份情感就这样消失在漫无际涯的远处。

  那天晚上,我看录像带时,雄一开门从外面进来,怀里抱着一个大箱子。
  “你回来了!”
  “我买了电子打字机!”
  雄一兴致勃勃地说。我最近才发现,这家人有着病态的购物癖。所购之物都是大件,主要是电子产品。
  “好哇。”
  我说。
  “有什么想打的东西?”
  “呃——”我正想打歌词。
  “对了,给你打通知搬迁的明信片。”
  雄一说。
  “什么,明信片?”
  “在大城市里,难道你打算没有住处,没有电话地活下去?”
  “可是下次搬家时,还得通知,怪麻烦的。”
  我说。
  “哎——”
  他好不失望。于是我又转口相求:
  “那就拜托了。”
  可是刚才的话题又闪入我的脑海。
  “不过这不合适吧?会给你带来麻烦吧?”
  我问他。
  “麻烦什么?”
  他完全不解地愣住了。
  假如我是他的恋人,也会狠狠打他一顿。这一瞬间,我完全将自己的处境置于一边,对他产生反感。我搞不清楚他这个人,似乎一切都毫不在意。
  “本人此次迁居如下地址,在此恭候信函电话:

        东京都XX区XX3—21—1
          XX公寓1002号
           XXX-XXXX
                     樱井美影”

  雄一打了这张明信片,我一气复印了一大堆(正如所料他家备有复印机),填上了收信人的名字地址。
  雄一也帮我填明信片。他今天很空闲。他很厌恶空闲,这是才发现的。静而透明的时间,与笔尖的声音一起一滴一滴地坠落。
  外面热风如同春天飓风一般呼呼地刮着,使得夜色也在摇摇晃晃。我怀着平静的心情写着朋友的名字。我无意之中从名单上划掉了宗太郎的名字。风刮得很猛,似乎可以听到树木与电线摇颤的声音。我闭着双眼,胳膊肘支在折叠小桌上。想像着那听不到风声的街市。我不明白这房间里为什么有这种小桌子。一定是随心所欲地生活的她,买了这张桌子。今夜她还是去了酒吧。
  “不要睡呀。”
  雄一说。
  “我没睡。”我说。“这搬家明信片,写起来很开心。”
  “嘿,我也是。”雄一说。“迁居明信片啦,旅途发出的明信片啦,我都喜欢得不行。”
  “不过,”我还是毅然又提出那个问题:“这明信片会引起风波吧?你不是在学生食堂被女孩子打了吗?”
  “刚才说的就是这件事呀。”
  他苦笑一声。他坦直磊落的笑容使我不由一震。
  “所以呢,你可以实话实讲。我只是呆在这儿就行。”
  “别傻了。”他说。“喏,这是明信片游戏不成?”
  “什么?明信片游戏?”
  “不知道。”
  我们都笑了。由此又跑了话题。太不自然了,连反应迟钝的我都明白过来。定睛看一眼他的眼睛,我猛然醒悟。
  他也陷入极度悲伤之中。
  宗太郎刚才也说过,田边的恋人虽然与田边相处一年之久,但丝毫也不了解田边,因此对他已经厌恶。她说田边只把女孩子当成钢笔一样的东西来喜欢的。
  我没有爱上田边,所以完全理解。对他而言,钢笔和女友,质量与分量全然不同。世上也许有对钢笔爱得要死的人。然而这恰恰就是最可悲之处。只要没有落入情爱之中,就能够明白这一点。
  “没有办法。”雄一注意到我的沉默,低头说道。“根本不是你的原因。”
  “……谢谢。”
  我不由自主地道谢。
  “没什么。”
  他笑了笑。
  今夜,我才了解了他,我觉得。在同一房间里住了近一个月,第一次触及他的内心。这样看来,说不准什么时候我会喜欢上他,我这么想。一旦爱上了,我会主动出击,紧追不舍,这是我的恋爱方式。不过也许会像云层中闪出的星星一样,随着今天这样的谈话,会逐渐爱上他。
  可是,我一边摆弄着手,一边思忖:我得离开这里。
  因为我在这里,他们两人才分手的,这不是很清楚吗?我搞不明白自己到底有多大毅力,是否现在马上能够回到单身生活中去。尽管如此,还是要离开这里,当真要尽快离开。我的手还在写着明信片,我想这彼此矛盾。
  我必须离开。
  这时,咔地响了一声,惠理子抱着一个大纸袋走了进来,我吓了一跳。
  “怎么了?酒吧?”
  雄一回过头来问。
  “过会儿就去,听着,我买了榨汁机。”惠理子从纸袋里拿出一个大盒子,兴冲冲地说。又买了,我想。
  “我来把它放下,你们可以先用用。”
  “打个电话过来,我去取就行了嘛。”
  雄一用剪子剪着绳子说。
  “不必了,这点事。”
  雄一几下就打开包装,取出一台漂亮的榨汁机,似乎什么东西都可以制成果汁。
  “我要喝鲜果汁,让皮肤白白嫩嫩的。”
  惠理子喜滋滋、乐呵呵地说。
  “已经是这把年纪了,不行了。”
  雄一看着说明书说。
  眼前这两个人是母子之间极其平淡普通的交谈,我听着头晕脑胀。这就像是《魔女夫人》。在这极为不健康的情境之中,却有着如此明净的气氛。
  “啊呀,美影在写迁居通知?”惠理子看着我的手。“刚好哇,祝贺乔迁之喜。”
  接着惠理子又递过来一个包着几层纸的东西,打开一看是画着香蕉图案的精美玻璃杯。
  “用这个喝果汁。”
  惠理子说。
  “用它喝香蕉汁,会很雅气的。”
  雄一认真地说。
  “哇,真高兴。”
  我感动得几乎哭泣着说。
  我离开这里时,要带着这玻璃杯;离开之后,也要常来这里,给你们做粥吃。
  我没有说出口,只是在心里那么想。
  珍贵无比的玻璃杯。
  第二天是正式搬离原住所的日子。东西全都清理好了。总算可以舒一口气。
  午后晴空万里,无风无云,娇媚的金色阳光射进空空荡荡的房间,这里曾是我的故乡。
  为了对拖延搬迁表示歉意,我拜访了房东老伯。
  从小我经常出入这间管理室,喝着老伯泡好的茶,与他神聊。我痛切地感到,老伯也老啦。难怪老婆婆会离开人世了。
  祖母常坐在小椅子上喝茶;此刻我和祖母一样,也坐在这把小椅子上喝茶,聊着天气、这一带的治安,这实在不可思议。
  令人费解。
  ——不久之前的一切,不知为何从我面前匆匆而过,势不可挡。只留下孤零零的我,去竭力对付自己的萎靡不振。
  我根本不愿承认,疾驰而去的不是我,绝对不是。可是这一切使我从心底深处悲哀。阳光泻进已经整理干净的我的房间里,散发出过去久居之家的气息。
  厨房的窗子,朋友的笑颜,从宗太郎侧脸可以望见的大学校园里的嫩绿,深夜打电话时从另一边传来的祖母的声音,严寒清晨的热棉被,响彻走廊的祖母拖鞋的声音,窗帘的颜色……垫席……挂钟。
  这一切。已经逝去的一切。
  来到外边时,已经是夕阳西斜了。黄昏淡然而临,晚风刮起,微感肤寒。我在等着公共汽车。风吹拂着我薄薄的风衣下摆。
  公共汽车站隔一条路的对面,一幢高耸的大厦矗立,一排排、一行行的窗口闪烁着美丽的灯光。里面晃动的人们,上上下下的电梯,都在悄然闪耀,即将融入稀微的暮色之中。
  最后整理出来的东西放在我两脚边。我一想到自己此番果真孑然一人时,欲哭不能,心里莫名其妙地躁动起来,公共汽车拐过弯,驶到前面缓缓停下。人们排队上车。
  公共汽车里拥挤不堪。我抓住皮革吊环,用臂力支住前倾的身体。双眼眺望着晚霞消失于大厦的远方。
  当我的目光落在即将悄悄爬升的一轮淡月时,公共汽车开车了。
  每当公共汽车咣当一声停车时,胸口憋闷难忍,看来我已经疲惫至极了。正在如此反复持续之间,我随意向外一望,远空之中一只充气飞艇在飘荡。
  飞艇顺风徐徐航行。
  我高兴起来,凝神盯着飞艇。飞艇上有一盏小灯忽闪忽灭,宛如淡淡的月影在空中行进。
  紧靠我身后坐的一位老婆婆,对坐在我前面的小女孩低声说:
  “喂,阿雪!飞艇,你看,多好看哪。”
  两人长得极其相像,看样子那女孩是老婆婆的孙女。也许是由于道路堵塞,车内又挤,小女孩情绪颇为糟糕,她扭动着身体,没有好气地说;
  “不知道!那不是飞艇。”
  “也许是。”
  老婆婆毫不在意,仍旧笑眯眯地说。“还没到啊,我困了!”
  阿雪不住地撒娇。
  小崽子,我不由想起了这句脏话,因为我也累了。我并没有后悔,又不是冲老婆婆说的。
  “好啦好啦,就到了。喏,你看,后面,妈妈睡着了。你去叫醒吧?”
  “啊,可真是的。”
  阿雪回头看着在后面远处座位上打盹的母亲,总算笑了起来。
  可真不错。我想着。
  老婆婆的话是那么和蔼可亲,那孩子笑起来马上变得天真可爱。我好羡慕,可我已经没有再一次了……
  我不大喜欢“再一次”这个词具有的伤感的语气和限定未来的感觉。可是这时闪出的“再一次”异乎寻常地沉重与阴郁,具有难以忘怀的刺激力量。
  我敢打赌,原来只尽可能如此淡淡而茫茫地陷入思绪之中。在这摇摇晃晃的车上,双眼无意中追寻消逝于空中的小飞艇。
  可是当我意识到时,已经泪流满面,滴湿了胸前。
  我不禁愕然。是我身体机能不起作用了吗?在这与自己无关的情景中,像酩酊大醉时那样,泪滴潸然流下,我羞得满面通红。连我自己都感觉到了,慌忙下了公共汽车。
  目送着驶去的公共汽车后影,我身不由主地跑进昏暗的胡同里。然后我蹲在带过来的东西之间,黑暗中哇哇大哭起来。有生以来如此放声大哭却是第一次。热泪止不住地往下流,我想起来,自祖母去世之后还没有痛哭过。
  我并不是为什么具体事情而悲泣,所有一切都令人催泪欲下。
  忽然我发现从头顶上明亮的窗口冒出一股股白色蒸气在黑暗中悠悠飘荡。侧耳谛听,从那里传来干活时的嘈杂声,锅勺声,碗碟声。
  ——厨房!
  我的情绪无法抑制地变得阴郁而又轻松,抱着头笑了一下。随后我站立起来,抖抖裙子,依照今天回去的约定,向田边家走去。
  上帝啊,请你保佑我活下去吧!
  我回到田边家,对雄一只说了这么一句“我困死了”,倒头便在床上睡了。
  这是身心俱累的一天。不过大哭了一场,感觉轻松了不少,接着进入甜美的睡眠。
  那一边好像传来雄一到厨房喝茶时嘀咕的话:嗬,真的已经睡着了。
  我做了一个梦。
  ——梦中我在擦洗着厨房的水槽,那是今天退还的房间的厨房。
  一切都令人恋恋不舍。地板的卵黄色,是我住这里时最讨厌的颜色,现在要离开了,却变得叫人难以割舍。
  搬迁准备全都就绪,壁橱里,移动餐台上,已经没有任何东西。实际上那些东西早已收拾起来了。
  突然,我看见雄一手拿抹布擦着地板。这使我感到莫大安慰。“稍稍休息一会儿,喝口茶吧。”
  我对雄一说。房间空空荡荡,声音格外响亮。给人以极其广阔的感觉。
  “嗯。”
  雄一抬起脸。我心想:别人家的地板不必那么大汗淋漓地擦,更何况就要搬走的房间地板呢。只有他才会这么做。
  “这儿就是你们的厨房啊?”雄一坐在铺在地板上的坐垫上,接过我给他的玻璃杯,喝着茶说。茶杯已经都收拾了,只得用玻璃杯。
  “这厨房不错呀。”
  “嗯,是不错。”
  我说。我用饭碗喝茶,就像是在茶道会时那样双手捧着饭碗。
  房间里静谧无声,就像是在玻璃箱里一样。
  抬头看墙壁,只剩下挂钟的痕迹。
  “现在几点?”
  我问。
  “半夜了吧。”
  雄一说。
  “怎么知道?”
  “外边黑,又很静。”
  “那,我夜逃了。”
  我说。
  “接着刚才话头说,”雄一说,“你也打算离开我们家吧?不要走。”
  这话与刚才话头根本没有关系,我惊异地望着雄一。
  “你可能以为,我也和惠理子一样,完全是随心所欲地生活的人。我把你叫到我家,是认真考虑之后决定的。你的祖母一直很挂念你。最了解你心情的人,恐怕是我。要是你完全康复了,真的恢复了精神,我知道,那时我即使拦着,你还是要走的。可是现在你还是不要勉强行事。你没有可以倾诉苦痛的亲人,我们才代为关照你。我母亲挣来的余钱,就是用在这种时候,不是用来买榨汁机的。”
  他笑了。
  “你就住吧,不要着急!”
  他直视着我,平静地一字一句说,那副诚意简直像是说服杀人犯自首坦白一样。
  我点点头。
  “……好喽,再接着擦地板。”
  他叫道。
  我也拿着要洗的东西站了起来。
  我正洗着玻璃杯,水声中听到雄一哼唱:

  小船靠岸悄静静,
  莫要碰碎明月影。

  “啊,这首歌,我知道,叫什么来,好喜欢的。是谁的歌?”
  我问他。
  “啦——是菊池桃子。到处都在播放着呢。”
  “对对!”
  我擦着水槽,雄一擦着地板,我们一边干活,一边合起来继续唱,深夜里那歌声在静悄悄的厨房里,十分清彻,悦耳动听。“我特别喜欢这儿。”
  我唱起了第二段的开头。

       遥远的
       灯塔,
       旋转的
       灯光;
       透过丛林密叶,
       照进两人黑夜。

  我们兴奋起来,大声反复唱起来。

       遥远的
       灯塔,
       旋转的
       灯光;
       透过丛林密叶,
       照进两人黑夜。

  突然,我顺嘴说:
  “声音太大,会吵醒隔壁睡觉的老婆婆呀!”
  说过之后,我后悔不迭。
  正在背过去擦地板的雄一,似乎更早意识到了,他的手完全停下来,转过脸露出有些尴尬的眼神。
  我不知如何是好,只得笑笑掩饰内心。
  惠理子百般慈爱养大的儿子,这一会儿一下子变成了王子。他说:“收拾好这里,回家路上,在公园天台上吃碗汤面。”
  梦中醒来。
  我发现躺在田边家的沙发上,正是深夜……睡这么早,不太习惯。好奇怪的梦……我思忖着,去厨房喝水。心里凉丝丝的。雄一的母亲还没回来,已经2点了。
  梦中的感觉还栩栩如生。我听着溅在不锈钢水槽的水声,呆呆地想:没准真的洗了水槽子。深夜沉寂而孤独,静得耳内似乎传来星星从天空滑过的声音。满满杯水,渗入干渴的心田,身上一阵冰冷,穿着拖鞋的双腿不由发抖。

  “晚上好!”
  雄一打着招呼。他突然出现在我身后,吓了我一跳。
  “怎么?”
  我回过头来。
  “醒过来,肚子饿了,就想……弄点汤面吃。”
  现实的雄一和梦中判若两人,他睡眼惺松,面目丑陋,口齿不清。我的脸也是哭得肿胀难看。
  “我来给你做,坐着吧,在我的沙发上。”
  我说。
  “噢,你的沙发。”
  他嘟囔着,踉踉跄跄地坐在沙发上。
  在不大的房间里,黑暗中浮现出一盏灯。我借着灯光打开冰箱门。我切着青菜。在我喜欢的厨房间里。突然我想起来,这和梦中的汤面偶然巧合,于是背着身对雄一戏谑地说;
  “梦里你也说要吃汤面呐。”雄一毫无反应。我以为他睡着了,回头一瞧,雄一正瞪着一双惊诧的眼睛,直愣愣地望着我。
  “你不致于……”
  我说。
  “你先前住处的厨房地板,是不是卵黄色?”雄一自言自语地说“啊,可不是猜谜语呀。”
  我开始不解,随即顿悟。
  “刚才帮我擦地板,多谢了。”
  我说。一般说来女性对这类事情领悟得快一些。
  “醒了!”雄一说,又似乎为自己反应迟钝而懊悔,笑道:
  “你可别把茶倒进玻璃杯里。”
  “自己倒去!”
  我说,
  “啊,对了,用榨汁机做果汁吧!你也喝吧?”
  “嗯。”
  他从冰箱里拿出葡萄抽,又兴致勃勃地从箱里掏出榨汁机。
  半夜的厨房里,响起了榨挤两份果汁时发出的声音。我听那尖锐的声音,煮着汤面。对此情景,我觉得既非寻常,又无所谓;既如奇迹,又似平淡。
  一种本欲言状、偏又消逝的淡淡的情感,流进我心胸。路尚遥长。在周而复始、交替轮回的黑夜与清晨之中,不知何时这一时刻也会成为梦。
  “做女人可不简单哪。”
  一天傍晚,惠理子冷不丁冒出这句话来。我正在看杂志,抬起头来问是不是指我。这位美丽的母亲趁上班前的短暂时间,给窗边的花草浇水。
  “美影是个有出息的孩子,所以我才想对你说呀。我抱养雄一的时候,明白了这一点。叫人头痛的事情很多,很多啊。真正的想成为一个独立的人,最好是养一个什么,孩子也行花草也行。这样才能了解自己能力的极限,生存从这里开始啊。”
  她用唱歌般的语调,叙说着自己的人生哲学。
  “有各种各样的苦痛吧?”
  我动情地说。
  “是啊。不过人生的成长过程之中,要是不彻底的绝望一次,就不知道自己身上什么东西,决不可放弃,也就不知道什么是真正的快乐。我还算是幸运。”
  她说、垂肩的长发沙沙地飘动。苦恼多得令人沮丧,路途险峻使人不愿正视……这种日子该何时才能终结啊。甚至爱情,也不能拯救一切。尽管如此在黄昏的斜阳笼罩之中她用纤细的手给草木浇水。在那透明的水流之中,一轮彩虹乘着绚丽而柔和的阳光升起。
  “我能够理解。”
  我说。
  “我好喜欢你坦直的心哪。养育你的祖母一定是个很好的人。”
  “她是个值得骄傲的祖母。”
  我笑笑。
  “真不错。”
  她仍背着身笑道。
  我的目光回到杂志上,心里想到:不能老是在这里呆下去、这使我难受得头晕目眩,虽然迅即而逝,但却真实。
  不知何年何日,我会在他处怀念这里。
  或者何年何日,还会在这个厨房站立。
  可是现在,这位实力雄厚的母亲,那个目光温和的男孩,还有我,同居一处。这便是一切。我还要长大,还要长大,饱经风霜雨雪,几番沉沦深渊,几经苦苦挣扎,几度重新站立。决不服输。决不泄气。
  梦中的厨房。
  我会拥有好多,好多;在心中,在现实,在旅途。在我生存的所有地方,一定会有好多厨房,一人独有,两人同有,大家共有。
bhaaa is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Kẻ Bồng bột đã cảm ơn bhaaa vì bài viết Ngớ ngẩn này ^_^!
scarlet (16-03-2010)
Old 18-01-2010, 02:32 AM
  post #2
bhaaa
Gold Member
 
ID: 19392
Tham gia: 16-04-2009
Giới tính: Hiden
Bài gởi: 426
Cảm ơn: 102
Được cảm ơn: 133 lần trong 79 bài viết
Default Ðề: 厨房(吉本芭娜娜) - Kitchen ( Banana Yoshimoto)

满月 - Kitchen II

  暮秋,惠理子死了。
  一个性情异常的人纠缠不休,杀死了她。那个男人在大街上第一次看到惠理子,就一见倾心,尾随其后,得知她工作的酒吧是性转换者开办的。他写了一封长信,说美丽绝伦的她竟是男性,使他受到强烈刺激。由此开始整日泡在酒吧。他越是软缠硬泡,惠理子和酒吧里的其他人越是对他冷淡,一天夜里,他突然大叫一声“你们当我是傻瓜”,举刀刺中惠理子。惠理子身上鲜血直流,她双手挥起柜台上的装饰性铁棒,打死了犯人。
  “这是正当防卫,没有罪吧?”
  这是她说的最后一句话。……我,樱井美影得悉这件事时,已经是入冬之后了。丧事都处理完后,过了很久,雄一才给我打电话。
  “那人英勇搏斗,死啦。”
  雄一突如其来地说。这时已是半夜一点。黑暗之中电话铃声响起来,我跃身爬起,抓起听筒,结果听到这么一句,完全摸不清头脑。昏昏沉沉的脑袋里,朦朦胧胧地浮现出战争影片的画面。
  “雄一,什么?你说什么?”
  我连连问道。沉默片刻之后,雄一说:
  “母亲……呃,应该叫父亲吧,他给人杀死了。”
  我不懂。我无法懂。我屏住呼吸,静静等待。雄一似乎很不情愿地讲述,就一点点地开始说惠理子死去的经过。我越发地不能相信,目光呆滞,瞬间觉得话筒离我很远很远。
  “那是……什么时候?现在,刚才?”我这样问。然而我不大清楚我的声音发自何处,说了什么。
  “……不,老早以前的事了。酒吧里的人一起举行的葬礼也完了……对不起,无论如何。无论如何,都不能告诉你。”
  我的心口一阵巨痛,就像是被剜去一块肉。那么她已经不在了。现在已经哪里都不在了。
  “对不起,实在对不起。”
  雄一再次道歉。
  电话里什么也没有传递过来。我的眼前不能浮现出雄一的身影。我全然弄不清楚,是想哭泣,还是狂笑;或是想慢慢吐露心绪,或是请他抛开我不管。
  “雄一,我马上过去吧。过去行吗?我,要看着你的脸说话。”
  我说。
  “嗯,我送你回去,你放心。”
  雄一答应着,可是那种语气还是不能完全传达他的情感。
  “那就再见了。”
  我说着,放下电话。
  ——啊,最后一次是什么时候见到惠理子的?是笑着分别的吗?我的思绪纷至沓来,犹如闪电。初秋时节,我干脆退学,做了烹饪专家的助手,随后立即搬出了田边家。祖母去世,孤身一人的半年里,我是和雄一,还有实则是男人的母亲惠理子,在田边家一起生活过来的……搬家的时候,那是最后一次见面吗?惠理子哭了一阵说,离得不远,周末过来玩……不对,上个月底,我见到了她。对了,半夜在一家不大的商场,是那个时候。
  我睡不着觉,就去买布丁。惠理子和店里工作的实为男性的女孩子恰好下班,在商场门口喝着纸杯咖啡,吃着五香菜串。我一叫惠理子,她就拉住我的手,哎哟一声笑着说,我从离开她家之后瘦了不少。她穿着蓝色连衣裙。
  我买了布丁出来时,惠理子一手端着纸杯,眼睛炯炯有神地望着黑暗中五光十色的大街。我对她开玩笑说,惠理子的表情像男的。惠理子唰地绽开笑脸说,哪里,咱们的丫头满嘴胡说八道,恐怕是思春期开始了。我回了一句,我已经成人了嘛。店里的女孩子们都笑了起来。然后惠理子笑着告别,叫我到她家去玩。那是最后一次。
  我找出旅行用的套装小牙刷和洗脸巾,花了半天功夫。我几乎精神崩溃了。抽屉开了关上,关了又开;打开洗手间门,瞧了又瞧;碰倒了花瓶,就擦擦地板,擦好了又碰倒;这样在房间里团团乱转,最后发现绞挚湛帐保也挥傻每嘈α艘簧1丈涎劬Ω娼胱约海渚舱蚨āW芩惆蜒浪⒑拖戳辰碜敖铮浩吐家舻缁凹觳榱思复沃螅乓∫』位蔚刈叱龉ⅰ?
  当意识清醒一些时,我已经踏上了去往田边家的冬夜的路。星空下,我哗啦哗啦地摆弄着钥匙走着,泪水止不住地涌出。这条路,脚下的地,悄无声息的街道,看起来热呼呼,歪扭扭。顿时我感到憋闷难忍,苦不堪言。我大口大口地吸入冰冷的空气,可是感觉只能吸入一丝空气。冷风吹拂,眼底深处似有一个尖利的东西,在渐渐变得冰冷。平日看来熟悉无奇的街灯、停住的汽车、黑黝黝的天空,变得模糊难认。一切仿佛都相隔一层腾腾热气,如同超现实的画面一样,奇妙地歪歪斜斜,闪闪烁烁,直朝眼前猛扑过来。我感到自己的热量从全身迸发出来,不可抑制,带着嘶嘶的声音,消失在黑暗之中。
  双亲死的时候,我还是孩子。祖父死的时候,我正在恋爱。祖母去世的时候,剩我一人。比起那个时候,现在我更感孤独。
  我从内心深处企盼前进,渴求生存。明天一定来临,后天必定来到旧复一日,周而复始,在此期间下一周也当然会来。我从未想到时间竟然如此麻烦难挨。这定然是自己终日生活在黯然悲切的情绪之故,我从心里厌恶这种生活。心中暴风骤雨,夜路恬淡宁谧,我在路面行走的倒影显得悲凉沉郁。
  我想,尽快与这一切了断,只要见到雄一,听雄一详细讲述便可了结。不过这又能如何,于事无补。这恰似黑夜之中冷雨初歇,毫无希望可言,是一条小暗流汇入了更为冥冥无底的绝望之流。
  我心神恍惚地按了田边家的门铃。我鬼使神差地竟然没乘电梯,沿着楼梯爬到了十层,累得呼呼喘着粗气。
  我听见雄一朝门口走来的脚步声,是那么熟悉亲切。我住在这里的时候,常常忘带钥匙出来,半夜里不知按响过多少次门铃。每一次总是雄一起身,响起解开门链的声音。
  门开了,露出了雄一略为瘦削下来的脸,叫了一声:
  “嗨。”
  “好久没见。”
  我寒暄道,按捺不住地露出了笑容,对此甚感高兴。见到雄一,我的内心深处由衷欣悦。
  “可以进去吧?”
  我对木头木脑的雄一说。雄一猛然清醒,惨淡无力地微笑。
  “嗯,那还用说……我以为你会很恼火,所以有点感到意外。对不起,请进吧。”
  “我呀,”我说,“不会因为这种事气恼的。你明明知道的。”
  雄一“嗯”了一声,有些勉强地堆出平日常见的笑容。我也回了一个微笑,就脱了鞋走进来。
  不久之前住过这所房子,虽然开始有些莫名其妙地坐立不安,不过马上就习惯了这里的气息,心中涌出特有的亲切感。我深陷进沙发里,正当思忖之时,雄一拿来了咖啡。
  “我,有一种好久没来这里的感觉呢。”
  我说。
  “是哩,你正忙嘛。工作怎么样?有趣吗?”
  雄一慢条斯理地问。
  “嗯,现在什么都有趣,连剥番薯皮都觉得好玩。正是满有兴趣的时候。”
  我面带微笑地说。
  雄一放下杯子,突然谈起正题。
  “今天晚上,脑袋才变得正常。我捉摸着必须告诉你了,现在立即。所以就打了电话。”
  我摆出倾听的坐姿,身体向前探出,眼睛盯着雄一。雄一开始讲起来。
  “葬礼期间,我搞不清东西南北,脑袋里一片空白,眼前是一团漆黑。那个人是我唯一一个共同生活的人,是母亲,是父亲。从我懂事时起,一直是这样,所以比我想像的还要惊慌。该干的事一大堆,可是整天晕头晕脑,躺着没事。嗨,那个人的死,跟他人一样死得不寻常,不管怎么说是刑事案件,犯人的妻子、孩子来来往往,酒吧里的女孩子们也乱做一团;我不能像长子那样出面处理,事情也就没个完。不过美影你一直还是在我心里,真的呀,从来没忘记过。可是我怎么也打不了电话。一告诉你,全都成了事实,我害怕。曾是父亲的母亲那样死了之后,我怕自己真的就孤零零的了。尽管如此,那个人对你来说,也是很亲很亲的人。可我没有通知你,现在想来,一定是疯了。”雄一凝望着手里的杯子,自言自语似地说着。
  我看着他一蹶不振的样子。
  “在我们的身边,”我冒出来的竟然是这样一句话,“总是没完没了的死亡。我的双亲、祖父、祖母,生你的母亲,还有那惠理子,真是不得了。宇宙之大,却没有我们这样的两个人。假如我们恰好是偶然,也实在不同寻常啊……死啊,死啊!”
  “嗯。”雄一笑了。“我们两个人要是生活在想死的人身边,就可以做死亡买卖了。虽说这种买卖太消极了。”
  雄一那笑容凄凉而又明净,犹如散逝的光。夜越来越深。他回头眺望窗外夜景,窗外光亮点点,闪闪烁烁。从高处俯视,大街被光点镶嵌着光边,长长的车流汇成光河,在夜色中流淌。
  “到底是变成孤儿了。”
  雄一说。
  “我已经第二次了,我这不是夸口。”
  我这么一说,雄一的眼睛里蓦地掉出大颗大颗的泪珠。
  “我好想听你开玩笑,”雄一用手腕擦擦眼睛说。“真是好想听啊。”
  我伸出双臂,紧紧抱着雄一的头,说了一句“谢谢你的电话”。
  为了纪念惠理子,我要了一件她常穿的红毛衣。
  我记得有一天晚上,惠理子让我试过这件毛衣。她说这么贵的毛衣,美影穿着合身,可气,可恼。
  接着雄一把放在化妆台抽屉里的她的遗书全部交给我,说了一声“晚安”,就回到自己房间去了。我自己一个人读了那封“遗书”。

  雄一:

  给自己孩子写信,感觉好不别扭。可是最近我觉得身边有危险,怕万一发生不测,才写信给你。这就算是开玩笑吧。以后我们两人笑着读吧。
  不过,雄一你,要想想看,我要是死了,就剩你自己一个人了。并不是和美影在一起。那孩子的事要认真对待了。我们是没有亲戚的呀。我和你母亲结婚的时候,就断绝了和亲戚的关系。在我变成女人的时候,就听人说他们咒骂我。即使实在无奈、也不要跟祖父祖母联系,懂吗?
  雄一,这世上有各种各样的人啊,我也颇感费解。有人在黑暗的污泥之中生活;也有人故意讨人嫌恶,引人注意,越是如此就越是难以自拔。我是不能理解这种心理的。这种人无故怎样竭力挣扎,都不值得同情。我是尽力乐观地生活过来的。我漂亮,我光彩迷人。被我吸引的人,如果不是出自我的本意,那就无可奈何了,正如税金一样。因此我要是被杀死了,那一定是事故。你不要胡思乱想。你要相信在你面前的我。
  只有这封信,我想以男性用语来写,尽了很大努力,可还是不得要领。我羞臊得难以下笔。我以为虽说这么长时间当女人,但某些方面总会有男性的自己,原来的自己还在发挥作用。可是我的身心已经完全成了女性,成了名副其实的母亲啦。真好笑。
  我热爱我的人生,曾经是男人的时候也好,和你母亲结婚的时候也好,你母亲死后,变成女人的时候也好,把你养育长大也好,一起欢度的日子也好……啊,收留美影,那是我最大的快乐!我总想见见美影。那孩子也是我的宝贝孩子。
  啊!我竟如此感伤。
  请向美影问候。跟美影说,不要在男孩子面前给腿毛褪色,那样太难看了。你也会这么认为吧?
  这封信里装的是我全部的财产。你不明白文件之类的事情吧。跟律师联系一下。总而言之,除了酒吧以外都是你的。这是独生子的好处。

                       惠理于XXX

  我读过之后,把信原样叠好。信中微微散发出惠理子的香水味,这刺痛了我的心。要是再打开几次这封信,这香水味就会消失。没有比这更叫人难过的了。
  我在沙发上躺下来,在这房里住时,曾把沙发当作床,现在那种亲切感也叫我难过。
  同样的夜降临到同一房间,窗边植物的剪影与夜中的街景交映。
  尽管一切相同,无论等待多久,她也不会再回来。
  黎明时分已近,哼着歌曲的声音和高跟鞋声,越来越近,她开门走进来。她下班从酒吧回来时,总是略带醉意,弄出闹人的声响。因而我会迷迷糊糊地醒来。淋浴声、拖鞋声、烧水声,使我又安然入睡。每天如此,叫人依恋,一种病态的怀恋。
  我的悲泣声传到在对面房间睡觉的雄一的耳中了吗?或许他正陷入压抑痛苦的梦里?
  我的悲哀的夜里,这小小的故事已经拉开了帷幕。
  翌日,两个人终于爬起来时,已经是午后较晚的时候了。我休息没有上班,一边嚼着面包,一边心不在焉地读报纸。这时候雄一从房间里走出来。他洗过脸之后,在我身边坐下来,喝着牛奶说:“过一会儿我要到学校去一下。”
  “所以嘛,还是学生的生活自在呀。”
  我说着把自己的面包掰一半给他。雄一接过来,道了一声谢谢,就大口大口地吃起来。我们这样面对电视吃着。我们已经是一对真正的孤儿了,心中涌出奇妙的情感。
  “你怎么办?今晚回家吗?”
  雄一站起来问。
  “嗯——”我略略一想,“吃完晚饭回去吧。”
  “哈!要吃上专家做的晚餐啦!”
  雄一欢呼。这倒真是一个不错的主意,我认真起来。
  “好哇,好好做做。要露一手给你瞧瞧。”
  我兴高采烈地思索着一个丰盛的菜谱,把需要的全部材料都写下来,交给雄一。
  “开车去吧。把这些东西全都买回来,净是你喜欢的东西,要叫你吃个痛快,吃到撑死为止。快去快回。”
  “嘻,活像是新娘。”
  雄一嘟囔了一句出去了。
  关门声一响,又剩了我独自一人,这时才感到自己已经精疲力竭。房间里万籁俱寂,静得连时钟秒针的声音都听得到。此时分泌出的寂然气氛,叫我为只有自己一人还活着而感羞愧。
  死了人后的房子大凡如此。
  我呆呆地埋坐进沙发,望着宽大的窗口外边,初冬的街景灰蒙蒙的一片。
  在这整个小街区的各个角落、公园、道路,被冬天沉滞的冷气笼罩,就像雾气,使人觉得难以承受。被压得透不过气。我想。
  伟大的人物只要活着就会放射光芒,照亮周围他人的心里。当光辉消失的时候,就必然会投下浓重的黑影。惠理子的伟大或许是不足称道,不过她曾在这里活过,然而现在已经不在了。我身体一歪躺下来,洁白的天花板勾起缕缕的回忆,徐徐涌上心头,抚慰我的心灵。祖母去世之后,在雄一和惠理子不在家的午后,我大多是这般独自呆望天花板。是啊,祖母逝世了,失去最后一位有血缘关系的人,我觉得万分不幸,确信没有比这更加不幸的事情了。可是这世界上还有比这更为不幸的事情。对我而言,惠理子是一个巨大的存在……不管命运是好或坏,只要依附于她,便是享受。这样想并不是说减少了痛苦。意识到这一点之后,不幸的生活与正常的生活可以同时接受。虽然我在充满不快之中长大成人,但生活的确变得不再那么沉重了。
  正因为如此,此刻我的心里异常沉闷。
  那微微暗灰的云絮,染上了淡淡的桔红,在西边的天空中开始弥漫升腾。寒冷的夜即将缓缓降临,填满心灵的空洞。——困倦阵阵袭来。
  “现在睡觉,就会做恶梦。”
  我说出了这句话,又站起身来。
  先是到离别已久的田边家厨房。刹那间惠理子的笑脸又浮现于眼前,胸口一阵刺痛,可我还是想干点什么。看来近日没有人使用厨房。污垢斑斑、我开始清扫厨房。用洗洁粉嚓嚓地刷着水槽,擦净了煤气灶台,洗了微波炉的盘子,磨了菜刀。把全部的抹布洗出来漂净,放进干燥机里。我看着干燥机呼呼地转动,察觉到心里变得充实有力。为何我会如此厚爱与厨房有关的工作呢,不可思议。这种爱如同镌刻在灵魂记忆中的遥远憧憬。只要站在这里,一切都可以重新开始,失而复得。今年夏天,我集中学习了烹饪理论。
  那种感觉,就是脑袋里细胞繁殖增多的感觉,叫我难以忘怀。
  我买来了基础、理论、应用等三册书,一一啃了一遍。在公共汽车和沙发床上读理论篇,背诵了卡路里、温度、原料。然后只要有时间,就在厨房实际烹饪操作。那三册书已经搞得破破烂烂。现在还珍藏在手里。那凹版印刷的彩页,时时在脑海里浮现出来,就像是小时候喜爱的画册一样。雄一和惠理子说过好多次,美影简直疯了,嘿。我真像疯子一样,整个夏天做呀做,做个不停。我把打零工赚来的钱,全都花了进去。如果没做好,重头再来,直至成功。做的时候,时而急三火四,时而焦躁不宁,有时慰藉温暖。
  如今想来,三个人因此经常一起吃饭,这是一个多么惬意的夏天啊。
  晚风透过格子窗吹进来,天空余热未尽,一片浅蓝渐渐印染开去。我们看着窗外景色,吃着炖猪肉、中国凉菜、西瓜色拉。做什么吃,惠理子都欣喜若狂,而雄一不声不响,狼吞虎咽。我就是为他们做的。
  放入很多馅的煎蛋卷、形色俱佳的炖品、油炸虾等,学做这类东西颇耗时间。我的缺点是性格急躁,我没想到这会给做色味俱佳的好菜带来不利影响。或是没有等到温度完全上升,或是水气没有消尽就动手,这些细枝末节方面,会在菜上毫不保留地反映出来,使我不禁愕然。我烧出的菜作为家庭主妇的晚餐无伤大雅,但绝对不能成为登在画报上的佳肴。
  无奈我只得凡事小心,仔细留神。碗碟擦得干干净净,调料用过之后盖子拧紧,冷静地捉摸操作顺序,情绪开始焦躁时,停下来做深呼吸。起初烦躁不安,灰心丧气。可是猛然间一切正常时,就又以为连性格都截然改变,其实这只是欺骗自己而已。
  这次当上烹饪老师的助手实在不易。老师是颇有名气的女人,她不仅在教室上课,而且在电视、杂志上有很多惹人注目的工作。因此我前去应试时,报考的人数多极了。这都是后来听说的……我想自己是一个初学的生手,经过一个夏天的学习,能够进入这种地方,实在太幸运了,为此我不由得意洋洋。当我看到来学校学习的其他女人时,恍然大悟,她们与我心态完全不同。
  她们的生活幸福甜蜜。她们所受的教育无论怎么学习,都不会越离幸福圈子之外。大概她们从慈祥的父母那里接受了这种教育。因而她们并不知道何为真正快乐,在好坏参半的人生之路中,不懂得如何选择。她们能做的只是走自己的人生。这种幸福人生极力回避自己孑然一身的感受。我也觉得那很不错。嫣然一笑,如花一般;扎上围裙,学做烹饪;带着满腹的烦恼,满心的彷徨,去恋爱结婚。这的确是绝妙的人生,美好而又温馨。尤其是在身心憔瘁的时候,脸上冒出粉刺的时候,寂寞的夜晚到处打电话找不到朋友的时候,我嫌恶自己的人生,出生,长大,所有的所有。我悔恨一切。
  然而今年夏天是最幸福不过了,还有那暖人心扉的厨房。
  我毫不害怕烧伤、割破,即使通宵达旦工作,也不觉得痛苦。每天都会迎来明天,又要接受新的挑战,我高兴,心发颤。操作程序已经滚瓜烂熟,在我做出的圆帽形蛋糕里含有自己灵魂的碎屑。在自选商场找到的西红柿鲜红鲜红,我喜欢得要死。
  我体味到了快乐,不再回首。
  无论何时何地,我都要保存死亡的意识,否则就没有生存的感觉。人生便是如此。
  在黑暗之中,胆战心惊地走在刀削陡立的山崖边上,走到国有大道时,总算舒一口气。这时怀着充满恐惧的心情举头仰望,明亮的月光沁入心脾,那美妙体验我没齿难忘。
  清扫结束,准备就绪,已经入夜了。
  门铃一响,雄一抱着一个大塑料袋,费力地推开门,探进头来。我几步走到门口。
  “不可相信!”
  雄一说着,把袋子重重地放在地上。
  “什么不可信?”
  我问他。
  “你说的都买了,一个人没办法拿到这儿,太多了。”
  我点点头,装做不在乎的神情。可是雄一真的动气了,只得同他一起来到停车场。
  车里面有两个自选商场的大袋子,从停车场搬到大门口,就得使出吃奶的力气。
  “嗯,我也买了自己用的各种东西。”
  雄一抱起一个更重的袋子。
  “各种东西?”
  我扫了一眼自己抱的袋子,里面有洗发精、笔记本,此外还有速食制品。我看出了他最近一段的饮食生活。
  “……喏,你再走几趟就行嘛。”
  “可你要是来了,一趟就行了。哎,月亮多美!”
  雄一下巴一扬,指指天空的冬月。
  “完全不错。”
  我挪揄一句。进入大楼大门的时候,我回头瞥了一眼令人依恋的月亮,月近全满,银光如昼。在上升的电梯之中,雄一说:
  “到底还是有关系吧。”
  “什么有关系?”
  “看到月亮很美,就会促动你做菜的,不是做‘望月面条’之类的间接关系。”
  噌地一声,电梯停住了。那一瞬间,我的心变成一片真空。我边走边说:
  “是更为本质的?”
  “是啊是啊,是人的本质方面的。”
  “有关系,绝对有关系呀。”
  我立即肯定。假如这里是“百人智力问答竞赛”电视演播现场,“有关系有关系”的喊声会响彻宇宙,震撼云霄。
  “到底还是有关吧。我一直以为你会成为艺术家,便毫无根据地以为对你来说艺术便是烹饪。其实呢,你是真心喜欢厨房的工作,终归说来,这样也不错。”
  雄一自己点了好几次头,表示理解。最后那句话几乎是自言自语地说的。
  “简直是个孩子。”
  我笑道。刚才的真空倏地变成词句闪过脑海。
  ——“要是有雄一在,什么也不需要。”
  这只是眨眼之间的感觉,我颇感困惑。这是因为光线太强,耀眼夺目的缘故。我的内心之中已经充实。
  我用两个小时做了晚餐。
  这时雄一看看电视,剥剥番薯皮。他的手很巧。
  对我而言,惠理子的死相距很远。我没有直面体验。那只是透过暴风雨,逐渐接近的黑暗事实。雄一则被暴风雨打得萎靡不振,如同败柳一般。因此我们两人故意回避谈及惠理子的死。不知此刻几时。不晓现在何处,时空感觉越发模糊不清,但知道我们两人此时此刻共在一处。没有未来,也无其他,只舒适地感觉到一片空间,安逸恬静。虽然我表述不清楚,但是我觉得必须得为此付出代价。那是巨大而可怕的预感。这强大的预感反而让我们在黑暗孤独之中,激化了两个人的孤儿意识。夜色深沉透明的时分,我们开始吃做好的很多饭菜。色拉、馅饼、炖品、炸丸,另有炸豆腐、凉拌青菜、凉拌粉丝、凉拌鸡丝、俄国汤、醋猪肉、烧麦……各国风味杂列。可我们并不在意,吃了很长时间,喝着葡萄酒,全都吃光了。
  雄一喝得烂醉如泥,我觉得奇怪,就喝这一点酒不致于喝醉。低头看了一眼,一个空葡萄酒瓶躺在地上,吃了一惊。像是还没有做菜之前全都喝空的,怪不得喝得烂醉。我惊愕地问:
  “雄一,这整整一瓶是刚才喝光的?”
  雄一仰面躺在沙发上,咋呼咋味地嚼着西洋芹,应了一声。
  “一点儿也不上脸呐。”
  我这么一说,雄一神色一变,戚然悲切。我想到喝醉了不好侍候,就说:
  “怎么啦?”
  雄一面带一副认真的表情说:
  “这一个月以来,大伙一直这么说,这句话已经融进心里了。”
  “大伙是指学校里的人?”
  “嗯。”
  “这一个月,你净喝酒了吧?”
  “嗯。”
  “所以你没心思给我打电话。”
  我笑了。
  “我看着电话,光闪闪的。”雄一也笑着说。“晚上喝醉回来的路上,电话亭在前面明晃晃的。在黑漆漆的路上,离老远一眼就看见了。我想,啊,这一口走到那里非给你打电话不可,号码是XXX—XXXX,摸出来电话磁卡,插进电话盒子里。可是一想到我现在在哪里,然后讲什么,就马上心烦意乱,就放下了电话。回家嗵地倒在床上一睡,就梦见你在电话那一头,哭着发火。”
  “哭着发火,是你想像中的我。实际上没你想的那么重。”
  “嗯,突然我觉得好幸福啊。”
  雄一可能连自己都搞不清楚在讲什么,他用极其困倦的声音,一句一句接着讲:
  “母亲已经不在了,你来到这房子里,就在我眼前。我已经做好了心理准备,一旦大发雷霆,跟我一刀两断,那也是没有办法。三个人住在这里时,太难为你了,所以不想再见到……有客人睡在沙发上,以前我向来喜欢。床单雪白雪白,虽然是在自己家里,好像是在旅行一样……这一段日子,我没有怎么好好吃过饭,有几次自己想动手做饭。连食物也在闪光。一吃光了就会没了吧?我就觉得这很麻烦,索性光喝酒。我要是说清楚,也许你会住在这里,不回去。起码听我讲讲。我想像着那幸福时刻,可是我害怕等待。好可怕,虽然我盼着,但是你一旦火冒三丈,当即我会掉进无底的黑夜里,自己一个人。我没有信心,也没有毅力能够让你理解我的心情。”
  “你呀,可真是那种孩子。”
  我的语调虽然略带愠怒,我的眼睛却湿润了。岁月已流过两人中间,深刻的理解如同心灵感应,倏然而至。我的复杂感情与这个大孩子息息相通。
  雄一说:
  “今天如果没有尽头,今夜如果永远延缓,那该多好哇。美影,就一直住在这里吧?”
  “住倒可以。”我想他这是酒后的胡言乱语,因而尽力温和地说:“惠理子已经不在了。两个人住在一起,是作为你的女人呢,还是作为朋友呢?”
  “卖掉沙发,买一张双人床吧?”雄一笑着,接着极其坦诚老实地说:“我自己也弄不清。”
  这奇妙的诚实反倒打动了我的心。雄一继续说。
  “现在什么也想不了。你对我的人生到底算什么,我自己今后会如何变化,与过去将有什么不同,这一切我全都不明白,虽说可以想想,可是现在这种精神状态,没法认真思考,也就什么都决定不了。得尽快摆脱这种状态,我想快点摆脱。现在不能把你拖进来。两个人一同陷入死亡的漩涡里,你也不会快活……也许我们两个人在一起,总是这样。”
  “你现在也不要想啊。顺其自然吧。”
  我说着,几乎哭了出来。
  “哎,明天醒来,一定全忘。近来总是这样,没有什么事情能够持续到第二天的。”雄一说完之后,咕噜一下爬在沙发上,又自言自语:不好办哪……夜中的房间里静无声息,好像也在听雄一的话。这房子惠理子死后,一切都给人死气沉沉的感觉。夜已深了,暮色沉沉压将过来,使人觉得世间万物全都孤独无助。
  ……我和雄一有时在这伸手不见五指的漆黑之中,沿着细窄的梯子攀登到高处,一起俯视巨锅形状的地狱。热气扑面而来,令人头晕目眩,看见里面火海沸腾,血红的泡沫上下滚动。这时在身边的人必定是至亲无比、不可替代的人,可是我们两人却牵不上手。无论多么胆战心惊,都想用自己的双脚站立起来。我望着他的侧脸被烈火照得通红,现出恐慌不安的神色,总觉得这才是真实的。或许,在日常生活的意义上,我们两人不是男人和女人;但就太初的古代而言,却是真正的男人与女人。然而无论如何,那个地方过于冷酷了,不是人与人建立和睦关系的地方。
  因为不是灵感占卜。
  我绞尽脑汁幻想到这里,忽然意识到这只是空想一场,便不由哑然失笑。我看到的是一对男女望着大锅形状的地狱准备情死。如此说来两人相恋也是地狱之行,此种事自古就有。想到这里,笑声难抑。
  雄一躺在沙发上,一下子就酣然入睡。那张睡脸好像表现出先我而睡颇感幸运的神情。我给他盖了被子,他一丝不动。我尽量不出水声地洗着一大堆要洗的东西,泪水滚滚涌出。
  当然我不是因为一个人在洗东西而恨恼,而是在这寂然无声、怵然发麻的夜里,独自一人被遗弃而顾影自怜。
  次日早晨得去上班,就把闹钟对好了。铃铃声音响了起来,我好不心烦伸手去抓,却是电话在响,我拿起了话筒。
  “喂,喂。”
  我叫了一声之后,想起这是别人家,与此同时又连忙加了一句:“我是田边。”
  可是电话咔喳一声挂断了。噢,是一个女孩子打来的,懵懵懂懂之中闪过愧疚之情、瞧了雄一一眼,他还在呼呼大睡。时间也差不多到了,就准备了一下,悄悄走出房间,去上班了。今夜是否回到雄一家里,整个白天可以慢慢思量。我到了上班的地方。
  大楼的整整一层,都是老师工作用的,其中有教学用的烹饪室,有摄影室。老师正在办公室里审阅一篇报道。老师还很年轻,但烹饪技艺精湛,是一个直觉敏锐、待人随和的女性。今天看见我,就嫣然一笑,摘下眼镜,开始指示今天的工作。
  下午3点开始有烹饪课,准备工作量很大,我今天得帮助做好准备,直到结束。主要助手由别人担当。那么傍晚之前,工作就能结束……我的脑袋刚一溜号,者师的指令又继续不失时机地下达下来。
  “樱井,后天我要到伊豆去采访,住三天。突然跟你说,不大好意思,不过你和我同行好吗?”
  “伊豆?是杂志的事?”
  我吃了一惊。
  “嗯……别的孩子都不大方便。计划是介绍几家酒店的拿手菜,简单说明一下做法,不知怎么样。住在豪华的旅店、酒店里,安排单间……希望你尽快给我一个答复。噢,今天晚上……”
  老师还没有说完,我就答应下来:
  “我去。”
  我是一个立刻应承的家伙。
  “这下可好了。”
  老师笑笑说。
  我往烹饪室走的时候,心情突然变得轻松起来。现在离开东京,离开雄一,短期远行,我觉得不错。
  推开门见典子和栗子正在里面做准备工作。她们是比我早一年进来当助手的。
  “美影,老师问你去伊豆了吗?”栗子一看见我问。
  “真不错呀,听说能吃到法国风味,还有好多海鲜呢。”
  典子喜滋滋地说。
  “可为什么决定我去?”
  我问。
  “对不起。我们两人都预约练习高尔夫球,不能去呀。喏,要是你有事,我们两个有一个不去练球就是。哎,栗子,这样可以吧?”
  “嗯,所以美影你可以实说。”
  两个人都真心实意地说,我笑着摇摇头说:
  “啊,我没关系。”
  这两个人是从同一所大学经人介绍来到这里的。已经学了四年烹饪,当然是行家里手。
  栗子爽快可爱,典子是一个漂亮小姐。她们两人关系融洽。她们总是穿着高雅华美、引人注目的时装,看着神清气爽。举止谦和亲切,态度敦厚温柔。在烹饪界为数不少的良家小姐型的女性之中,她们也显得光彩耀眼。
  偶尔典子的母亲打来电话,她和气亲呢得不免令人惶惶不安。典子一天的生活安排,一般来说她无所不晓,这也使我吃了一惊。世上所谓的母亲便是如此吧。
  典子用手撩起飘飘欲动的长发,微微笑着,以她那银铃般的声音和母亲打着电话。
  她们的人生与我的生活可谓天地之别,但我非常喜欢她们两人。即使给递一下鸡蛋,她们两个都要甜笑着道谢。我要是伤风感冒,她们马上关切地问是不是要紧。灯光里两个人扎着洁白围裙,哧哧笑的样子,幸福得叫人流泪。和她们一起工作,对我是一桩心神宽慰的快事。
  按人数分好材料,盛入碗里;烧开大量热水;测试分量等等,3点之前还有不少细小的工作。
  从宽大的窗口骄阳倾泻,房间的那大工作台上整整齐齐地摆着电烤箱、微波炉、煤气灶,这不由得使我联想起家政课的教室。我们闲聊着,快活地干着。
  过了2点,突然响起震耳的敲门声。
  “是老师吧?”
  典子歪头说着,接着又用细柔的声音叫:“请进。”
  栗子急忙嚷叫:“啊呀,指甲油还没洗,要挨训了。”
  这时我蹲着在手袋里找洗指甲油水。
  随着门一开,一个女人的声音响起来。
  “樱井在吗?”
  突然唤我的名字,我愣了一下,站了起来。门口站着一个素不相识的女人。
  她的脸上还带着几分稚气,年纪看起来比我小。身材不高,圆圆眼睛射出咄咄逼人的目光。嫩黄的薄毛衣上面,披着一件茶色外套,脚上穿着驼色的浅口皮鞋,稳稳地站立。那双腿虽然略粗,却很性感,感觉不错。全身体态丰满。狭小的额头向前突出得恰如其分,额头的头发修剪得恰到好处。在苗条丰盈的线条中,却见嫣红的嘴唇愤怒地撅出。
  这人并不是一个讨厌的人,可是……我疑惑不解。我如此审视,却还是什么也想不起来。可见事情非同小可。
  典子和栗子在我身后,不知所措地打量着她。无奈我只得开口。
  “不好意思,您是哪一位?”
  “我叫奥野,有话跟你说。”她沙哑的嗓音尖声叫着。
  “对不起,我现在正在工作,晚上打电话到我家里好不好?”
  我话音刚落,她就生硬地逼问:
  “那是指田边家吗?”
  我好歹明白过来,一定是今天早上打电话来的那个人。我明确地说:
  “不是啊。”
  栗子插进来讲:
  “美影,你走开也已经可以了。我们就跟老师好好说,你去买一些东西,准备突然旅行用。”
  “不,不必了。马上就完。”
  她说。
  “你是田边的朋友吗?”
  我竭力平和地说。
  “是,是大学同学……今天来有一事相求,直截了当地说,你不要纠缠田边。”
  她说。
  “好坏事要由田边决定,”我说,“就算你们是恋人,我觉得也不是由你来决定的。”
  她顿时满脸通红,恼羞成怒,说:
  “可是,你不觉得奇怪吗?你说你不是田边的女朋友,却满不在乎地去他家,住在那里,也太放肆了。这比同居还恶劣。”她几乎眼泪都掉下来了,“你和田边同住,我确实没有你了解田边,只是一般的同学。可我一直关心田边,喜欢他。最近田边失去了母亲,心情糟透了。很早以前我对田边吐露过感情。那时,田边提到了你。我问他是不是恋人,他摇摇头,否认了,说是要考虑一段时间。他家里住着女人,这在学校里都出了名了。所以我也死了心。”
  “我已经不住了呀。”
  她见我打岔,就打断我的话,继续说:
  “可是你完全逃避作为恋人的责任。光是美美地享受恋爱的乐趣,弄得田边成了无所用心的人。因为你晃着纤细的手脚,长长的头发,故作十足的女人样,在田边跟前转来转去,田边才会变得油头滑脑。总是那么不明不白、不即不离,倒是轻松自在。可是恋爱难道不是要关照人,不是要非常用心的吗?可你推却重任,摆出一副淡漠的嘴脸,装得无所不知的样子……请你离开田边吧。求你了。只要你在,田边就哪儿都去不成。”
  她对人的观察相当偏激而自私,可是她的那些有力的话,一针见血,刺中疼处,深深戮伤了我的心。她还要张口继续说什么。
  “住嘴!”
  我大吼一声。她不禁一怔,无言以对。我说:
  “你的心情我可以理解。任何人自己的感情都得要自己解决……你说的话里,一点也没有包含我的心情。你和我初次见面,我在想什么,你知道吗?”
  “你说话怎么这么冷酷无情?”她流着泪反问。“就你那个态度,说是一直喜欢田边?我可不信。趁田边母亲去世,马上溜进去住,也太卑鄙了。”
  我的心里涨满了令人厌恶的哀伤。
  雄一的母亲原来是男性,我被他家领去时我的精神状态如何,我和雄一处于何种复杂而脆弱的关系,这一切她都无心了解。她是专程来吵闹的。
  这样根本不能使她的爱情如心所愿,在早晨打过电话之后,立即调查我,查清单位,记下地址,不知从何处,不辞路遥,乘电车来到这里。这是何等悲愤绝望的行为啊。一想到她满怀莫名的愤恨闯进烹饪室时的心理,她每天的情绪,我的内心深处涌出一股无限哀痛。
  “我也是有血有肉的人。”我说,“失去朋友还没有多久,我也是完全一样。这里是正在工作的地方,还有什么话要说……”
  我本想说要她打电话到我家里,可是我却说:
  “我哭着用菜刀砍你,可以吗?”
  连我自己都觉得这话太残忍太狠毒。
  她狠狠地瞪着我,冷冷地丢下一句:
  “想说的全说了,对不起。”
  说完她噔噔地向门口走去。她“咣”地一声,震耳欲聋,摔门而去。
  这一场利益完全对立冲突的会面,就此忿然而终。
  “美影,你绝对没错!”
  栗子来到我身边,忧心忡忡地说。
  “是啊,那人很怪的。嫉妒得有点不正常。美影,你要打足精神。”
  典子审视着我亲切地说。
  午后的烹饪室里阳光普照。我伫立不动,真想放声大笑。
  我出门把牙刷、毛巾放在了田边家里,晚上又回到田边家。雄一出去不在。我随便做了咖喱饭吃了。
  在这里做饭吃饭,对我来说是再自然不过的事了。我重新体味着这句自问自答的话时,雄一回家了。
  “回来了。”我打了招呼。他一无所知,也无过错,可是我不能直视他的眼睛。“雄一,我后天工作有点急事,要到伊豆去。出门时房间里乱七八糟的,我想收拾好以后再出差,今天我回去。啊,还剩一些咖喱饭,你吃好了。”
  “噢,是吗。那我用车送你回家吧。”
  雄一笑着说。
  ——车开动了,街市向后滑去。再过五分钟,就到我的家了。
  “雄一。”
  我说。
  “嗯?”
  他握着方向盘问。
  “呃——我们喝茶,去喝茶吧。”
  “你要收拾东西准备出差,心里不着急吗?我倒是一点关系都没有。”
  “嗯,我想喝个痛快。”
  “那,那就去吧,去哪里?”
  “呃,对了,美容店上边的那家红茶专门店,去那儿吧。”
  “快出市区了,太远了。”
  “唔,那里感觉好。”
  “好吧,就这么定了。”
  不知何故,雄一今天特别温顺。我心绪不宁,要是提出来此刻去阿拉伯看月亮,他可能也会答应。
  二楼的那家小店十分宁静敞亮。四周墙壁雪白干净,暖气开着,温暖宜人。我们两个人在最里边的座位上对坐下来。店里没有其他客人,电影音乐轻轻飘来。
  “雄一,细细一想,两个人一起进茶店还是第一次,你没觉得吗?真是不可思议。”我说。
  “是吗?”
  雄一瞪圆了眼睛。他叫了一杯英国伯爵茶,我不喜欢那种茶的怪味。我想起来深夜里田边家时常飘溢着香皂似的味儿在静寂无声的半夜里,我用最小音量看电视时,雄一从房间里出来泡这种茶。
  在变动不安的时间与情绪之中,五种感官里铭刻了历史的各种印迹。在这冬天的茶店里油然升起平常无奇、却又无可替代的感觉。
  “我的印象里,我跟你经常大口大口地喝茶,觉得不至于是第一次进茶店,可是叫你这么一说,倒是真的。”
  “是吧?真是奇怪。”
  我笑着说。
  “不知怎么对什么东西都反应迟钝。”雄一凝望着装饰台灯的灯光,目光深邃沉滞。“一定是太疲劳了。”
  “不用说,那是当然。”
  我略微惊讶地说。
  “你祖母去世的时候,也是很疲乏的。这一会儿才清楚地想起来,看电视的时候,我问你刚才那是什么意思,抬头看你一眼,见你在沙发上什么都没想……你的眼睛常常呆呆地发愣。现在我理解了。”
  “雄一,我,”我说,“我很高兴,因为你能够打起精神,情绪平静,有条理地说话。甚至有点为你产生一种近于骄傲的感觉呐。”
  “你说话怎么就像是把英语翻译成日语一样。”
  雄一的那张脸在灯光下浮出微笑。穿着藏青色毛衣的肩膀摇晃着。
  “是啊,我……”我本来想对他说,如果有我能够做的事尽管说,但打住没讲。在这明亮而温馨的地方,两人对坐,饮着味道清香的热茶。我期盼此刻的印象在回忆中闪闪发光,能够抚慰他,哪怕是一点点也好。
  语言如果总是过于直露,那微妙而珍贵的光辉就会荡然无存。
  到了外边,湛蓝清澈的夜暮已经降临。阵阵寒意袭来,令人皮肤僵冻。
  上车的时候,雄一总是先打开司机座位对面的门,让我坐上去之后,他才坐到司机位子上去。
  车开动了。我说:
  “现在的男人,先给女性开门的很少见哪。你可是颇具男士风度呀。”
  “是惠理子教育的。”雄一笑道。“我要是不这样做,那人就气得不肯上车,一直这样。”
  “可他是男的呀。”
  我不禁笑了。
  “是啊是啊,虽说是男的。”
  呼——
  沉默恰如幕布一样垂落下来。
  街市已经披上夜色。车停下来等信号,车前窗玻璃外边人流来往不息,无论是公司职员,还是职业女性,男女老少,看起来全都神采奕奕,漂亮潇洒。在沉静而寒冷的夜暮中,人们全都裹在毛衣和风衣里面,奔向温暖的地方。
  ……可是我墓地想到雄一也会给下午那个可怕的女人开车门,就莫名其妙地觉得安全带叫人痛苦不堪。我不由愕然,唔,难道这就是所谓嫉妒?就像幼儿最初感受到疼痛一样,我第一次体会到这一滋味。失去惠理子之后,两个人漂浮在冥冥无底的宇宙中沿着光河一直往前,这是即将迎来的一个高潮。
  我明白。从空气的颜色,从月亮的形状,从现在奔驰着的车顶上夜空的黑色,我明白。楼群和汽车射出刺目的灯光。
  车在我住的公寓前面停住了。
  “那我就等你回来,美影。”
  雄一说随后他就要一个人回到那个房间,一定还会给那些花草浇水。
  “说不定给你买鳝鱼饼回来。”
  我笑着说。街灯的光亮,模糊地勾勒出雄一的侧脸。
  “鳝鱼饼?那种东西东京站的KIOSK(小亭子)里就有的卖。”
  “要不……茶吧,还是。”
  “呃——咸山菜怎么样?”
  “啊?那东西不好吃。你觉得那东西好吃?”
  “我只喜欢那玩意儿。”
  “那好,我就买那玩意儿。”我笑着打开车门。冰冷刺骨的风呼地刮进暖和和的车内。
  “好冷!”我尖叫。“好冷好冷好冷。”
  我紧紧搂住雄一的胳膊,埋进我脸。毛衣上温暖舒适,散发着落叶的气味。
  “伊豆那边一定要热一点。”
  雄一说着,几乎条件反射地用另一只胳膊抱住我的头。
  “要去几天?”
  雄一说着,没有动弹,声音好像从胸口传来。
  “四天三夜。”
  我轻轻地离开他说。
  “那时候情绪也许会变得好一点,要是那样,我们还到外边喝茶吧?”
  雄一盯着我笑。我答应一声,下车挥挥手。
  今天发生的那件不快的事,权当没有发生过。
  我目送着车,心里涌出这一念头。
  我和她谁好?我去问谁呢?不全面衡量的话,就没人知道。而且这个世界上根本就没有一个衡量标准,尤其在这寒冷的深夜里,我更是茫然不得而知,怎么也理不出头绪。
  一缕关于惠理子的回忆。一个最可悲的人。
  她在窗边上摆放了茂密的花草,最初买的是栽着菠萝的花盆。
  这话也记不清是什么时候听她说的。
  惠理子说:
  “那是一个数九严寒的冬天。
  “美影,那时候,我还是男的呐。
  “虽说仪表堂堂,可是单眼皮,鼻梁也有点凹陷。那是整容之前。那时候我的面孔,连自己都想不起来了。”
  说这话时是一个略带凉意的夏日黎明。雄一在外边过夜没有在家。惠理子从店里把肉包子作为礼物带了回来,那是客人送的。一如往常,那时我一边看着白天录在录像带里的电视烹饪节目,一边记笔记。黎明黛蓝的天空,从东边渐渐发白。我说既然特意带回来,现在就吃肉包子吧。我把肉包子放进微波炉里,泡了一壶茉莉花茶。这时惠理子突然讲了起来。
  我吃了一惊,心想酒吧里一定发生了不愉快的事情,就似睡而睡地听着。她的声音就像是梦中传来一样。
  “以前,雄一的母亲去世的时候,不是指我,是说生下雄一的那个人,当时我还是男人的时候,我的那个妻子。她得了癌,病情越来越恶化。不管怎么说我们彼此相爱,就缠着人家,把雄一寄放在附近的人家里。每天我都要去看望她。因为要上班工作,就上班前和下班后,整日陪伴。星期天虽然带着雄一去,可是他太小,还不懂事……那时候我确信她没有希望,哪怕是最小的事情,都只是感到绝望。世间每天都暗无天日。那时候虽然还没有感受到这种程度。但是的确昏暗一团。”
  惠理子低垂睫毛述说着,仿佛在讲述甜蜜的故事。在蔚蓝的空气中,她美婉绝伦,令人为之心动。
  “有一天,妻子说:
  “要是病房里有生命的东西就好了。’
  “她说,最好是植物,与太阳有关的植物。不必细心照料,也能好好生长的植物,买花盆好大好大的那种。平日里,妻子很少提出什么要求,这次她说出心里要求,我别提多高兴了。马上跑到花店去。我毕竟是男的,贝加明延令草啦,圣保罗紫罗兰啦,全都不知道。连仙人掌是什么都不认得。我买了一棵菠萝树。结着小小的菠萝,一看就知道。我抱着它到病房。她大喜过望,连连说了几次谢谢。
  “病情晚期到底还是来了。在昏迷前的三天,我临回家,她突然说,要我把菠萝树带回家去。表面看着她好像没有那么严重,我也没有对她讲过她患的是癌,可是她说话的语调完全像是述说遗言。我吓了一跳,就跟她说,管它枯死与否,就放在这里好了。可是妻子却哭着求我说,她不能浇水,这个从南方来的植物长得还挺娇嫩,要在它死之前带回家里才好。没办法,我就把菠萝树带回来了。是抱着拿的。
  “虽说我是男的,却哭得昏天地暗。那天冷得要命,可是我不能坐出租车。就那个时候第一次意识到当男的没有意思。稍稍平静下来,走到车站,在饮食店喝了一点东西,决定坐电车回家。那一会儿入夜了,月台上没有几个人。寒风嗖嗖的,要把人冻死。菠萝树的尖尖叶子刺着我的脸颊,我紧紧抱着花瑟瑟发抖……我痛切地感觉到,今天晚上只有我和菠萝树相依为命。我闭着眼睛,任冷风吹袭,寒气刺入,只有这两个同样孤独的生命……最能彼此理解的妻子,已经远离我和菠萝树,与死亡交游相依了。
  “从那以后没过几天,妻子就去了。菠萝树也枯死了。我不知道怎么照料,浇水太多。我把它扔到院子角落里。我嘴里讲不清楚,但是心里明白了一件事。说出来却很简单,世界并不是特别地为我存在,所以不幸落到我头上的比例,决不会改变,也不取决于自己。因而我彻底斩断其他事情,一心痛痛快快、快快活活地活下去。
  “……就这样,变成了一个女的,直到现在。”
  “所谓的快活就是这样。”记得我的脑子里当时闪过这句话,虽然没有理解这句话的意思,也没有切实体会。可是现在,我体验到了叫人呕吐的程度。为什么人竟会如此别无选择呢?即使活得像蝇虫一样窝囊透顶,还得做饭吃和睡觉。挚爱的人全死光了,也得活下去。
  ……今夜也是黑如锅底,令人窒息。这是一个人们各自在万物俱灭的沉睡中苦斗之夜。
  次日清晨,碧空万里。
  出差准备搞好之后,我正在洗衣服时,电话响了起来。
  11点半?这种时间电话竟然会响。
  我沉吟着接了电话。电话里传来尖而嘶哑的声音:
  “喂!是美影吗?好久没见。”
  “是知花吧?”
  我说,没有料到是知花。电话是在外边打来的;汽车声非常嘈杂,不过知花的声音清晰地传了过来,使我想起了她的身影。
  知花是惠理子酒吧的管理者,也是一个男人。过去常到田边家住宿。惠理子死后,她接管了酒吧。
  虽然称知花为“她”,但是与惠理子相比,无论怎么看都存留着男性的印象。她的脸长得宜于化妆,身材细高,身上漂亮的时装十分合体。她心地柔弱,举止温雅。有一次在地铁里,小学生恶作剧地掀起她的裙摆,结果哭个不住,可见她心胸狭小。虽然我也不愿意承认,但和她在一起的时候,总有一种我才是男性的感觉。
  “喂,我现在在车站哪。你能出来一下吗?有话说呀。午饭吃了吗?”
  “还没有。”
  “那就马上到更科荞面店来吧!”
  知花急急火火地说完,就撂了电话。没办法,我只得放下正准备晾的衣服,急急忙忙地出了门。
  天空晴朗无云。冬日的正午,街头没有一片阴翳。我匆匆迈着脚步。知花指定的荞面店位于站前商业街。我进了那家荞面店,见知花正在吃着油渣荞面条,在等着我。她全身上下穿着一套紧身运动衣,简直就像可怕的民族服装。
  “知花。”
  我走近她叫了一声。
  “啊呀!可真是好久没有见哪!完全出落成了一个大姑娘啦,都不敢靠近你哩。”
  知花大声嚷嚷。
  我来不及害羞,心中涌出一股亲切的暖流。我在别的地方从没有见过这种笑脸,她的笑容是如此无所顾忌,无论在何处都不会羞惭脸红。知花满面笑容地望着我。我不由微微红着脸,大声地要了一碗鸡丝面。店里的老婆婆忙手忙脚地跑过来,嗵地一声放下了水。
  “有什么事?”
  我吃着鸡丝面,先开口问。
  以前她说有事的时候,一般都不是重要的正经事,我以为这次也是如此。可是她像是讲述非同寻常的事情一样,压低嗓音说了起来。
  “是这样,是雄一的事。”
  我的心里“咯噔”了一下。
  “那孩子呀,昨天半夜到店里来了,说睡不着觉,心情不好,要跟我到哪里去散散心。噢,你别误会。那孩子这么小的时候,我就了解他,我们之间没有不正常的关系,是像母子,母子。”
  “我知道。”
  我笑着说了一句。知花接着说:
  “我吓了一跳。我这个人感觉迟钝,总是不大理解别人的心情。不过……那孩子倒是不甘示弱的人,眼泪是动不动就流,不过从不硬缠着人。可是这一次,他说个没完,执拗得要命。他一点精神头儿都没有,好像连人都要消失似的。实际上我真应该陪陪他,可是现在店里正在装修,大家情绪还没稳定,放不开手啊。我说了几回不行。他就没精打采地说,要自己一个人到哪儿去。我给他介绍了一家认识的旅店。”
  “……嗯,嗯”
  “我跟他开玩笑说,你和美影一起去吧。我真的是开玩笑。我这么一说,他就当真地说:‘那家伙,要到伊豆出差。再说我也不想让她更多卷入我们家的事。现在她好不容易正常生活,那样做不好。’我一下子醒悟过来。你说,那不就是爱吗?是呀,绝对是爱呀。喂,我知道雄一住的旅店的地址和电话。嗯,美影,打电话吧,打吧。”
  “知花,”我说,“我明天出门,是公事呀。”
  我的心头猛地一震。
  我已经明白了,彻底明白雄一的心情了。雄一现在想到远方去,那种心情比我强烈几百倍。他只想到一个不必思索的地方,一个人。逃离一切,也包括我,也许在那里呆一段时间。一定如此,我确信不疑。
  “工作算什么,”知花前倾着身体说,“这种时候女人能干的事只有一件,要不然你是处女不成?或者你们早就干过?”
  “知花。”
  我觉得如果世上的人都像知花就好了,我心里一瞬间闪过这一念头。因为在知花的眼里,我和雄一比实际情况要幸福得多。
  “得好好想想。”我说。“我也是刚刚听说惠理子的事情,心里头乱极了。雄一更是心乱如麻。现在不能冒冒失失的做事。”
  知花的脸色立即变得极其严肃,往旁边扬了一下脸。
  “……是啊,我那天晚上没到店里来,没有看到惠理子的死。所以我也不能相信……我认识那个男的。那个家伙来店里的时候,我要是跟惠理子再多商量的话,就不会发生这种事了。雄一也很悔恨。那么随和的孩子看着新闻,脸色气得吓人,说‘杀人的家伙全死光了才好’。雄一也孤零零的了,惠理子什么事情都要自己解决,可是却适得其反。”
  知花的眼泪婆娑不住地往下掉。我正不知如何劝解时,知花已经失声痛哭起来,引得店里的人往这里看。知花抖动着肩膀,哭啼不止,大颗大颗的泪珠滴落进面条汤里。
  “美影,我好寂寞呀。为什么事情这样呢?难道没有神吗?从今以后再也见不到惠理子了,绝对不能见到她了。”
  我带着哭泣不住的知花出了面店。她架着高大的肩,一直步行到了车站。知花在检票口前面用花边手帕捂着眼睛,说了一声对不起,然后把雄一下榻的旅店的地图和记着电话号码的纸条一起塞给我。
  ——不愧是做买卖的,雷厉风行,有板有眼。
  我依依不舍地目送着她宽阔的背影,心中不禁叹服。
  她自以为是,恋爱闹得满城风雨,过去当营业员时工作不太顺手,这一切我无不知晓……然而刚才的眼泪晶莹纯洁,使人难忘。这叫我觉得人的心底埋藏着宝石。
  在冬天澄明几净的天空下,我哀思切切,手足无措。天空,好蓝好蓝。树木枝枯叶落,剪影浓重醒目。冷风席卷而过。
  “难道没有神吗?”
  第二天,我如期出发前往伊豆。
  老师、几名工作人员、摄影师,人数不多。看来这次旅行会快活和谐。日程安排也不特别紧凑。
  这次旅行还是不错的,我想。对于现在的我来说,如同梦幻之旅,又如喜从天降。
  一种从这半年里解放出来的感觉油然而生。
  这半年……自从祖母去世之后,一直到惠理子死去,我和雄一二人表面上喜笑颜开,可是心里愁肠百结。或悲或喜,都过于强烈,为日常生活所不能承受。我们两人苦心孤诣地营造心神平和的气氛。惠理子恰恰是在这一气氛中放射光芒的太阳。
  这一切都融化进我的心里,改变了我。娇惯而懒散的公主已经远消云外,现在只有在镜子中才能看到。
  阳光倾泻的景色从车窗外悄驰而过。我凝视着窗外,徘徊于自己内心之中产生的无奈空间。
  ……我也精疲力竭了。我也想离开雄一,轻松快乐一下。
  虽然这太使我怆然神伤,但确实如此。
  就在这天夜里。
  我穿着睡衣来到了老师房间,说:
  “老师,我饿得要死,到外边去吃点什么可以吗?”
  和老师在一起的一个年纪大的工作人员放声大笑。
  “樱井什么都没有吃呀。”
  她们正准备睡觉,已经穿着睡衣,坐在被子上。
  我确实饥肠辘辘。我对菜肴不大挑剔,可是这家旅馆的所谓名菜里放了所有我不喜欢的青菜,所以没吃几口。老师笑着允诺。
  时间已过了夜里10点。我在长长的走廊里碎步快走,一到我自己住的房间里,就换上衣服出了旅馆。我怕回来时被关在外边,就悄悄地打开了后面紧急出口的门锁。
  今天就是采访这味道极差的名菜。明天乘面包车还要走。我在月光下走着,心想如果一直这样度过旅行生活该多好。假如有盼我回去的家人,倒是浪漫有趣。可我是孤身一人,洒脱不成,强烈的孤独从心中涌出。不过我还是以为这种旅途生活最适宜于我。旅途之夜总是空气新鲜,心情畅快。管它是何处何人,只愿如此度过心绪轻松的生活。可是难办的是我已经明白了雄一的心理……要是可以不回到那条街,那是多么开心啊。
  我沿着旅馆栉比鳞次的路走了下去。群山的黑影比夜色更为浓重,巍然俯视着街市。有很多的观光客浴衣外边穿着棉袍,看着很冷。他们醉熏熏地来来往往,大声谈笑。
  我不知缘故地兴致盎然。
  在星空下,我自己在这陌生的土地上。
  我在自己身影上面走过,随着灯光身影时而拉长,时而变短。
  我厌恶喧闹的酒馆,避之而行,来到了车站附近。我扫视着礼品店黑暗的玻璃门,发现了一家还在营业的面食店。店里还亮着灯。从玻璃门往里一瞧,里面只有一排餐桌,客人也只有一位。我放心地开门走了进去。
  我想大吃一顿有大分量的东西。
  “要一盘牛排盖浇饭。”
  我说。
  “得先炸牛排,要费些时间,行吗?”
  店里的老伯伯说。
  我点点头。这是新开张的饭店,白术芳香溢满房子,浑身舒坦安逸。在这种地方吃饭大概很可口。在等待的时候,我发现伸手可及的地方有一个粉红色电话。
  我伸手拿起话筒,掏出记着电话号码的纸片给雄一住的旅馆打了电话,此时我的感觉十分自然。
  旅馆的一个女人切换电话,传呼雄一的时候,我倏然产生这样一种感觉。
  自从得知惠理子死去以来,在他身上我一直体味到一种心神不安的感觉,酷似打这个电话时的心情。从那以后,雄一即使就在面前,也觉得像是在电话的那一边的世界里、那边的世界比我生存的地方更为湛蓝,宛如海底。
  “喂喂?”
  雄一接了电话。
  “雄一?”
  我松了一口气。
  “是美影啊?你怎么知道这里?啊,对啦,是知花告诉的吧?”
  相隔稍远的那平静的声音,穿过电缆,透过夜色,飞驰而来。我闭上眼睛,倾听雄一亲切的声音,听起来犹如寂寞无聊的波涛声。
  “那儿,有什么东西?”
  我问他。
  “迪尼斯,不,瞎扯瞎扯。山上有一个神社,就那个神社有名。山脚下净是旅馆,里面都是豆腐做的和尚菜。我今天晚上也吃了和尚菜。”
  “是什么菜?怪有趣的。”
  “哦,你对这个有兴趣?那个菜统统是豆腐,豆腐。好吃倒好吃,总之全是豆腐。蒸豆腐羹、烤豆腐串、油炸豆腐、烩豆腐、麻油豆腐,全都放豆腐。清汤里不用说也有豆腐九。我想吃点硬的东西,最后是饭,结果等来的是茶粥。我都觉得成了老头了。”
  “真是巧合,这一会儿我也饿着呢!”
  “怎么你不是住在菜肴有名的旅馆里吗?”
  “上的菜全是我不喜欢的。”
  “全是你不喜欢的?你不爱吃的东西是很少的呀,好惨。”
  “不要紧,明天有好吃的。”
  “你倒不错。我明天早上的饭都不用想……恐怕是豆腐汤。”
  “用固体燃料烧小沙锅的那种,没错吧?”
  “啊,知花喜欢吃豆腐,就乐滋滋地给我介绍了这里。这儿的确是不赖的旅馆。窗口很大,可以看见瀑布。可是我现在正是长身体的时候,需要大量的卡路里,我想吃油性大的东西哩。真奇怪呀,在夜空下,我们两人这会儿同时在饿着肚皮。”
  雄一笑了。
  我觉得十分滑稽,这时候我马上就要吃盖浇饭了,可是不知为何不能洋洋自得地说出口。总觉得这是一种无以复加的背叛行为,我想让雄一的心里产生一种和他一同挨饿的感觉。
  那一刹那,我的感觉突发锐光,仿佛洞穿一切,无所不晓。
  在被死亡围困的黑暗之中,两人心心相连,正在沿着一个缓缓的弯路绕行。可是越过这弯路,将会各奔前程。此刻错过这里,那么我们两人将会永远成为朋友。
  必定如此。我知道。
  我不知道如何应付,不过还觉得即便成为朋友也无妨。
  “什么时候回去?”
  我问。
  雄一沉默半晌后说:
  “很快。”
  这家伙,扯谎都不会,我想。只要钱够用,他就一定逃之夭夭。正如这次一拖再拖之后才告诉我惠理子的死讯一样,他自以为是地带着歉疚之情,不与我联系。这是他的性格所致。
  “那好,再见。”
  我道别。
  “嗯,再见。”
  他一定是连自己都不知道为什么想要逃离。
  “可别割手腕血管啊!”
  我笑着说。
  “唏。”雄一也笑了,道别之后放下了电话。
  一股难以承受的虚脱感突如其来,我放下电话后一动不动,怔怔地望着面店的玻璃门,呆呆地听着外边阵阵风声,其间传来街上行人互相道冷的声音。今天在世界的每个地方,夜色同样降临,同样逝去。在深不可及的孤独之渊,此次我真的要沦为一人了。
  人不是屈服于环境与外界的力量,而是败倒在来自内部的压力。我的心底深处生出这种想法。我浑身被无力感裹住,现在,正是眼前不愿丧失的东西就要消失,可是偏偏毫不焦虑,也不悲切。只是沉于昏昏暗暗之中。
  我愿在阳光鲜花更为迷人娇艳的地方,慢慢思索。但那时定然为时太晚。
  过了片刻,盖浇饭来了。我振作精神,掰开筷子。我正腹内空空,外表看起来这盖浇饭味道不错。吃了几口,那味道好极了,真是味佳绝伦。
  “老伯伯,这饭好吃极了!”
  我抑制不住地大叫起来。
  “是吧?”
  老伯伯得意地笑了。
  虽说此刻饥饿难忍,但我毕竟是内行。这盖浇饭做得手艺非同寻常,以致于令人感慨能吃上这盖浇饭实在是幸运。牛排的质量,汤汁的味道,鸡蛋和圆莸的火候,米饭的软硬程度,无懈可击。
  我想起来白天老师提到过这里,实际上要到这里采访。我的运气不错。唉,雄一在这里多好啊,这一念头瞬间掠过,我冲动地叫了起来。
  “老伯伯,这盖浇饭可以带回去吗?再做一个好吗?”
  出了饭店,已近半夜。我已吃得腹满肚胀,手里拎着礼品盒,里面装的盖浇饭还热着。我一个人立于路边,不知如何是好。
  本来我是怎么打算的呢?怎么办呢……正在左思右想,一辆出租车误以为我在等车,滑到我跟前。当我看到空车的红字时,下了决心。
  我上了出租车,问司机:
  “到I市去不去?”
  “I市?”司机回过头来惊诧地问,“我是求之不得,可是路远,费用也高,小姐。”
  “可以,我有点急事。”我大大方方地说,就像是走到王太子面前的杰诺·达尔克一样。我想这样可以得到信任。“到那里之后,我先付你到那儿的费用。你在那里等我20分钟,等我办完事,再回到这里。”
  “爱情行动。”
  他笑了。
  “哈,就算是吧。”
  我苦笑道。
  “那好,走。”
  夜幕中出租车向I市飞驰而去,载着我和牛排盖浇饭。
  因为白天我工作太劳累了,开始打起盹来。当车驶入几乎没有其他汽车的单行道时,我猛然醒了过来。
  手脚还带着睡梦中的余温,只有意识清醒,好像处于“苏醒”过来时一样。在昏暗的车内我向车窗靠过去,重新坐直。
  “路上空,走得快,眨眼就到了。”
  司机说。
  我应了一声,仰望天空。
  明月高悬,横行夜空,华光朗然,群星黯然失色。月满如圆。时而隐于云后,时而闪出圆月。车内闷热,呼出的热气给车窗玻璃蒙上了一层雾气。树木、田野、山峦的剪影宛如剪纸画一般在窗外飞过。偶尔卡车带着刺耳的声音超越过去。随即四周又落入沉寂。柏油路泛着月光。
  一转眼就进入了I市。街道上黑漆凝重,民宅的屋顶之间,夹杂着几个神社的牌坊。出租车加大马力向窄小的坡路驶去。横过山间的缆车绳索在黑暗中浮现出来,显得颇为粗大。
  “过去和尚不可以吃肉,这一带的旅馆都把豆腐做成各种各样的菜肴吃。怎么说呢,现在豆腐做的菜都成了受客人喜欢的畅销菜了。你下次白天来,就可尝尝。”
  司机说。
  “可能是。”
  在黑暗中,我借着等距离出现的路灯的光亮,细眯着眼睛看着地图。
  “哦,下一个拐角处把车停下来,我很快就回来。”
  “好的。”
  他说着,急刹车停住了。
  外面冰冷刺骨,手和脸眨眼就冻僵了。我拿出手套戴上,背着装进盖浇饭盒的背囊,顺着月光倾泻的坡路走了上去。
  不安的预感应验了。
  雄一住的旅馆是不容易进去的旧式房子结构。
  大门是自动开关的玻璃门,锁得很密实。外边楼梯的紧急出口的门也上了锁。
  没办法,我只得退回路边打电话,可是没有人接电话,这也是理所当然,现在正是半夜。
  我站在黑糊糊的旅馆门前无计可施,这么远路跑来,究竟来干什么?
  可我没有灰心,转到了旅馆的院子里。勉强走过了紧急出口旁边的小胡同。雄一所言不差,这个旅馆的所有窗户都对着院子,可以望见瀑布,正因为从院子可以看见瀑布,这家旅馆才备受顾客青睐。这一切现在已经都漆黑一团了。我叹了一口气,呆望着院子。旅馆的一道栏杆横过岩石。细细的瀑布从高处跌落在生满青苔的岩石上,发出哗哗的声音。冰冷的水花在黑暗之中泛着白色。亮得刺目的绿色灯光从各处照射着整个瀑布,显现出院子里的树木,那颜色异常翠绿,绿得很不自然。这一景色使我联想到迪斯尼乐园里的热带雨林风光。虚假的绿色!我想着,回头望着那一排全都黑洞洞的窗户。
  突然我也莫名其妙地确信:
  那前面拐角处的房间就是雄一的房间,它在灯光的反射下闪着绿光。
  想到这里,我觉得现在可以从窗口窥视,就身不由主地往岩石堆起的假山上登了几步。
  一楼与二楼之间的装饰性房檐看着近在眼前,我觉得一挺直腰就可摸到。我踏着堆砌得奇形怪状的假山岩石,试试是否结实安全,又登上了两三块石头,这样离得更近了。我试探着向滴水管伸出手,好不容易抓住了滴水管。我拼命一跳,一只手抓住了滴水管,又猛一用力,另一只臂肘搭到了装饰性房檐上,手用力地抓住了房檐的瓦块。这幢建筑的墙壁猛然陡直地立在面前,我那未经锻炼的单薄的运动神经发出“嗖”的一声,我感觉神经顿时萎缩了。我抓着装饰性房檐的突出瓦块,脚尖刚刚登住,进退两难。手腕冻得发麻钻心,尤其糟糕的是一边肩头的背囊带子滑落下来。
  糟了!我稍不留意,被吊在房檐上,难受得口吐白气。这如何是好?
  往下一瞧,刚才脚下的那一片地方显得十分遥远,漆黑一片。瀑布的声音格外响亮。没办法,我只得手臂用足气力,试着腾空跃起来。我想要把上身搭在房檐上,于是就势用力一蹬。
  我的右臂嘶啦一响,一阵热辣辣的疼痛划过。我连滚带爬,趴在装饰性房檐的水泥台上。脚下吧唧一声,不知是踩在雨水还是脏水洼里。
  啊——我躺着看了一眼右臂,刚才的擦伤处暗红一片,疼得眼前发黑。这是我生来初次受伤。
  的确一切如此——
  我把背囊扔在身旁,朝天躺着仰望旅馆的房顶,凝望远处明净的月亮和云朵,心里思绪万分。(在这种情况下大抵都会如此想,这可能就是自暴自弃,我愿意被人称为行动的哲学家。)
  路有多条,人皆自己选择。人们在选择的瞬间都满怀憧憬,这句话似乎与此时此刻相近。我正是如此。现在我已经彻悟了。我知道可以清楚地表达。虽然不是宿命论意义上的表述,但是路总是固定不变。每天的呼吸,每日的目光,循还往复的日日夜夜,都是自然而然一成不变。并非所有的人都会如此。当我意识到这一点时,已经完全好像合情合理地躺着仰望夜空,在这寒冬,在这陌生的房顶的积水中,与我同在的是盖浇饭。
  哦,月亮是多么美丽!
  我站了起来,敲响了雄一房间的窗户。
  我觉得等待了好久。寒风针尖一般刺痛我浸湿的双脚时,房间的灯突然亮了,雄一满脸惊讶地从房间里面走出来。
  我站在房檐上。雄一从窗口看见我的半身时,双眼圆睁,嘴在动着,问是不是美影。我又敲敲窗户,点点了头。雄一慌忙把窗户哗啦打开了。雄一紧紧拉住了我伸出的冰凉的手。
  视野顿时通亮,我不由眨眨眼睛。房间里颇为温暖宛如另一世界。我觉得四分五裂的心灵与身体总算合二为一了。
  “我来送牛排盖浇饭。”我说,“你知道吗?这盖浇饭好吃透了,好吃得不忍心自己吃。”
  我从背囊里掏出盖浇饭盒。
  荧光灯的照射下席垫带着蓝白的光。电视的声音隐隐约约地飘荡。被褥还是雄一刚才出来时的样子放着。
  “过去也有过这种事儿。”雄一说。“我是说在梦里。现在也是在梦里?”
  “唱支歌怎么样?我们两个人一起。”
  我笑了。一见到雄一,现实感从我心里飘然而去。过去我们的相识,在同一房间里的生活,一切都如遥远的梦。他的心已经不在这个世上,我害怕他那冷漠的双眸。
  “雄一,不好意思,能给我一杯茶吗?我马上得走。”我又加了一句,“是梦也不要紧。”
  “嗯。”
  雄一应了一声。他拿来了暖壶和小茶壶。他倒了一杯冒着蒸气的热茶。我双手捧着茶碗,一饮而尽。我总算心神松弛,仿佛又活了过来。
  我再次感觉到房间空气的沉重。或许这里当真是雄一的恶梦。在这里果得越久,我越是成为雄一恶梦的一部分,即将消失在黑暗之中。这便是朦朦胧胧的印象,辨认不清的命运——我说:
  “雄一真的不想再回去了吧?与过去不正常的生活决裂,重新开始新的生活吧?不要说谎,我知道的。”我虽然述说着满心的绝望,但心境平静,不可思议。“不过现在反正是要吃盖浇饭,喂,快吃吧。”
  灰色的沉默席卷而来,令人窒息,催人泪下。雄一羞愧地垂低眼帘,接过盖浇饭。在蛀虫一般蚕食生命的空气之中,那种出乎意料的某种心绪向后推着我们。
  “美影,那手怎么了?”
  雄一看到我的擦伤就间。
  “不要紧,趁着还有点热,快吃吧!”
  我微笑着,用手指着饭盒说。
  雄一的情绪好像仍然没有稳定下来就打开饭盒盖子说:“哈,看着很好吃啊。”他开始吃起先前老伯伯精心装的盖浇饭。
  我一见他吃,心里轻松下来。
  我做了值得干的事,我想。——我知道,昔日愉快时光的闪亮晶体,从记忆深处酣眠之中突然苏醒,推了我们一把。往日芳香扑鼻的空气,从我的心里携着生气复苏,犹如一阵清新的空气拂过。
  又一段关于家庭的回忆。
  夜晚,我们两个在玩着游戏机,等待惠理子归来。接着我们三个人揉搓着满带睡意的眼睛,出去吃烙面。我因为工作累得精神不振,雄一给我画滑稽可笑的漫画;看到漫画几乎笑出泪水的惠理子的笑;星期天晴朗的早晨,烧牛排的香味;每每在地板上睡觉时轻轻给盖毛毯的感觉;惠理子走路时的细腿,裙子下摆,在我蓦然醒来时微睁的眼前模模糊糊地晃动。雄一用车把酩酊大醉的惠理子带回来,他们两个人往房间里去的情景;……夏日赶庙会时,我请惠理子紧紧给我系上衣服的带子,那带子的颜色宛如在傍晚的天空狂舞飞旋的红蜻蜓。
  真正美妙的回忆永不泯灭,刻骨铭心。随着时间的流逝,只会更加使人怀恋。
  无数的白昼与夜晚,我们共同进餐。
  不知何时,雄一曾说过:
  “为什么和你一起吃东西,总是那么香呢?”
  我笑了,说:
  “是不是因为食欲和性欲,同时得到满足?”
  “不对,不对。”雄一大声笑着说。“一定是因为是一家人。”
  惠理子即便不在了,我们之间又找回了那种明快的气氛。雄一吃着饭,我饮着茶,黑暗中已经没有蕴藏死亡了。这实在太好了。
  “那,我回去了。”
  我立起身来。
  “回去?”雄一惊异地问,“回哪里,你从哪里来的?”
  “是啊。”我皱皱鼻子,戏谑地说。“我说,这是现实的夜啊。”我这么一开口,就止不住地讲起来。“我从伊豆坐出租车跑来的。哎,我不想失去雄一呀。我们一直孤独寂寞,但是要轻松快活地活着。死亡实在沉重,我们这么年轻本来不应该品尝到死亡,可是只能如此。从今往后,你和我在一起,也会看到痛苦、烦恼、龌龊,但是只要你不介意,我们俩人一起去那更加严峻、更加光明的地方。等你恢复精力之后也行,你好好考虑一下。你不要这么消失。”
  雄一放下筷子,直直地盯着我。
  “这辈子可能再也吃不到这么好的盖浇饭了……真是太香了。”
  “嗯”
  我笑了。
  “全身一点儿精神头儿都没有。下次见面时,给显示点男子汉的劲头看看。”
  雄一也笑了。
  “在我面前撕碎电话簿?”
  “对对对,把自行车举起来扔出去。”
  “把卡车撞到墙上去。”
  “那不就成了一个鲁莽之徒。”
  雄一的笑脸灿然生辉。我已经把某种东西推近了几公分,我知道。
  “那我走了。不然出租车逃掉了。”
  “美影!”
  雄一叫住我。
  “嗯?”
  我回过头来。
  “要小心。”
  雄一说。
  我笑着挥挥手,这回大摇大摆地打开门锁,从正门走了出来,朝着出租车急步走去。
  回到旅馆,我钻进被窝。因为太冷,我开了暖气之后没有关上,就进入了酣睡之中。
  ……走廊里吧碰吧啦的拖鞋声,旅馆人员说话的声音,使我蓦地睁眼醒来,外边的天气大变。宽大的窗户外边,灰云密布,天昏地暗,强风挟雪,疾驰而过。
  昨夜恍然如梦。我迷迷糊糊地站起来,开了电灯。窗外山峰清晰了然,雪花飘舞纷纷洒落。树木摇曳,尖声呼叫。房间里温暖得近于闷热,四周洁白亮丽。
  我又钻进被窝里,目不转睛地望着那白雪狂舞,似乎要把一切都冻僵。我的脸在发热。
  惠理子已经不在了。
  ——此情此景,我才真正体味到不可能再见她了,无论我们如何生存,无论人生是多么漫长而美好。
  冒着严寒、行走江边的人们;在车顶开始落下薄薄一层的白雪;不断左右摇晃、抖落枯叶的树木;冷然银光闪亮的铝合金窗框。俄顷,门外响起了老师欢悦地叫我起床的声音:
  “美影,起来了吗?下雪啦,雪。”
  我应了一声,爬起来换好了衣服。现实的一天又将开始了,循环往复、无穷无尽的开始。
  最后一天是去下田的一家小饭店采访法国菜。我们这些人以丰盛的晚餐,结束了这次的采访。
  不知怎么回事,大家都是惯于早睡的人,而我则是一个超级夜猫子,兴头未尽。在大家解散回房睡觉之后,我独自一人去前面不远的海滨散步。
  我穿着大衣,套了两层长简袜,可还是冷得直想喊叫。我买了罐装的咖啡,塞进衣袋里行走。那咖啡热呼呼的。
  站在海堤望去,海滩白茫茫一片,海水黑黝黝一色,时而波浪泛出一道道闪闪发光的白练。
  冷风劲吹,在我的头边尖声嘶叫。夜暮中,我走下了延伸到海滩的阶梯。白沙细软,沙沙作响。我一边喝着咖啡,一边径直走了下去。
  大海淹没于黑暗之中,无边无际;岩石身姿鳞峋,海浪拍击,涛声震耳。我凝望着,心里奇妙地升起一股哀伤而甜蜜的情感。
  从此以后,生活中必然会有无数的欢乐,无数的悲痛……即使雄一不在依然如此。
  我静静独坐,遐思绵绵。
  灯塔旋转,灯光向遥远的地方射去。灯光时而转向这边,时而旋即又转向远处,在海浪上开出一条光亮通朗的路。
  我有所顿悟,流着鼻水回到了旅馆的房间.
  房间里装着简易热水器,我烧了热水,冲了淋浴,换好衣服坐到床上时,电话铃响了起来。我拿起话筒,前台通知说:
  “有电话打进来,请你拿着听筒等一下。”
  窗外可以俯视饭店的庭院。黑黑的草坪。再往前是白色的大门。大门的前面是刚才我去过的寒气逼人的海滨。大海翻滚黑浪,涛声阵阵传来。
  “喂喂。”话筒里飞入雄一的声音。“总算找到你了,好辛苦啊。”
  “你从哪儿打来的?”
  我笑了。心里缓缓松弛了下来.
  “东京。”雄一笑道。
  这便是全部的答案,我觉得。
  “今天是最后一天,明天回去。”
  我说。
  “吃了不少好吃的东西吧?”“嗯,生鱼片、虾、野猪肉,今天是法国菜。我有点胖了。啊,对了,我往我的住处寄了一箱子东西,里面装了满满的咸山菜、鳝鱼饼、茶叶。你给我拿一下好么?”
  “怎么没装虾和生鱼片?”
  雄一问。
  “没办法寄呀。”
  我笑。
  “好吧,明天我到车站接你,你买一些用手拎回来。什么时间到?”
  雄一快活地说。
  房间温暖适宜,热水已开,蒸气弥漫开来。我开始告诉雄一火车到达的时间和站台号。
bhaaa is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Kẻ Bồng bột đã cảm ơn bhaaa vì bài viết Ngớ ngẩn này ^_^!
scarlet (16-03-2010)
Old 18-01-2010, 02:42 AM
  post #3
bhaaa
Gold Member
 
ID: 19392
Tham gia: 16-04-2009
Giới tính: Hiden
Bài gởi: 426
Cảm ơn: 102
Được cảm ơn: 133 lần trong 79 bài viết
Default Ðề: 厨房(吉本芭娜娜) - Kitchen ( Banana Yoshimoto)

Nhà bếp - Kitchen I

Tôi nghĩ rằng nơi tôi yêu thích nhất trên thế gian này là bếp.
Chỉ cần nó là bếp; chỉ cần nó là nơi nấu ăn; thì dù ở đâu; như thế nào; tôi cũng cảm thấy kô còn buồn bã. Nếu nó được sử dụng thường xuyên; đúng nghĩa của 1 cái bếp thì càng tốt. Những chiếc rẻ lau khô ráo; tinh tươm và những tấm đá ốp tường trắng lóng lánh.
Tôi yêu cả những cái bếp vô cùng bẩn thỉu.
Tuyệt vời nhất là khi cái nền bếp cáu bẩn; vung vãi đầy những mẩu vụn rau; khiến cho đế dép phải đen kịt ấy lại thật rộng; mà rộng 1 cách khác thường. Cái tủ lạnh khổng lồ xếp đủ lượng thực phẩm cho tôi dễ dàng vượt qua cả 1 mùa đông đang đứng đó sừng sững; và tôi tựa mình vào cánh cửa màu nhũ bạc của nó. Tôi bất giác rời mắt khỏi bệ đặt bếp ga tung tóe dầu ăn cùng chiếc dao phay han gỉ; và nhìn lên; đã thấy 1 vì sao cô đơn lấp lánh bên ngoài cửa sổ.
Còn lại tôi với bếp. Dẫu sao như thế vẫn còn hơn nghĩ rằng chỉ còn lại 1 mình.
Vào những lúc thật sự mệt mỏi; tôi thường đắm chìm vào 1 ý nghĩ; rằng nếu 1 ngày nào đó phải chết; tôi muốn trút hơi thở cuối cùng ở trong bếp. Tôi sẽ kô hề run rẩy mà nhìn thật kĩ mọi thứ; dù cho đó là vào thời khắc lạnh lẽo chỉ có 1 mình tôi; hay ở nơi ấm áp và có người nào khác nữa. Thật tốt biết mấy nếu điều đó xảy ra ở trong bếp.
Trước khi được gia đình Tanabe mang về nhà; ngày nào tôi cũng ngủ trong bếp.
Chẳng hiểu sao; nằm chỗ nào cũng cảm thấy khó ngủ; nên tôi cứ thế nhích dần ra khỏi phòng để tới chỗ dễ ngủ hơn; và rồi vào 1 buổi sớm tôi chợt nhận ra rằng bên cạnh chiếc tủ lạnh là nơi tôi có thể ngủ ngon lành nhất.

Tôi tên là Sakurai Mikage; cha mẹ tôi đều chết lúc còn trẻ. Kể từ đó; ông bà đã nuôi nấng tôi. Ông tôi mất khi tôi bắt đầu lên học cấp 2. Và thế là 2 bà cháu tôi cùng sống với nhau cho đến tận bây giờ.
Mấy ngày trước; bà tôi mất; tôi bàng hoàng.
Mỗi lần bất chợt nghĩ ra; rằng gia đình tôi; 1 thứ đã tồn tại thật trên cõi đời này; cứ mất dần đi từng người; từng người theo năm tháng; và rốt cuộc chỉ còn lại mình tôi nơi đây; tôi bỗng thấy mọi thứ trước mắt đều giống như 1 lời nói dối. Trong căn phòng nơi tôi sinh ra và lớn lên; tôi sững sờ vì thời gian qua đi đã để lại những vết chân hằn sâu đến thế và chẳng còn ai khác nữa ngoài tôi.
Giống như 1 câu chuyện khoa học giả tưởng. Hay bóng đen của vũ trụ.
Tôi kô nghĩ ngợi được gì trong suốt 3 ngày sau khi đám tang kết thúc.
Tôi khẽ kéo lê cơn buồn ngủ dịu nhẹ; thường kèm theo nỗi đau buồn đã bão hòa khi mà nước mắt kô còn chảy ra được nhiều nữa; và trải tấm đệm bông lên trên sàn bếp tĩnh lặng; sáng trưng. Tôi cuộn mình trong tấm chăn bông giống như cậu bé Linus và ngủ. Tiếng tủ lạnh chạy ro ro giữ cho tôi khỏi trượt theo những ý nghĩ cô độc. Ở đó; 1 đêm dài êm ả trôi qua và sớm mai đã tới.
Thực tình chỉ là vì tôi muốn ngủ dưới những vì sao.
Và thức dậy trong ánh nắng của 1 ngày mới.
Ngoài điều đó ra mọi thứ khác đều trôi qua bằng lặng.
Nhưng! Tôi kô thể sống như thế được nữa. Hiện thực quá sức chịu đựng.
Dẫu bà tôi có để lại cho tôi bao nhiêu tiền đi chăng nữa; thì căn phòng ấy vẫn quá rộng và quá đắt đối với tôi; nếu tôi chỉ có 1 mình. Tôi khải đi tìm 1 căn hộ khác.
Đành phải vậy; tôi mua tờ Thông tin căn hộ cho thuê về và giở ra xem thử; nhưng những căn hộ chẳng khác gì nhau đứng xếp hàng la liệt trên đó làm tôi thấy chóng mặt. Chuyển nhà; sẽ mất thời giờ và công sức.
Mà lòng tôi thì lại đang buồn bã; và nữa; tối ngày ngủ trong bếp khiến các khớp xương và khắp mình mẩy tôi đau nhức; làm sao có thể nghĩ đến chuyện làm cho cái đầu bất cần này tỉnh táo lại để đi xem nhà bây giờ! Rồi chuyển đồ nữa chứ! Rồi mắc điện thoại nữa chứ!
Chỉ cần nghĩ đến những phiền toái có thể nêu ra cả đống như thế là tôi đã thấy tuyệt vọng và lịa lăn ra ngủ . Tôi vẫn còn nhớ rõ buổi chiều ấy; khi mà điều kì diệu như 1 bà tiên; bất chợt viếng thăm.
Pính poong! Bỗng nhiên chuông cửa vang lên.
1 buổi chiều mùa xuân giăng làn mây mỏng. Tôi đã ngán đến tận cổ việc phải liếc qua tờ Thông tin căn hộ cho thuê; mà đằng nào thì tôi cũng phải chuyển nhà cơ mà; thế là tôi cắm cúi lấy dây bó đống tạp chí lại. Tôi chạy vội ra ngoài; 1 nửa người vẫn đang mặc đồ ngủ; chẳng nghĩ ngợi gì; tôi mở chốt cửa. Đứng đó là Tanabe Yuichi (thật may kô phải là 1 tên cướp)
- Cảm ơn cậu về việc hôm trước. – Tôi lên tiếng.
Đó là 1 cậu thanh niên tốt bụng; kém tôi 1 tuổi. Cậu ta đã giúp đỡ tôi rất nhiều trong đám tang của bà. Hỏi ra mới biết cậu ta học cùng trường đại học với tôi. Nhưng lúc này tôi đang nghỉ ở trường.
- Kô có gì._ cậu ta đáp._ cậu đã quyết định sẽ ở đâu chưa?
- Chưa quyết định gì cả._tôi cười
- Mình cũng đoán vậy.
- Cậu vào nhà uống 1 tách trà đã chứ?
- Thôi. Bây giờ mình rất vội vì phải đi có chút việc. _ cậu ta cười_ Mình chỉ định tạt qua nhắn cậu cái này thôi. Mình đã bàn với mẹ rồi; cậu đến nhà mình ở ít lâu đi.
- Sao cơ?_ tôi giật mình hỏi lại
- Trước mắt; khoảng 7h tối nay cậu tới nhé. Đây; bản đồ đây.
- ờ!_ tôi lơ đễnh nhận lấy mẩu giáy chỉ đường
- thế thôi; chào nhé! Cả mình và mẹ đều rất mong Mikage đến đấy_ Yuichi cười
Nụ cười rạng rỡ quá khiến cho đôi đồng tử của cái người đang đứng trước đó; nơi thềm cửa quen thuộc; nhìn như gần lại rất nhiều khiến tôi kô sao ròi mắt được. Cũng có thể vì đột nhiên cậu ta gọi đến tên tôi.
-…Chắc chắn mình sẽ đến
Nếu nói 1 cách nhảm nhí thì rất có thể ma quỷ đã xúi giục tôi. Nhưng tôi tin cậu ta vì cái thái độ điềm nhiên ấy. Những khi bị ma quỷ dẫn lối; bao giờ tôi cũng chỉ còn nhìn thấy 1 con đường chạy thẳng trước mặt trong bóng tối. Và lần này cũng thế; con đường đó lại hiện ra; sáng lóa và đầy chắc chắn; nên tôi mới trả lời như vậy.
Cậu ta nói : - Gặp lại sau nhé; rồi cười và đi mất!


Tôi hầu như kô biết cậu ta cho tới đám tang của bà. Ngày làm lễ; lúc Yuichi tới; quả thực tôi đã tưởng cậu ta là người yêu của bà. Vừa thắp hương; cậu ta vừa nhắm nghiền đôi mắt đã đỏ lên vì khóc và run rẩy bàn tay; rồi khi nhìn thấy di ảnh của bà; cậu ta lại giàn giụa nước mắt.
Trước cảnh tượng đó; bất giác tôi thấy tình yêu của mình giành cho bà còn xa mới bằng được con người ấy. Cậu ta nom đau buồn đến thế.
Và rồi; vừa ấp chiếc khăn mùi soa vào mặt; cậu ta vừa đề nghị:
- Để mình giúp cậu việc gì đó nhé.
Vì thế mà sau đó tôi đã nhờ cậu ta giúp biết bao nhiêu việc.
Tanabe Yuichi.
Có lẽ vì đang rối bời nên phải mất khá nhiều thời gian tôi mới nhớ ra bà nhắc tới cái tên đó vào khi nào.
Cậu ta làm thêm ở cửa hàng hoa mà bà thường hay đến. Tôi còn nhớ; rất nhiều lần bà đã kể với tôi thế này: Bà biết 1 cậu bé rất ngoan; cậu ta tên là Tanabe cháu ạ; hôm nay bà vừa gặp cậu ấy đấy…Bà tôi rất thích hoa; nên trong bếp kô lúc nào thiếu hoa. Thích như thế nên mỗi tuần bà lại tới cửa hàng hoa 2 lần. À; tôi vẫn nhớ có lần cậu ta còn ôm cả 1 chậu cây cảnh to tướng đi theo bà về nhà.
Đó là 1 chàng trai có khuôn mặt đẹp; đôi chân và cánh tay khá dài. Tôi kô biết chút gì về gốc gác của cậu ta; chỉ mang máng đã có lần bắt gặp cậu ta đang làm việc say sưa ở cửa hàng. Ngay cả sau khi đã biết thêm đôi chút về Yuichi; cái vẻ điềm nhiên khó hiểu đó của cậu ta vẫn chẳng hề thay đổi. Dẫu cho cử chỉ và giọng nói rất dịu dàng; nhưng sao ở cậu ta vẫn toát ra cái cảm giác như đang phải sống 1 mình. Tóm lại; tôi chỉ biết cậu ta đến thế thôi; 1 người dưng nước lã.
Tối đến; trời đổ mưa. Tôi cầm theo tấm bản đồ bước đi trong bóng tối đầy sương khói và cơn mưa lất phất; ấm áp của mùa xuân đang bao trùm đường phố.
Tòa chung cư của gia đình Tanabe nằm bên kia công viên trung tâm. Xuyên qua công viên; tôi như bị thứ mùi của cây cối ban đêm làm cho nghẹt thở. Tôi lép nhép bước đi trên lối đi nhỏ loang loáng ướt đang ánh lên những sắc cầu vồng.
Nói cho đúng; tôi đến nhà Tanabe chỉ vì họ đã mời tôi mà thôi. Chứ lúc này đây tôi chẳng suy nghĩ gì hơn.
Ngước mắt lên tòa chung cư cao sừng sững; tôi thầm nghĩ; căn hộ nhà cậu ta tận trên tầng 10 cao tít; hẳn là khung cảnh ban đếm nhìn từ trên đó sẽ rất đẹp.
Ra khỏi thang máy; trong lúc vẫn còn ngượng ngùng vì tiếng bước chân mình vang động khắp hành lang; tôi đưa tay bấm chuông. Ngay lập tức Yuichi ra mở cửa.
- Xin mời vào!
Tôi nói : Xin phép; rồi bước vào. 1 căn phòng thật lạ lùng.
Thứ đầu tiên đập vào mắt tôi là 1 chiếc sofa khổng lồ đặt chình ình trong gian phòng khách ăn thông với bếp. Nó nằm xây lưng lại chạn bát đĩa trong gian bếp rất rộng kô có lấy 1 cái bàn hay 1 tấm thảm nào. Đó là 1 chiếc ghế sofa thực sự tuyệt vời được căng 1 lớp vài màu be; nó tuyệt vời tới mức có thể đem ra trưng bày trong các chương trình quảng cáo; cả nhà ngồi trên đó xem tivi; bên cạnh là 1 chú chó to lớn; đến độ ở Nhật Bản người ta kô thể nuôi nổi.
Phía trước ô cửa sổ lớn nhìn ra ngoài ban công là đám cây cối được trồng trong những chiếc bầu và chậu nhiều như 1 khu rừng rậm; còn trong nhà; nếu nhìn kĩ sẽ thấy toàn là hoa. Hoa theo màu được cắm vô số trong những chiếc bình đặt ở khắp mọi nơi.
- Mẹ mình bảo sẽ gác công việc ở cửa hàng để về 1 tẹo. Hay cậu xem qua nhà 1 chút đi. Để mình giới thiệu nhé? Cậu thích nhận xét thông qua tiêu chí gì nhỉ?
Yuichi vừa pha trà vừa bắt chuyện với tôi.
- Nhận xét cái gì cơ?
Tôi ngồi xuống chiếc sofa mềm mại đó và hỏi lại
- Về ngôi nhà và sở thích của chủ nhân ngôi nhà ấy. Ví dụ; có người nói họ chỉ cần xem qua toalet là sẽ biết tất cả chẳng hạn.
Cậu ta là kiểu người cả khi nói và khi cười đều rất điềm nhiên.
- Bếp._ tôi trả lời.
- Thế thì đây. Cậu cứ xem mọi thứ cậu muốn_cậu ta nói
Tôi đi vòng ra sau lưng trong lúc cậu ta pha trà và xem xét 1 cách kĩ lưỡng.
Tấm thảm chùi chân trải trên mặt sàn lát gỗ. Chất lượng tuyệt vời của đôi dép trong nhà mà Yuichi đang đi. Nhưng đồ dùng tối cần thiết trong bếp được sử dụng thường xuyên; treo chỉnh tề trên móc. Chảo rán chống dính và con dao gọt vỏ của Đức mà nhà tôi cũng có. Người bà lười biếng của tôi rất sung sướng mỗi khi có thể gọt được vỏ 1 cách an toàn.
Đống bát đĩa lặng lẽ đợi đến lượt mình trong ánh sáng của ngọn đèn huỳnh quang bé nhỏ và những chiếc ly thủy tinh loa lóa. Xem qua thì thấy mỗi chiếc 1 kiểu; nhưng thật lạ là toàn đồ tốt. Và hơn nữa; tuyệt vô cùng là còn có cả những thứ để làm các mòn đặc biệt; như là bát tô; đĩa nướng; đĩa đại; cốc vại có nắp. Tôi mở cả chiếc tủ lạnh nhỏ ra xem; vì Yuichi đã cho phép; mọi thứ đều gọn ghẽ và kô có gì để quá lâu.
Tôi vừa gật gù vừa ngó nghiêng khắp 1 lượt. Căn bếp thật tuyệt vời.
Tôi đã yêu nó; yêu vô cùng; ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Khi tôi quay trở lại ghế sofa thì tách trà nóng đã pha xong.
Ngồi đối diện 1 người mới vài lần gặp mặt; trong 1 ngôi nhà gần như xa lạ; tôi chợt thấy mình sao mà cô độc trên cõi đời này.
Tôi bắt gặp bóng mình in trên ô cửa kính lớn; nơi khung cảnh ban đêm chìm trong làn mưa đang nhòa dần vào bóng tối.
Cái cảm giác khi trên cõi đời này chẳng còn ai thân thiết và có thể đi đến bất kì đâu; làm bất cứ điều gì mình muốn sao mà choáng ngợp.
Thế giới bao la nhường này; vậy mà mãi gần đây tôi mới lần đầu được chạm vào niềm thú vị và sự cô đơn bất tận ấy bằng chính bàn tay và đôi mắt của mình. Cho tới lúc đó; mình đã chỉ nhìn thế gian này với 1 con mắt nhắm; tôi thầm nghĩ.
- Tại sao cậu lại bảo mình tới ở đây?- Tôi hỏi
- Mình nghĩ cậu đang gặp khó khăn.- cậu ta nheo mắt đáp 1 cách chân thành. – vả lại bà rất quý mình; hơn nữa; như cậu thấy đấy; nhà mình vẫn còn khá nhiều khoảng không gian chưa dùng đến. Mà cũng đã đến lúc cậu phải rời khỏi chỗ đó rồi còn gì?
- ừ! Cũng nhờ lòng tốt của bác chủ nhà; nên mình vừa xin bác thư thư cho ít bữa nữa rồi mình mới dọn đi hẳn.
- chính vì thế mà mình mới bảo cậu dọn đến đây – cậu ta nói cứ như thể chuyện đó là mặc nhiên phải thế vậy.
Cái thái độ kô quá nồng nhiệt cũng chẳng lạnh lùng ấy của cậu ta chợt khiến tôi cảm thấy vô cùng ấm áp. Có 1 thứ gì đó như đang thấm vào trong tim làm tôi muốn khóc. Thế rồi đột nhiên cánh cửa lạch cạch mở ra; 1 người phụ nữ đẹp tuyệt trần hổn hển chạy ào vào.
Tôi kinh ngạc mở to mắt ra nhìn. Người đó trông đã luống tuổi nhưng quả tình rất đẹp. Qua lối ăn bận hiếm thấy vào ngày thường và cách trang điểm khá đậm; tôi hiểu ngay ra rằng; cô ta làm việc ở 1 chốn chơi bời ban đêm.
- Đây là bạn Sakurai Mikage.- Yuichi giới thiệu tôi
Cô ta vừa thở vừa nói với 1 giọng hổn hển đứt quãng.
- Chào cháu- Cô ta cười – Cô là mẹ của Yuichi. Tên cô là Eriko.
Đây là mẹ cậu ta á? Quá đỗi sửng sốt; tôi kô sao có thể đưa mắt nhìn đi nơi khác. Mái tóc dài xõa xuống ngang vai; cặp mắt sắc lẹm có đôi đồng tử lấp lánh thẳm sâu; đường bờ môi rất đẹp; sống mũi thẳng và cao. Toàn thân cô ta tỏa ra 1 thứ ánh sáng lộng lẫy tựa như sức sống đang rung lên. Cứ như kô phải 1 con người vậy. Tôi chưa từng thấy 1 ai như thế.
Tôi nhìn cô ta kô chớp mắt; tới mức thấy mình hơi khiếm nhã; nhưng cuối cũng đáp lại được bằng 1 nụ cười.
- Cháu chào cô.
- Ngày mai cô cháu mình gặp lại nhau nhé.- Cô ta dịu dàng nói với tôi rồi quay sang Yuichi.- Xin lỗi nhé; Yuichi. Mẹ kô thể tạm gác công việc ở quán bar lại được. Ban nayc mẹ phải nói là đi vệ sinh rồi phóng vội về đây đấy. Con bảo Mikage ngủ lại; sáng mai có thời gian sẽ gặp lại các con sau.
Cô gấp gáp nói rồi quay ngoắt chiếc áo đầm màu đỏ rồi lao ra cửa.
- Để con đưa mẹ đi bằng ô tô.—yuichi nói
- Cháu xin lỗi. Vì cháu mà cô vất vả quá.
- Kô. Cô mới phải xin lỗi chứ. Cô kô nghĩ là quán bar lại đông đến thế. Thôi; sáng mai gặp lại nhé.
Cô lại lao đi trên đôi giày cao gót.
- Xem Tivi đợi mình nhé!
Yuichi nói như vậy với tôi rồi cũng vội vã đuổi theo sau; còn lại tôi trơ trọi 1 mình.
Quả thực là khi nhìn kĩ hơn; tôi nhận thấy ở cô có những nét của 1 con người thực sự; ví như những nếp nhăn của tuổi tác; hàm răng hơi xô kô đều. Dầu vậy; ấn tượng từ con người ấy đã làm tôi choáng ngợp. Nó khiến tôi muốn gặp lại cô thêm 1 lần nữa. Trong lòng tôi đang có 1 thứ ánh sáng ấm áp đang khẽ khàng lóe lên như những lưu ảnh; và tôi nhận thấy đó chính là sự cuốn hút. Cái cảm giác ấy giống hệt như lần đầu tiên Hellen Keller hiểu ra thế nào là nước; nó bắn lên tung tóe và mới mẻ trước mắt; trong dáng hình của 1 thứ ngôn ngữ sống. Kô hề ồn ào nhưng là 1 cuộc hội ngộ thực sự làm tôi ngỡ ngàng.
Yuichi quay trở lại trong tiếng lách cách của chùm chìa khóa.
- Nếu chỉ về được có 10 phút thì thà gọi điện cho xong.
Cậu ta vừa cởi giày trên nền nhà xi măng vừa nói
Tôi vẫn ngồi nguyên trên chiếc ghế sofa và đáp
- Ờ.
- Mikage này; cậu sợ mẹ mình phải kô?- cậu ta hỏi
- ừ; thì vì mẹ cậu đẹp quá mà.- tôi thật thà đưa ra nhận xét.
- Thì bởi;- yuichi vừa cười vừa nhỏm dậy; đi tới và ngồi xuống chỗ sàn nhà ngay trước mặt tôi rồi nói; - mẹ mình đi chỉnh hình mà.
- Thật sao?- tôi cố tạo ra vẻ bình thản.- thảm nào mình thấy khuôn mặt chẳng giống cậu chút nào.
- Còn nữa; cậu có biết kô?- cậu ta tiếp tục với điệu bộ thật buồn cười.- Người đó là đàn ông đấy.
Lần này thì tôi kô còn thản nhiên được nữa. Tôi nin lặng nhìn cậu ta hồi lâu mà kô hề chớp mắt. Hình như tôi đã chờ rất lâu để chờ cậu ta nói với tôi rằng; mình chỉ đùa thôi mà; hay kô. Những ngón tay thon thả kia; và rồi cả cái điệu bộ kia nữa; mà là đàn ông ư? Tôi hình dung lại khuôn mặt tuyệt đẹp ấy; và nín thở chờ đợi; nhưng chỉ thấy cậu ta đang rất sung sướng mà thôi.
- Nhưng rõ ràng;- tôi mở miệng;- cậu gọi là mẹ còn gì!
- Thế nếu là cậu; liệu cậu có gọi được người ấy là bố kô?
Cậu ta hỏi lại 1 cách điềm tĩnh. Quả là tôi cũng nghĩ như thế thật. 1 cậu trả lời kô thể bắt bẻ nổi.
- Eriko là tên à?
- Kô đâu! Thật ra là Yuji hay sao đó.
Tôi thực sự như thấy trước mắt mình toàn 1 màu trắng xóa. Thế rồi cuối cùng; tôi cũng lấy được tư thế sẵn sàng để nghe câu chuyện.
- Vậy thì ai đã sinh ra cậu?- tôi hỏi
- Ngày xưa; người đó từng là đàn ông.- cậu ta đáp;- hồi còn rất trẻ ấy. Rồi người đó cũng lập gia đình. Và người phụ nữ mà người đó lấy làm vợ mới chính là mẹ mình.
- Mẹ cậu là người như thế nào?- Tôi hỏi vì kô thể nào hình dung ra được.
- Mình cũng kô còn nhớ nữa. Mẹ mất lúc mình còn nhỏ mà. Có ảnh đấy; cậu có xem kô?
- Cho mình xem đi!
Tôi gật đầu. Yuichi vẫn ngồi nguyên tại chỗ; với tay lôi xềnh xệch chiếc cặp của mình lại gần; lấy ra 1 tấm ảnh cũ kĩ từ trong ví đưa cho tôi.
1 con người có khuôn mặt kô biết phải tả như thế nào. Tóc ngắn; mắt và mũi nhỏ. 1 người phụ nữ kô thể đoán được tuổi tác và toát lên 1 ấn tượng rất lạ lùng…Thấy tôi im lặng; cậu ta lên tiếng
- Trông kì lạ lắm phải kô?
Tôi cười bối rối.
- Nghe nói; thưở nhỏ; Eriko kô hiểu vì 1 lẽ gì đó được đưa về nhà mẹ mình; là người ở trong tấm ảnh này này; và đã lớn lên cùng với mẹ. Hồi còn là đàn ông; nghe đâu Eriko rất điển trai; nên con gái theo khá nhiều; thế mà chẳng biết tại sao lại yêu cái khuôn mặt kì quặc này cơ chứ.- Cậu ta mỉm cười rồi đưa mắt nhìn bức ảnh.—Eriko mê mẩn mẹ mình quá; thế rồi 2 người cùng nhau bỏ trốn; dù mang nợ gia đình mẹ mình rất nhiều.
Tôi gật gù lắng nghe.
- Sau khi mẹ mình mất; Eriko thôi việc; ẵm ngửa mình trên tay khi ấy vẫn còn bé tẹo và vắt óc ra xem phải làm gì. Rồi Eriko quyết định chuyển đổi giới tính. Eriko bảo vì chẳng có thể yêu ai trên đời này nữa. Trước khi trở thành phụ nữ nghe nói Eriko là 1 người vô cùng trầm lặng. Eriko rất ghét những thứ nửa vời; nên đã phẫu thuật tất cả mọi thứ; từ khuôn mặt trở đi. Với số tiền còn lại; Eriko mở 1 quán bar; như cậu biết đấy; rồi nuôi mình khôn lớn. Trường hợp này; người ta thường hay ví : 1 tay đàn bà gánh cả giang san; phải kô?- cậu ta cười
- 1 kiếp người thật quá sức tưởng tượng.- tôi nói
- Đã trọng kiếp đâu; vẫn còn phải sống mà.- Yuichi nói
Liệu có thể tin được kô? Hay vẫn còn điều gì đang ẩn giấu? Càng nghe chuyện về những con người này tôi càng chẳng hiểu gì hết.
Nhưng tôi tin vào căn bếp. Hơn nữa; giữa 2 mẹ con kô hề giống nhau 1 chút nào ấy; vẫn có 1 điểm chung. Đó là khuôn mặt khi cười lúc nào cũng ánh lên như thần phật. Điều ấy mới tuyệt làm sao.
- Sáng mai mình kô ở nhà; cậu cứ dùng bất cứ thứ gì có ở đây.
Đôi mắt đang sắp díu lại; Yuichi chỉ cho tôi cách sử dụng vòi hoa sen và vị trí để khăn tắm với 1 đống nào là chăn lông và quần áo ngủ trên tay.
Nghe xong cậu chuyện cuộc đời (thật quá sức tưởng tượng) của Yuichi; tôi lại cùng cậu ta xem video mà chẳng nghĩ ngợi điều gì rõ rệt; và nói chuyện về cửa hàng hoa; chuyện về bà. Mải mê; thế mà thời gian thoắt đã trôi qua lúc nào kô biết. Lúc này đã là 1 h sáng. Chiếc sofa mới thật khoan khoái và dễ chịu. Nó mềm; sâu và rộng tới mức; 1 khi đã ngồi xuống; chắc chẳng ai còn có thể đứng lên được nữa.
- Này; lúc tới cửa hàng nội thất và ngồi thử lên chiếc ghế sofa này; mẹ cậu chắc hẳn phải ưng ý lắm nên mới mua nó về đấy nhỉ?- Khi nãy tôi có hỏi Yuichi 1 câu như thế.
- Chính xác.- cậu ta đáp.- mẹ mình chỉ sống toàn bằng những ý tưởng bộc phát tức thờ mà. Tất nhiên; có đủ sức lực thực hiện những ý tưởng ấy quả là đáng khâm phục.
- Đúng thế.- tôi hưởng ứng
- Vậy nên; cái ghế sofa đó hiện thời là của cậu. Là giường của cậu đấy..- cậu ta nói.- thật tốt là nó sẽ được sử dụng
- Mình;- tôi hỏi lại 1 cách khá thẽ thọt;..- có thể ngủ ở đây thật sao?
- Đúng vậy.- cậu ta trả lời dứt khoát.
- …mình kô biết nói sao để cảm ơn cậu

Sau khi đã kết thúc toàn bộ phần chỉ dẫn mà hầu như kô bỏ sót điều gì; cậu ta chúc tôi ngủ ngon rồi quay trở lại phòng mình.

Tôi cảm thấy buồn ngủ.
Mình đang làm gì thế nhỉ! Vừa tắm; tôi vừa suy nghĩ trong làn nước nóng đang xua đi sự mệt mỏi; cái cảm giác mà lâu lắm rồi tôi mới có được; dưới mái nhà của người khác.
Tôi mặc đò ngủ mượn tạm vào; bước ra căn phòng khách đang rất yên ắng. Tôi khẽ lép nhép nhòn đôi chân trần sang xem lại nhà bếp 1 lần nữa. Quả là 1 căn bếp tuyệt vời.
Thế rồi; khi đã lần trở về bên chiếc bàn sofa; sẽ là giường ngủ của tôi đêm nay; tôi với tay tắt điện.
Bên bậu cửa sổ; đám cây cảnh nổi bật lên trên nền ánh sáng mờ nhạt của những ngọn đèn; và được khung cảnh hào nhoáng của buổi đếm nhìn thấy từ tầng 10 tạo thành 1 dải diềm bo; đang khe khẽ thở. Mưa đã ngớt. Cảnh đêm lung linh và phản chiếu thật đẹp lên bầu không khí trong suốt chứa đầy hơi nước.
Tôi cuộn tròn trong chiếc chăn lông. Ý nghĩ đêm nay mình sẽ lại ngủ cạnh bếp khiến tôi bật cười. Nhưng kô có sự cô độc. Có thể tôi đã chờ đợi điều này. Có thể cái mà tôi mong mỏi chờ đợi chỉ là chiếc giường giúp tôi quên đi được cả những chuyện đã qua lẫn những chuyện sắp tới trong 1 khoảng thời gian ngắn. Tôi kô muốn có ai khác ở bên cạnh; vì điều đó sẽ làm tăng thêm nỗi buồn. Tuy nhiên; ở đây có bếp; có cây cối; có những con người cùng chung 1 mái nhà; và yên tĩnh…còn gì tuyệt vời hơn thế nữa. Ở đay là tuyệt nhất.
Tôi yên tâm chìm vào giấc ngủ.

Tôi bị đánh thức bởi tiếng nước chảy.
1 buổi sáng chói chang vừa ùa tới. Tôi chàng màng ngồi dậy; "cô Eriko" đã ở trong bếp tự bao giờ; quay lưng về phía tôi. So với đêm qua; cô mặc bộ quần áo giản dị hơn.
- Dậy rồi hả cháu?
Cô ngoảnh đầu lại; vẻ rực rỡ trên khuôn mặt càng nổi bật hơn khiến tôi tỉnh hẳn.
- Vâng; cháu chào cô.
Lúc tôi nhỏm dậy thì thấy cô đang mở tủ lạnh; vẻ mặt băn khoăn. Cô nhìn tôi và nói.
- Bình thường thì giờ này cô vẫn đang ngủ cơ; nhưng tự nhiên thấy đói bụng quá...Thế mà trong nhà chẳng có thứ gì cả. Cô sẽ gọi người ta mang đến; thế cháu thích ăn mòn gì?
Tôi đứng hẳn dậy.
- Để cháu nấu mòn gì đó cô nhé.
- Thật kô? - rồi cô nói tiếp với vẻ đầy lo lắng.- Nhưng đang ngái ngủ thế; liệu có cầm nổi dao bếp kô?
- Cô đừng lo.
Căn phòng tràn đầy ánh nắng như thể nó được làm toàn bằng kính. Bầu trời xanh dịu trải ra ngút tầm mắt; chói chang.
Niềm sung sướng được đứng trong căn bếp mà mình yêu thích làm tôi tỉnh táo hoàn toàn.; đúng vào lúc đó bất chợt tôi nhớ ra rằng; cô là đàn ông.
Bất giác tôi nhìn sang cô. 1 cảm giác ngờ ngợ như 1 trận cuồng phong ào đến.
Lúc này cô đang trải tấm nệm lên trên mặt sàn của căn phòng bụi bặm và đầy mùi cây cối trong ánh nắng của buổi sáng đang rót xuống ấy ; và nằm sóng soài xem tivi. Sao tôi lại cảm thấy ở cô 1 sự thận thuộc đến thế!
Eriko ăn món cháo trứng gà và món salat dưa chuột của tôi 1 cách sung sướng.
Buổi trưa; trong ko khí ấm áp của tiết xuân; tôi nghe thấy tiếng lũ trẻ đang nô đùa dưới sân khu chung cư từ bên ngoài vọng tới.
Đám cỏ cây bên bậu cửa sổ được bao bọc trong cái nắng mặt trời dịu nhẹ đang ánh lên 1 màu xanh tươi mơn mởn; và những gợn mây mỏng manh bảng lảng trôi dần về phía góc trời xanh nhạt đằng xa.
Đó là 1 buổi trưa thảnh thơi và ấm áp.
Bỗng nhiên tôi cảm thấy khung cảnh bữa sáng muộn màng cùng 1 người kô về quen biết này; cho tới sáng qua vẫn kô hề có trong trí tưởng tượng của tôi; thật lạ lùng làm sao.
Kô có bàn; chúng tôi bày biện trực tiếp mọi thứ trên nền nhà rồi cùng ăn. Những chiếc cốc trong suốt dưới ánh mặt trời; và màu xanh của thứ nước trà Nhật Bản lạnh buốt sóng sánh tuyệt đẹp trên mặt sàn.
- Yuichi ấy;- bất đồ cô Eriko nhìn chăm chằm vào tôi và nói;- hồi trước có bảo rằng cháu rất giống Nonchan ngày xưa bọn cô nuôi. Mà đúng là giống thật đấy.
- Nonchan là ai hả cô?
- Là 1 chú cún.
- Vậy ạ.- 1 chú cún!
- Cả ánh mắt và cả mái tóc này; đều rất giống... HÔm qua; thoạt nhìn thấy cháu; suýt nữa thì cô bật cười. Thật đấy.
- Thế ạ?- Tôi cho rằng chắc là kô có chuyện đó; nhưng chú cún đó mà là 1 con saint bernard(*) thì tôi chết mất.
(*): giống chó Thụy sĩ rất to lớn; chịu lạnh tốt và khứu giác vô cùng nhạy bén; nên thường được dùng vào hoạt động cứu nạn trên dãy Alps.
- Hồi Nonchan chết; Yuichi kô nuốt nổi cơm. Vì thế mà nó mới coi cháu như người trong nhà. Cô kô dám chắc đó có phải làtình yêu nam nữ kô đấu nhé.
Thế rồi bà mẹ ấy khúc khích cười.
- Cháu cẳm thấy vô cùng biết ơn cô và cậu ấy.- tôi nói.
- Nó bảo bà cháu rất quý mến nó.
- Vâng; bà cháu quý Yuichi lắm ạ.
- Cậu chàng ấy à; kô được nuôi nấng chu đáo nên còn nhiều khiếm khuyết lắm.
- Khiếm khuyết?- tôi cười.
- Đúng thế đấy.- Cô nói với nụ cười mỉm nom thật đúng như 1 người mẹ..- kô ai hiểu nổi cảm xúc của nó cả. Nó thì hững hờ đến kì lạ với mọi mối quan hệ xã hội. Nói chung là còn nhiều điều chưa ổn;...nhưng gì thì gì; cô muốn nó trở thành 1 con người dịu dàng; nên ra sức nuôi nấng dậy dỗ nó với tâm niệm ấy. Mà cậu chàng xem ra cũng hiền đấy chứ; phải kô cháu?
- Vâng; điều đó thì cháu có nhận thấy.
- Cháu cũng là 1 cô gái hết sức hiền dịu.
Cô mỉm cười; là phần đàn ông trong con người cô cười. Trông thật giống nụ cười rụt rè ở những kẻ đồng tính nam ở New York mà tôi thường thấy trên tivi. Nhưng cô lại quá mạnh mẽ so với bọn họ. Sự hấp dẫn đang tỏa ra từ 1 vùng sâu thẳm trong cô đã đặt cô vào số phận này. Tôi cảm thấy nó như 1 thứ mà cả người vợ đã mất; cả người con trai và cả bản thân cô cũng kô sao có thể ngăn lại được. Nỗi cô đơn lặng lẽ; mà sự hấp dẫn nó chứa đựng; đang thấm sâu vào con người cô.
Cô vừa rôm rốp nhai dưa chuột vừa nói.
- Ở đây; cháu cứ tùy thích nhé. Có thể có nhiều người miệng thì nói như vậy còn trong lòng lại nghĩ khác; nhưng cô bảo thật đấy. Vì cô tin cháu là 1 cô bé tốt; nên khi cháu tới đây; cô thực sự rất vui mừng. Kô còn nơi nào để đi nữa; mà lại đúng lúc đang có vết thương ở trong lòng; người ta sẽ cảm thấy vô cùng khổ sở. Cháu cứ yên tâm mà ở lại đây. Được kô nào?
Cô nhấn mạnh và dường như đang nhìn sâu vào trong mắt tôi.
- ...cháu sẽ gửi tiền phòng đầy đủ ạ.- Tôi gắng gượng nói mà như có cái gì đó nghèn nghẹn ở trong lồng ngực. - Xin cô cho cháu ngủ lại đây cho tới khi nào cháu tìm thấy chỗ ở mới.
- Thôi nào; cháu kô phải khách sáo thế đâu. Bù lại; thi thoảng nấu cho cô món cháo là được rồi. Cháo cháu nấu ngon hơn của Yuichi nhiều.- Cô cười.

Sống với 1 người già làm tôi luôn cảm thấy vô cùng bất an. Càng những lúc khỏe khoắn thì càng đúng như vậy. Hồi tôi còn ở với bà; tôi chưa bào giờ nghĩ tới điều đó; chúng tôi đã rất vui vẻ bên nhau; nhưng giờ đây ngẫm lại; tôi mới thấm thía nhận ra.
Bất cứ lúc nào; tôi cũng luôn lo sợ bà tôi sẽ mất.
Mỗi khi về đến nhà; bà tôi sẽ chạy ra từ căn phòng kiểu Nhật có để chiếc tivi và bảo; cháu về rồi đấy à. Những hôm về muộn; tôi thường mua thêm 1 ít bánh ngọt đem về. Tối nào ngủ ở ngoài hay đi đâu; chỉ cần xin phép bà 1 câu thôi.; là bà sẽ kô hề giận dữ. Bà tôi bao dung như thế đấy. Hai bà cháu tôi; hoặc vừa ăn bánh ngọt với cà phê; hoặc với trà Nhật Bản; vừa xem tivi; cứ như thế cùng ngồi bên nhau 1 lát trước khi đi ngủ.
Trong căn phòng chẳng có gì đổi thay từ khi tôi còn nhỏ; chúng tôi miên man nói với nhau những câu chuyện đời thường; chuyện giới văn nghệ sĩ; những chuyện xảy ra vào ngày hôm đó. Tôi nghĩ hình như bà đã kể cho tôi nghe về Yuichi cũng trong thời gian này.
Dù tôi có yêu đắm đuối đến đâu; dù tôi có uống bao nhiêu rượu và say sưa vui vẻ như thế nào; thì trong thâm tâm; tôi vẫn luôn bị ám ảnh về cái gia đình chỉ có duy nhất 1 người.
Sự yên ắng đến sởn da gà ấy len lén thở trong góc phòng và ập tới bất kì lúc nào. Cái khoảng trống kô thể lấp đầy; mặc cho cuộc sống đang rất tươi vui; giữa 1 con trẻ và 1 người già. Tôi đã sớm cảm thấy điều đó dù chẳng có ai bảo cho tôi biết về chúng cả.
Tôi chắc rằng Yuichi cũng như thế.
Giữa con đường núi tối đen và đơn độc này; liệu có mấy khi cậu ta nhận ra rằng; điều duy nhất mình có thể làm được là tự thắp sáng bản thân? Lớn lên trong sự yêu thương; vậy mà lúc nào cũng buồn bã.
“Chắc chắn rồi 1 ngày nào đó; tất cả mọi người đều sẽ tan biến vào giữa bóng tối của thời gian.”
Cậu ta sống với ánh mắt như thể ý nghĩ đó đã thấm sâu vào trong con người mình vậy. Có thể vì thế mà Yuichi đã để ý tới tôi như 1 lẽ thường tình.

…Và tôi đã bất ngò bắt đầu cuộc sống ăn nhờ ở đậu với những suy tư như thế đấy.
Tôi tự cho phép mình lười nhác trong lúc chờ tháng Năm tới. Mỗi ngày đối với tôi đều thảnh thơi như chốn cực lạc.
Tôi vẫn đi làm thêm đều đặn; nhưng mỗi khi trở về nhà; tôi lại quét dọn; xem tivi; rồi nướng bánh; hệt như cuộc sống của 1 bà nội trợ.
bhaaa is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Kẻ Bồng bột đã cảm ơn bhaaa vì bài viết Ngớ ngẩn này ^_^!
scarlet (16-03-2010)
Old 18-01-2010, 02:45 AM
  post #4
bhaaa
Gold Member
 
ID: 19392
Tham gia: 16-04-2009
Giới tính: Hiden
Bài gởi: 426
Cảm ơn: 102
Được cảm ơn: 133 lần trong 79 bài viết
Default Ðề: 厨房(吉本芭娜娜) - Kitchen ( Banana Yoshimoto)

Từng chút 1; ánh sáng và những cơn gió bắt đầu thổi vào lòng làm tôi thấy tinh thần mình phấn chấn.
Yuichi phải tới trường và đi làm thêm; còn cô Eriko bận bịu với công việc ở quán bar vào buổi tối; nên hầu như trong nhà chẳng bao giờ có đủ mặt mọi người.
Thời gian đầu; tôi thấy mệt vì chưa thể ngủ yên trong 1 kô gian trống trải đến thế; rồi lại phải chạy qua chạy lại giữa căn hộ cũ của và nhà Tanabe để dọn dẹp dần chỗ đồ đạc còn sót lại; nhưng rồi tôi cũng quen ngay.
Tôi yêu chiếc ghế sofa nhà Tanabe cũng như yêu căn bếp ấy. Bởi tôi có thể nhấm nháp giấc ngủ của mình ở trên đó. Tôi vừa lắng nghe hơi thở của cỏ hoa; cảm nhận khung cảnh ban đêm từ bên kia bức rèm cửa; rồi lúc nào cũng vậy; chìm vào giấc ngủ tự khi nào kô hay.
Lúc này đây; tôi vẫn chưa nghĩ ra được điều gì mình ước ao hơn thế; nên tôi thấy mình hạnh phúc.
Luôn là như vậy. Tôi luôn là kẻ kô bao giờ chịu vận động cho tới khi nước đã xấp mé chân. Và cả lần này nữa; đúng vào tình thế ấy; tôi bỗng được ban tặng 1 chiếc giường ấm áp nhường này. Tôi muôn phần cảm tạ Chúa; người mà tôi chẳng rõ là có thật trên cõi đời này hay kô.
Hôm đó; tôi trở về căn phòng cũ để thu dọn nốt chỗ đồ đạc còn sót lại.
Mở cửa ra; tôi thấy mình ớn lạnh. Căn phòng kể từ khi tôi bỏ đi dường như đã mang 1 khuôn mặt khác.
Tối tăm; ắng lặng; kô 1 hơi thở. Lẽ nào tất cả mọi thứ mà tôi tưởng chừng như đã rất quen thuộc ấy lại đang phớt lờ tôi? Tự nhiên tôi thấy mình chẳng còn dám nói; tớ đã về đây; nữa; mà chỉ dám cất tiếng xin phép và bước vào rón rén như 1 người khách lạ.
Bà tôi chết; thời gian trong căn nhà này cũng đã chết.
Tôi thực sự cảm nhận được điều đó. Tôi chẳng còn có thể làm gì được nữa rồi. Chẳng gì nữa; ngoài việc ra đi. Bất giác; tôi khe khẽ cất lên bài hát “Chiếc đồng hồ cũ của ông tôi” trong khi kì cọ chiếc tủ lạnh.
Thế rồi chuông điện thoại reo.
Tôi chắc là như vậy. Tôi cầm lấy ống nghe. Điện thoại của Sotaro.
Hắn ta là…người yêu cũ của tôi. Hồi bệnh tình của bà tôi bắt đầu nặng hơn; tôi đã chia tay với hắn.
- Alo? Mikage à?
1 giọng nói thân thuộc; tới mức làm tôi muốn phát khóc; vang lên.
- Sao lâu rồi mới gọi điện!
Vậy mà tôi vẫn đáp lại đầy vui vẻ. Có thể coi đó là 1 căn bệnh; nó trầm trọng hơn cả nỗi thẹn thùng hay niềm sĩ diện.
- Chẳng là lâu lắm rồi kô thấy cậu đến trường; mình chắc là có chuyện gì rồi. Hỏi ra thì được biết bà cậu mất. Mình sửng sốt quá…Khó khắn lắm phải kô?
- ừ; bà mất đi thành ra cũng bận rộn hơn 1 chút.
- Bây giờ có đến chỗ mình được kô?
- Được.
Tôi hứa và bất chợt ngẩng lên nhìn trời; bên ngoài cửa sổ đầy 1 màu xám xịt nặng nề.
Tôi nhìn thấy những đợt sóng bằng mây đang bị gió đẩy xô đi. Trên cõi đời này; làm gì có chuyện buồn; ko hề có. Chắc chắn kô hề có.
Sotaro là người thích công viên vô cùng.
Nói chung; hắn thích những nơi có màu xanh; những cảnh sắc khoáng đạt; và bầu kô khí ngoài trời. Ngay cả trong trường; hắn cũng thường hay tơí khoảng sân giữa hoặc ngồi trên chiếc ghế đá bên sân lớn. Đã có hẳn 1 giai thoại về hắn; rằng muốn tìm Sotaro cứ đến nơi nào có màu xanh. Hắn bảo sau này sẽ làm công việc gì đó có liên quan đến thực vật.
Rõ là tôi có duyên với những tên con trai dây dướng tới cây cối.
Tôi; của cái thời yên ả; và hắn; 1 kẻ ôn hòa vui tính; đã từng là đôi uyên ương với mối tình sinh viên đẹp như tranh vẽ. Cũng vì hắn có cái thú như vậy nên nagy cả vào những đông lạnh giá chúng tôi vẫn thường hẹn nhau trong công viên. Nhưng việc hầu như lần nào cũng đến muộn khiến tôi thấy áy náy; thế nên chúng tôi đã đi đến 1 thỏa hiệp là chọn cái quán rộng thênh thang ở ngay cạnh công viên để làm điểm hẹn
Và cả hôm nay nữa; Sotaro cũng đang ngồi ở vị trí gần công viên nhất trong cái quán rộng rãi ấy để nhìn ra bên ngoài.
Phía bên kia ô cửa kính; đám cây cối đang rung lên xào xạc trong gió dưới bầu trời phủ kín mây đen. Tôi lách qua những cô phục vụ đang tấp nập đi lại để tới chỗ Sôtaro. Hắn nhận ra tôi và cười.
Tôi ngồi xuống chiếc ghế đối diện.
- Liệu trời có mưa kô nhỉ.- tôi tự hỏi
- Kô; chắc trời sẽ hửng lên thôi.- Sorato nói.- lâu lắm rồi chúng mình mới gặp nhau ; sao lại đi nói chuyện thời tiết thế nhỉ?
Nụ cười ấy của hắn làm tôi yên lòng. Và thật tuyệt biết bao khi được uống trà vào 1 buổi chiều với 1 người mà mình hoàn toàn kô phải giữ ý như thế này. Tôi biết dáng hắn lúc ngủ rất xấu; tôi còn biết hắn thường cho rất nhiều sữa và đường vào cà phê; hay gương mặt rất nghiêm trang 1 cách thậm ngốc của hắn trong gương khi đang cố dùng chiếc máy sấy sửa lại mái tóc xoăn của mình. Và nếu như bây giờ vẫn đang là hồi tôi còn thân thiết với hắn; thì chắc hẳn tôi đã kô thể nói chuyện với hắn được vì bận tiếc rẻ lớp sơn trên móng tay bên phải đã bị bong mất khá nhiều trong lúc kì cọ chiếc tủ lạnh.
- Này! – đang giữa câu chuyện phiếm ; Sorato bỗng cất tiếng như chợt nhớ ra 1 điều gì đó.—Thấy mọi người bảo bây giờ cậu đang ở chỗ Tanabe à?
Tôi giật nảy mình.
Quá đỗi sửng sốt; tôi vô tình làm chao chiếc cốc đang cầm trên tay và đánh rớt những giọt trà xuống đĩa.
- Nó trở thành chủ đề bàn tán khắp nơi trong trường rồi đấy. Ghê lắm; cậu kô biết gì sao?- Sorato mỉm cười nói; nét mặt bối rối.
- Mình đâu biết được những chuyện như thế. Là chuyện gì vậy?
- Cô bồ của Tanabe; nghĩa là cái cô bồ cũ ấy…; đã tát Tanabe 1 cái ở trong căngtin đấy.
- Cái gì? Vì mình á?
- Nghe đâu là như thế. Thì rõ là 2 người đang rất tốt đẹp còn gì? Mình chỉ nghe người ta nói vậy thôi.
- Sao cơ? Mình chưa nghe những chuyện ấy bao giờ.—tôi nói
- Nhưng 2 người đang ở với nhau còn gì?
- Còn có cả mẹ (chính xác ra thì kô phải như vậy) cậu ta nữa chứ.
- Úi chào! Cậu còn nói dối.—Sorato nói rất to.
Ngày xưa; tôi thực sự yêu cái vẻ bộc trực vô tư ấy của hắn; nhưng lúc này đây; sao nghe nó khó lọt tai đến thế; khiến tôi chỉ thấy 1 nỗi ngượng ngùng.
- Nghe đâu; Tanabe là 1 tay khác người phải kô?
- Mình kô rõ.- tôi đáp—chẳng mấy khi gặp… Mà cũng chẳng nói chuyện gì đặc biệt. Mình; chỉ như 1 con chó được người ta nhặt đem về mà thôi. Chẳng phải vì được yêu thương gì. Hơn nữa; mình cũng chẳng biết gì về cậu ta hết. Và ngốc thật; mình còn kô hề nhận ra là cậu ta gặp rắc rối nữa.
- Nhưng thật ra; ngay cả mình cũng chưa bao giờ hiểu được những cảm xúc yêu thương của cậu mà. – Sorato nói—Dù sao thì như thế cũng tốt rồi. Họ cho cậu ở lại đó đến bao giờ?
- Kô biết nữa.
- Suy nghĩ cho kĩ nhé.—hắn cười
- Biết rôi; mình sẽ để tâm.


Trên đường về; chúng tôi đi xuyên qua công viên. Qua những kẽ cây; tôi nhìn thấy rõ tòa nhà chung cư; ở đó có căn hộ của nhà Tanabe.
-Mình đang ở đó.—Tôi đưa tay chỉ
-Tuyệt quá nhỉ. Công viên ở ngay bên sườn còn gì. Nếu là mình; mình sẽ dậy từ lúc 5h sáng để đi dạo.—Sorato cười.
Hắn rất cao nên lúc nào tôi cũng phải ở trong tư thế ngẩng cao đầu lên. Nếu mình còn thân thiết với hắn – tôi vừa ngắm khuôn mặt nhìn nghiêng của hắn vừa trộm nghĩ.—thì chắc rằng hắn đã hăng hái kéo tôi đi; bắt tôi phải chọn 1 căn hộ mới hoặc lôi cổ tôi tới trường rồi.
Tôi rất thích cái vẻ khỏe khoắn ấy; tôi ngưỡng mộ; và tôi đã gần như ngán ngẩm mình vì kô sao theo kịp được nó. Đấy là ngày xưa.
Hắn là con trai cả trong 1 đại gia đình; vì thế cái kô khí vui vẻ mà hắn vô tình đem tớituwf gia đình mình đã luôn sưởi ấm cho tôi.
Nhưng; dù thế nà thì cái mà tôi cần lúc này lại chính là bầu kô khí tươi sáng và yên ả trong gia đình nhà Tanabe- mà điều này thì tôi kô chắc là có thể giải thích cho hắn được. mà tại sao lại phải giải thích kia chứ. Mỗi lần gặp hắn ; tôi đều như vậy. Tôi luôn cảm thấy buồn rầu vì tôi chính là tôi.
- Vậy thôi nhé.
Qua ánh mắt;cái vật thể nóng hổi đang nằm sâu trong ngực tôi đã đặt ra cho hắn 1 câu hỏi thật rõ ràng : Mình vẫn còn chỗ trong trái tim cậu chứ?
- Sống tốt nhé.
Hắn cười; trong đôi mắt đang nhep lại kia có 1 cậu trả lời thật thẳng thắn.
- Biết rôi; mình sẽ để tâm
Tôi đáp lại; rồi vẫy tay từ biệt. Thời gian trôi đi; và cái khối tình cảm của tôi rồi sẽ cứ thế mà tan biến vào 1 khoảng kô xa xôi vô tận nào đó.


Đêm ấy tôi đang xem video thì cánh cửa bật mở; Yuichi vừa đi đâu đó về; trên tay đang ôm 1 cái thùng to tướng.
- Cậu về rồi đấy à?
- Mình mua máy chữ về đây này!
Yuichi hồ hởi nói. Gần đây tôi mới để ý; rằng những con người trong gia đình này thích mua sắm đến bệnh hoạn. Mà toàn những đồ đắt tiền. Chủ yếu là đồ điện tử.
- Tuyệt quá.- Tôi nói’
- Cậu có muốn mình đánh cho cái gì đó kô?
- Để xem nào…
Tôi đang nghĩ xem có nên nhờ Yuichi đánh hộ cho 1 ít lời bài hát hay kô; thì cậu ta lên tiếng.
- À; phải rồi. Hay là để mình làm thiệp báo chuyển nhà cho cậu nhé.
- Cái gì?
- Thế cậu định sống ở cái thành phố lớn này mà kô có địa chỉ; có số điện thoại hay sao?
- Nhưng cứ nghĩ đến việc phải thông báo cho mọi người nếu lại chuyển nhà lần nữa; mình thấy phiền phức quá.- Tôi nói
- Chậc.- cậu ta tỏ vẻ ngán ngẩm.
- ừ; thế thôi; cậu làm hộ mình nhé.
Tôi đống ý nhưng cậu chuyện ban nãy vẫn lởn vởn trong đầu
- Nhưng mà này; như thế có kô hay kô nhỉ? Có phiền cậu kô?- tôi hỏi
- Cái gì kô hay cơ?
- Cậu ta ngơ ngác cứ như điều tôi nói là lạ lùng lắm ấy. nếu quả tôi là người yêu cậu ta; thì chắc chắn tôi đã cho cậu ta 1 cái bạt tai rồi. Tôi cố tình quên mất địa vị của mình; và bỗng chốc; mang 1 mối phản cảm trong lòng. Cái con người tên là cậu ấy xem ra chẳng hiểu gì cả.
“Tôi mới chuyển nhà
Mọi thư từ địa chỉ xin liên hệ tới địa chỉ sau
3-21-1 XX; quận XX; thủ đô Tokyo.
P102; chung cư XX
XXX – XXX
Sakurai Mikage”
Yuichi đánh cho tôi 1 tấm thiệp như vậy. Tôi sao ra thành nhiều tấm nữa (đúng như dự đoán; trong nhà còn giấu cả 1 chiếc máy photocopy) và điền vào đó địa chỉ gửi đi.
Yuichi cũng đỡ tôi 1 tay. Hình như tối nay cậu ta kô phải đi làm. Có điều này nữa tôi cũng mới nhận ra; đó là cậu ta rất ghét những lúc rảnh rỗi.
Thời gian trong suốt và lặng lẽ đang nhỏ từng giọt; từng giọt cùng với âm thanh của cây bút.
Ngoài trời; cơn gió ấm áp của mùa xuân; hệt như 1 trận cuồng phong đang ù ù thổi. Cảnh đêm như lay động. Tôi mải miết viết tên của những người bạn trong nỗi đau tê tái. Vô tình; tôi đã loại Sotaro ra khỏi danh sách. Gió; rất mạnh. Tôi như nghe thấy cả tiếng cây cối và dây điện đang rung lắc. Tôi nhắm mắt lại; tỳ khuỷu tay lên trên chiếc bàn gấp; và để cho ý nghĩ của mình lang thang trên những con phố mà tôi kô nghe thấy được âm thanh. Tôi kô hiểu; tại sao lại có cái bàn này ở trong căn phòng này? Cô ấy; con người chỉ sống bởi những ý tưởng tức thời; đã mua chiếc bàn này; đêm nay cũng đang làm việc ở quán bar.
- Đừng có ngủ đấy nhé.- Yuichi lên tiếng.
- Đâu có ngủ.- tôi đáp.- thực ra mình rất thích viết thiệp báo chuyển nhà.
- ờ; mình cũng thế. – Yuichi nói.—những lúc chuyển nhà hay từ nơi mình đi du lịch; mình rất thích gửi đi những tấm bưu thiếp.
- này; nhưng mà;-- Tôi đánh liều thêm 1 phen nữa; -- liệu cậu có bị cô nào tát trong cangtin vì những tấm thiệp này kô đấy?
- Hóa ra ban nãy ý cậu định nói vậy à?
Cậu ta gượng cười; cái nụ cười kô hề nao núng ấy làm tim tôi đạp mạnh.
- Vì thế có chuyện gì cậu cứ nói thẳng với mình nhé. Riêng việc cậu cho mình ở đây đã là tốt với mình quá rồi mà.
- Vớ vẩn – cậu ta nói – hay ta cứ coi đây là chơi đồ hàng đi? Chơi đồ hàng làm bưu thiếp.?
- Chơi đồ hàng làm bưu thiếp là cái gì?
- Kô biết nữa.
Chúng tôi cùng phá lên cười. Rồi sau đó; hình như câu chuyện lại chuyển sang đề tài khác. Và cuối cùng; 1 kẻ ngốc như tôi cũng vỡ ra đôi điều sau cái vẻ thiếu tự tin ấy. cứ nhìn sâu vào mắt cậu ta là tôi hiểu.
Cậu ta đang rất buồn.
Vừa rồi Sotaro có nói: bạn gái của Tanabe yêu cậu ta 1 năm trời rồi mà chẳng hiểu gì về cậu ta cả; nên đã ngán đến tận cổ. Còn Tanabe thường bảo; bọn con gái thì chỉ có thể thích như thích 1 chiếc bút máy mà thôi.
Vì tôi kô yêu Yuichi nên tôi rất hiểu. Thì bởi cái bút máy đối với cậu ta và cái bút máy đối với cô gái đó; khác hẳn nhau cả về chất lẫn trọng lượng mà. Biết đâu đấy trên đời này lại có người yêu cái bút máy đến chết.? Thật buồn. Cái điều mà khi kô yêu người ta sẽ hiểu ra rất rõ ấy.
- Bất đắc dĩ thôi mà.—Dường như Yuichi để ý thấy sự im lặng của tôi nên bèn cất lời mà kô ngẩng măt lên.—Hoàn toàn kô phải tại bạn.
- …Mình cảm ơn.
Chẳng hiểu sao tôi lại nói lời cảm ơn.
- Kô dám.- cậu ta cười.
Thế là đêm nay; tôi cảm thấy mình đã chạm được vào con người thật của cậu ta. Sau gần 1 tháng sống chung dưới 1 mái nhà; đây là lần đầu tiên tôi đã chạm được vào cái phần chôn chặt ấy. Biết đâu vì thế mà rồi 1 ngày nào đó; tôi lại chẳng đem lòng yêu cậu ta; tôi trộm nghĩ. Tôi là kiểu người mà đã yêu là cắm đầu cắm cổ vào yêu; nhưng với cậu ta; chẳng biết chừng tôi sẽ chậm rãi hơn; từng bước 1; sau mỗi lần trò chuyện như thê này; như vì sao tôi đang nhìn thấy trên bầu trời trĩu mây kia.
Chỉ có điều; tôi vừa cử động bàn tay vùa ngẫm nghĩ; chỉ có điều tôi phải rời khỏi đây thôi.
Chẳng phải vì có tôi ở đây mà họ đã chia tay nhau sao? Rõ là như thế. Nhưng liệu tôi có đủ mạnh mẽ kô? Liệu tôi có thể trở lại cuộc sống 1 mình ngay lúc này kô? Tôi kô sao tìm thấy câu trả lời. Dầu vậy; tôi vẫn biết rằng; chẳng mấy nữa; thực sự chẳng mấy nữa; tôi sẽ phải vừa viết thiệp báo chuyển nhà vừa thấy lòng mình đầy mâu thuẫn…
Nhưng tôi vẫn phải đi thôi.
Vừa lúc đó; có tiếng cánh cửa ken két mở ra; cô Eriko đang ôm theo 1 cái túi giấy to đùng bước vào làm tôi giật nảy mình.
- Sao thế? Mẹ kô ra quán à?—Yuichi ngoái lại hỏi.
- Bây giờ mới đi! Nghe này. Mẹ vừa mới mua 1 cái máy xay hoa quả đấy.
Lấy từ trong túi giấy ra 1 chiếc hộp khá lớn; cô Eriko hồ hởi nói. Lại nữa rồi; tôi thầm nghĩ.
- Thế nên mẹ phải về để cất nó đã. Dùng luôn được rồi đấy.
- Gọi điện cho con ra lấy là được rồi; cần gì phải…-- Yuichi vừa lấy kéo cắt sợi dây buộc; vừa lầu bầu.
- Thôi mà; đáng gì đâu.
Hiện ra từ trong chiếc bọc vừa được thoăn thoắt mở ra là 1 cái máy xay hoa quả kô chê vào đâu được. Xem chừng; nó có thể biến mị thứ thành nước hoa quả được ấy chứ.
- Mẹ định bụng sẽ thường xuyên làm nước hoa quả tươi uống cho đẹp da.
Cô Eriko nói 1 cách rất sung sướng và vui vẻ.
- Mẹ có tuổi rồi; vô ích thôi.
Yuichi vừa đọc sách hướng dẫn sử dụng vừa đáp lại.
Hai con người đang trò chuyện trước mắt tôi; câu chuyện kô chút gì đặc biệt của 2 mẹ con như ở bất kì 1 gia đình bình thường nào khác; làm tôi thấy chóng mặt. Hệt như bộ phim truyền hình “Khi vợ là phù thủy”. Sống trong 1 hoàn cảnh quá ư bất thường; mà sao vẫn vui vẻ đến thế.
- Ái chà; Mikage đang viết thiệp báo chuyển nhà đấy à?—Cô Eriko nhòm qua tay tôi.—Thế thì hay quá; cô có quà cho cháu đây. Nhân sự kiện chuyển nhà.
Nói rồi; cô lại lôi ra 1 cái bọc tròn tròn nữa được quấn bằng giấy. Lúc cô gỡ tấm giấy gói ra; tôi thấy 1 chiếc cốc rất đẹp có vẽ hình quả chuối.
- Đây; cái này để cháu uống nước hoa quả nhé.—Cô Eriko nói với tôi.
- Uống nước chuối thì chắc là hợp.—Yuichi nói với bộ mặt rất nghiêm túc
- Ôi! Cháu thích quá.
Tôi thốt lên mà gần như muốn khóc
Khi nào ra đi tôi sẽ đem nó theo; và dù kô còn ở đây nữa thì tôi vẫn sẽ thường xuyên trở lại để nấu cháo cho cô.
Tôi chỉ nghĩ trong bụng như thế thôi chứ kô nói ra.
Một chiếc cốc quan trọng; vô cùng quan trọng.
Ngày hôm sau là ngày tôi chính thức rời khỏi ngôi nhà cũ. Cuối cùng thì tôi cũng đã dọn dẹp hết mọi thứ. Thật quá chậm chạp.
Buổi chiều đầy nắng; chẳng hề có lấy một gợn gió hay một bóng mây; ánh nắng màu vàng thau dịu nhẹ chiếu xuyên vào căn phòng trống trơn đã từng là chốn nương thân của tôi.
Tôi tới thăm bác chủ nhà để xin lỗi về việc chuyển nhà quá chậm chạp của mình.
Tôi ngồi nói chuyện và uống tách trà nóng mà bác pha trong căn phòng dành cho người quản lí; nơi tôi thường tới chơi hồi còn nhỏ. Thế mà bác ấy đã già rồi; tôi lặng lẽ suy nghĩ. Vậy thì bà tôi mất cũng là lẽ tự nhiên thôi.
Giống hệt như hồi bà tôi thường ngồi trên cái ghế này và uống trà; lúc này đây; tôi cũng đang ngồi trên cái ghế này; uống trà và nói chuyện về thời tiết; về tình hình an ninh của khu phố; thật là lạ lùng.

Tôi kô sao lí giải được.
…Mọi chuyện cho tới mãi gần đây; không hiểu sao đã lao đi với tốc độ kinh hồn và vụt qua trước mặt tôi. Tôi là kẻ bị tuột lại đằng sau ngơ ngác; đang gồng mình xoay xở một cách chậm chạp.
Tôi cần phải nói dứt khoát rằng; cái đã lao đi ấy không phải tôi. Tuyệt không phải tôi. Bởi lẽ tất cả những chuyện ấy là nỗi buồn sâu thẳm trong tôi.

Ánh nắng rọi vào căn phòng đã được dọn dẹp sạch sẽ; ở đó; có mùi vị của ngôi nhà quen thuộc mà trước đây tôi từng sống.
Ô cửa sổ bếp. Nụ cười của những người bạn. Màu xanh roi rói trong sân trường đại học mà tôi nhìn thấy qua khuôn mặt nhìn nghiêng của Sotaro. Giọng nói của bà trong điện thoại khi tôi gọi về lúc đêm khuya. Tấm nệm của những buổi sớm mai rét mướt. Màu rèm cửa…Chiếu tatami…Đồng hồ quả lắc.
Tất cả những thứ ấy. Tất cả những thứ khiến tôi kô thể ở lại đó được nữa.

Tôi bước ra ngoài đã là lúc chiều tà.
Hoàng hôn nhàn nhạt đang buông xuống. Gió bắt đầu nổi lên; hơi se lạnh. Tôi đợi xe buýt; vạt tấm áo khoác mỏng bay phần phật trong gió.
Từ bến xe buýtl; tôi ngắm nhìn những ô cửa sổ thẳng tắp đang nổi lên rất xanh và rất đẹp trên tòa nhà cao vút đối diện phía bên kia đường. Cả những con người đang chuyển động ở trong đó; cả chiếc thang máy đang chạy lên chạy xuống nữa; tất cả đều lặng lẽ lóe sáng để rôi sắp lẫn vào bóng chiều chạng vạng.
Chỗ đồ đạc cuối cùng đang nằm dưới chân tôi. Nghĩ tới việc rồi đây sẽ chỉ còn lại một mình; tôi bỗng cảm thấy nôn nao kì lạ; như muốn khóc mà không sao khóc được.
Xe buýt đang vào khúc cua. Nó trườn tới trước mặt tôi và từ từ dừng lại; mọi người nối đuôi nhau lục tục lên xe.
Xe buýt rất đông. Tôi tựa mình vào cánh tay đang nắm chặt chiếc quai da và nhìn mãi theo bầu trời đang xế bóng; dần khuất sau tòa nhà. Xe chuyển bánh đúng lúc mảnh trăng thượng huyền đang lặng lẽ bơi ngang qua bầu trời dừng lại trong mắt tôi.
Tôi luôn cảm thấy bực bội mỗi khi xe dừng khựng lại; đó là bằng chứng của việc tôi đang rất mệt mỏi. Sau nhiều lần bực bội; bất giác tôi đưa mắt nhìn ra bên ngoài; ở đằng xa kia; nổi lên trên nền trời là một quả khinh khí cầu.
Nó đang rẽ gió và di chuyển thật chậm rãi.
Tôi bỗng thấy sung sướng và ngắm nhìn kô dứt. Những chiếc đèn nho nhỏ nhấp nháy; khí cầu bay qua bầu trời như một ánh trăng mờ nhạt.
Tới đó thì đột nhiên một bà cụ nói nhỏ với cô bé nhỏ nhắn ngồi ngay phía trên; gần chỗ tôi.
- Nhìn kìa; Yukichan; khinh khí cầu kìa. Cháu nhìn đi. Đẹp không.
Khuôn mặt cô bé giống bà cụ như đúc nên chắc là cháu gái; nhưng hình như cô đang vô cùng bực dọc vì đường phố và xe buýt đều chật cứng người; nên đã đáp lại một cách vùng vằng ; cáu kỉnh.
- Không biết. Ứ phải khinh khí cầu.
- Hay là bà nhầm.
Bà cụ vẫn ôn tồn mỉm cười và nói với cô cháu gái.
- Chưa đến nhà à. Cháu buồn ngủ.
Yukichan vẫn tiếp tục cáu kỉnh.
Ranh con! Vì tôi lại cảm thấy mệt mỏi nên bất ngờ nảy ra trong đầu một câu văng tục như vậy. “Chớ có nói với bà như thế rồi hối chẳng kịp đâu”
- Ngoan nào; sắp tới nhà rồi. Yukichan; quay lại đằng sau xem; mẹ cháu ngủ mất rồi. Đánh thức mẹ dậy mau.
- A; đúng thế thật.
Yukichan ngoái lại nhìn người mẹ đang ngủ gật trên chiếc ghế ở mãi đằng sau; và bật cười.
Cô bé mới hạnh phúc làm sao.
Tôi thầm nghĩ. Giọng bà cụ sao mà hiền đến thế; và cô bé đang cười bỗng sao mà đáng yêu đến thế; khiến tôi ghen tị. Tôi sẽ chẳng bao giờ còn được như thế nữa…
Tôi không hề thích cái sắc thái đau buồn của cùm từ “chẳng bao giờ nữa”; cũng như cái cảm giác rằng nó chỉ được dùng cho những chuyện sau này. Thế nhưng; sự nặng nề và u ám khủng khiếp của cụm từ “chẳng bao giờ nữa” chợt này ra khi ấy đã ném lên tôi một sức nặng không thể nào quên được.

Thề có Chúa; tôi đã suy nghĩ những chuyện đó một cách khá bình thản và mơ hồ. Ánh mắt tôi dường như vẫn đuổi theo chiếc khinh khí cầu nhỏ nhoi đang xa dần trên thinh không thăm thẳm; giữa lúc chiếc xe buýt cứ vật mình lắc lư.
Nhưng; kìa! Tôi chợt nhận thấy dòng nước mắt của chính mình đang lăn dài trên gò má và rỏ thành giọt xuống ngực.
Tôi thấy ngỡ ngàng.
Tôi cứ tưởng một vài chức năng nào đó trong cơ thể mình vừa bị hỏng. Giống hệt như những lúc say mèm; nước mắt cứ tự nhiên trào ra vì những chuyện chẳng liên quan gì tới mình. Rồi mặt tôi đỏ lựng lên vì xấu hổ. Tự tôi cũng cảm nhận được điều ấy. Tôi vội vàng xuống xe.
Tôi đứng nhìn theo bóng chiếc xe buýt đang xa dần; rồi bất thần lao mình vào trong con ngõ nhỏ mờ tối.
Bị kẹt giữa đống đồ đạc; tôi quỳ xuống trong bóng tối và òa lên nức nở. Đây là lần đầu tiên trong đời tôi khóc như thế này. Trong dòng lệ nóng hổi đang trào ra không sao ngăn lại được; tôi chợt nhận ra rằng tôi chưa ban giờ được khóc cho ra khóc kể từ khi bà tôi mất.
Không phải tôi khóc vì đau buồn; mà chỉ đơn giản là cảm thấy mình muốn khóc cho rất nhiều chuyện đã qua.
Bất giác ; tôi thấy một làn hơi nước màu trắng đang tỏa ra từ ô cửa sổ sáng đèn phía trên đầu mình bồng bềnh trong bóng tối. Tôi lắng tai nghe. Từ bên trong ; tiếng người trò chuyện rôm rả giữa lúc đang làm việc; tiếng xoong chảo; tiếng bát đĩa va vào nhau vọng tới
…Bếp!
Thế rồi từ tâm trạng vô cùng buồn bã; tôi bỗng cảm thấy thật vui. Tôi ôm đầu và khẽ cười. Đứng dậy phủi váy; tôi sải chân bước về phía nhà Tanabe; nơi hôm nay tôi đã định quay về. Chúa trời ơi; hãy cho con vượt qua tất cả những chuyện này.
bhaaa is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 18-01-2010, 02:48 AM
  post #5
bhaaa
Gold Member
 
ID: 19392
Tham gia: 16-04-2009
Giới tính: Hiden
Bài gởi: 426
Cảm ơn: 102
Được cảm ơn: 133 lần trong 79 bài viết
Default Ðề: 厨房(吉本芭娜娜) - Kitchen ( Banana Yoshimoto)

Mình buồn ngủ . Tôi thông báo như vậy với Yuichi lúc về tới nhà Tanabe rồi lập tức trèo lên giường đi ngủ.
Một ngày mệt phờ. Tuy nhiên; nhờ khóc được một trận ra trò nên tôi thấy mình nhẹ nhõm hơn; cơn ngủ êm ái cũng vừa trườn tới.
“Ối trời; ngủ thật rồi!” Tôi cảm thấy giọng nói của Yuichi văng vẳng đâu đó trong óc lúc cậu ta vào bếp uống trà.

Tôi mơ.
Tôi thấy mình đang kì cọ bồn rửa bát trên cái bệ bếp trong căn phòng mà tôi vừa dọn sạch sẽ hôm nay.
Tôi nhớ cái gì nhất nhỉ? Có lẽ là cái màu ô liu của sàn nhà… Cái màu mà lúc còn ở đó tôi đã từng ghét cay ghét đắng; thế mà khi xa rồi; tôi lại thấy yêu quý nó xiết bao.
Cảnh tôi mơ thấy là khi việc chuẩn bị chuyển nhà đã xong xuôi; chạn bát và sàn bếp sạch trơn; kô còn lại thứ gì. Trên thực tế thì việc dọn dẹp ấy tôi đã làm từ lâu lắm rồi.
Đột nhiên tôi nhận thấy Yuichi ở đằng sau; đang cầm chiếc giẻ và lau hộ tôi sàn bếp. Yuichi đã làm giúp tôi 1 công việc khá nặng nhọc
- Mình nghỉ uống trà một chút đi.- tôi nói
Căn phòng chẳng có gì nên giọng nói của tôi nghe rất vang vọng. Tôi cảm thấy căn phòng lúc ấy thật rộng; cực kì rộng.
- Ừ.- Yuichi ngẩng mặt lên
Cậu ta đâu cần phải kì cọ đến vã mồ hôi cái sàn bếp trong nhà người khác; lại là ngôi nhà sắp phải chuyển đi như thế cơ chứ…tôi nghĩ. Đúng là cái kiểu của cậu ta.
- Đây là bếp nhà cậu đấy à?
Yuichi ngồi lên chiếc đệm lót trải trên sàn vừa uống trà trong chiếc cốc to mà tôi đem tới ( tôi phải pha vào cốc to vì bộ tách trà tôi đã cất đi mất rồi ); vừa nói.
- Hồi trước chắc nó tuyệt lắm nhỉ!
- Ừ; đúng thế.- Tôi đáp
Còn tôi; tôi uống trà bằng cách dùng hai bàn tay đỡ lấy chiếc tách - trà - bát - cơm; hệt như đang thưởng thức Trà đạo vậy.
Không gian tĩnh mịch như trong lồng kính. Tôi ngẩng lên nhìn bức tường; trên đó chỉ còn lại dấu vết của chiếc đồng hồ.
- Mấy giờ rồi?- Tôi hỏi
- Chắc là nửa đêm rồi.- Yuichi đáp
- Tại sao?
- Vì bên ngoài vừa tối vừa yên tĩnh.
- Vậy ra mình là kẻ chạy làng quịt tiền nhà à?- tôi đùa.
- Mình quay lại chuyện lúc nãy nhé.- Yuichi nói.- Cậu định rời nhà mình đúng kô? Không được đi đâu đấy.
“làm gì có chuyện lúc nãy nhỉ?”tôi ngạc nhiên nhìn Yuichi.
- Có thể cậu cho rằng mình cũng giống như Eriko; chỉ sống bằng những ý tưởng tức thời; nhưng việc bảo cậu tới nhà mình là một quyết định có suy nghĩ chín chắn. Bà lúc nào cũng lo cho cậu; vả lại; người hiểu cậu nhất; có lẽ chính là mình. Nhưng; mình biết; cậu sẽ ra đi một khi lấy lại được tinh thần; lấy lại tinh thần một cách thực sự ấy; cho dù mình và Eriko có ra sức ngăn cản đi nữa. Chỉ có điều lúc này thì chưa được. Vì cậu chẳng còn người thân nào để bảo cho cậu biết là không được.; nên mình thay mặt họ làm chuyện đó. Và những đồng tiền vô bổ mà mẹ mình kiếm được là để dùng cho những lúc như thế này. Chứ không phải chỉ để mua máy xay hoa quả đâu.- Cậu ta cười.- Cậu cứ ở lại nhà mình đi. Đừng có sốt ruột.
Cậu ta nhìn thẳng vào mắt tôi; bình thản nói từng lời rành rọt; với một thành ý như thể đag thuyết phục một kẻ phạm tội giết người ra đầu thú.
Tôi gật đầu.
-…Thôi nào; phải quay lại công việc cọ sàn bếp thôi.- Cậu ta nói.
Tôi cũng đứng lên và mang mọi thứ đi rửa.
Tôi nghe thấy tiếng hát khe khẽ của Yuichi lẫn vào tiếng nước lúc tôi đang rửa cốc
“Anh neo thuyền thật khéo
Vào nơi mũi đất xa
Sợ sẽ làm tan mất
Mặt nước; bóng trăng ngà.”

- ồ; mình cũng biết bái này. Tựa đề là gì nhỉ? Mình khá thích nó. Ai hát ấy nhỉ?- tôi hỏi Yuichi
- xem nào; à; Kikuchi Momoko. Thật sâu lắng phải không!- Yuichi cười.
- Ừ; thật sâu lắng!
Tôi cọ bồn rửa bát còn Yuichi cọ sàn bếp; hai chúng tôi vừa kì cọ vưà tiếp tục ngân nga bài hát. Giữa đêm khuya; tiếng hát chúng tôi vang lên khắp gian bếp tĩnh mịch; thật là vui.
- Mình thích nhất đoạn này.
Nói rồi tôi bắt đầu hát phần đầu của đoạn thứ hai.
“Kìa ngọn đèn trên biển
Đang lấp loáng xa xa
Như nắng qua kẽ lá
Rọi vào đêm hai ta”
Hai chúng tôi như hai đứa trẻ; ríu rít hát đi hát lại rất to bài hát
“Kìa ngọn đèn trên biển
Đang lấp loáng xa xa
Như nắng qua kẽ lá
Rọi vào đêm hai ta…”
Bỗng dưng tôi buột miệng
- Chết; chúng mình hát to thế này; bà đang ngủ ở phòng bên sẽ thức dậy mất.
Chết thật; tôi thầm nghĩ. Nói rồi tôi mới nghĩ ra.
Yuichi thì hình như bối rối hơn; cậu ta vẫn xây lưng về phía tôi; đôi tay đang kì cọ bỗng dừng hẳn lại. Rồi cậu ta quay lại nhìn tôi; đôi mắt đầy vẻ khó xử.
Tôi chẳng biết phải làm sao; bèn nở một nụ cười chữa thẹn.
Cậu con trai mà cô Eriko đã nuôi nấng bằng thứ tình yêu dịu dàng ấy; vào những lúc thế này; bỗng thoắt biến thành một trang vương tử.
- Dọn dẹp ở đây xong; trên đường về nhà; chúng mình ghé qua cái quán cóc trong công viên ăn mì nhé!- cậu ta đề nghị.

Thế rồi tôi tỉnh giấc.

Trên chiếc sofa; ở nhà Tanabe; vào lúc nửa đêm…Đáng lẽ mình không nên làm cái việc khồng phải thói quen của mình là đi ngủ sớm như thế này. Một giấc mơ kì lạ…Tôi vừa nghĩ như vậy vừa vào bếp uống nước. Chẳng hiểu sao tôi thấy lòng mình cô quạnh. Cô Eriko vẫn chưa về. Hai giờ sáng.
Những cảm xúc của giấc mơ vẫn hiển hiện trong tâm trí tôi. Tôi vừa lắng nghe tiếng nước bắn vào bồn rửa bằng sắt không gỉ vừa mơ màng nghĩ; hay là bây giờ mình sẽ đi cọ bồn rửa bát.
Đêm cô đọc và tĩnh lặng; tới mức có thế nghe thấy rất sâu trong màng nhĩ thứ âm thanh của những vì sao đang chuyển động trên bầu trời. Một cốc nước đầy. Nước đang thấm dần vào trái tim khô héo của tôi. Trời hơi lạnh. Đôi chân trần trong chiếc dép đi trong nhà của tôi đang khẽ run lên.
- Chúc một buổi tối tốt lành.- Yuichi bất chợt tiến đến đằng sau làm tôi giật nảy mình.
- Sao vậy?- tôi quay lại.
- Mình chợt tỉnh giấc; tự nhiên thấy đói bụng; định nấu ít mì ăn…
Khác hẳn với trong mơ; Yuichi của hiện thực đang rối bù và nói với một bộ mặt ngái ngủ xấu xí.
- Mình sẽ nấu cho; cậu ngồi đó đi. Ngồi lên chiếc ghế sofa của mình ấy.
Còn tôi đang đáp lại lời cậu ta với một khuôn mặt cũng chẳng đẹp đẽ gì vì đã khóc đên sưng vù cả hai mắt.
- Ờ; mình sẽ ngồi lên ghế sofa của cậu.
Nói rồi cậu ta lảo đảo đặt mình lên chiếc ghế.
Tôi mở tủ lạnh. Bên trên là cái bóng đèn đang nổi bồng bềnh trong bóng tối của căn phòng nhỏ. Tôi thái rau. Trong gian bếp mà tôi vô cùng yêu quý này. Tôi bất giác nghĩ; sao lại là mì; thật là một sự ngẫu nhiên kì lạ. Rồi vẫn quay lưng lại Yuichi; tôi định sẽ đùa cậu ta một chút.
- Trong giấc mơ của mình; cậu cũng đang nói đến mì đấy.
Nhưng chẳng có phản ứng nào cả. Hay là cậu ta ngủ mất rồi; nghĩ vậy tôi quay đầu lại; thì thấy Yuichi đang trố mắt nhìn tôi; kinh ngạc và ngơ ngác.
- Không lẽ nào lại thế? – Tôi thốt lên
Yuichi nói như lẩm bẩm một mình.
- Có phải cái sàn bếp ở nhà cũ của cậu là màu ô liu đúng không? À; không phải mình đố cậu đâu.
Có điều gì đó thật khác thường ở đây; nhưng rồi tôi cũng tự mình lí giải được.
- Ban nãy; cảm ơn cậu đã cọ sàn bếp hộ mình.- tôi nói
Có lẽ vì con gái luôn dễ dàng hơn trong việc chấp nhận những chuyện như thế này.
- Mình tỉnh hẳn rồi.- cậu ta nói vậy; nhưng xem chừng vẫn ấm úc vì sự vỡ vạc muộn mằn của mình nên tiếp tục.- Giá mà có ai đó pha hộ mình í trà vào cái gì đó không phải cái tách nhỉ!
Cậu ta cười.
- Tự pha lấy đi.!- tôi đáp trả.
- À ; phải rồi. Mình sẽ đi xay nước hoa quả. Cậu cũng uống chứ?
- Ừ.
Yuichi mở tủ lạnh lấy nho và vui vẻ lôi chiếc máy xay từ trong hộp ra.
Tôi đứng đó; trong căn bếp giữa đêm khuya; vừa luộc mì vừa lắng nghe âm thanh của chiếc máy xay ầm ĩ đang làm nước nho cho hai chúng tôi.
Giống như một việc gì đó thật ghê ghớm; mà cũng như sự việc chẳng đáng gì cả. Lại vừa như một kì tích ; mà lại chẳng khác nào một lẽ đương nhiên.
Tôi đành cất vào lòng mình niềm cảm động mỏng manh chỉ trực tan biến đi mỗi khi định diễn tả thành lời. Phía trước còn dài. Và nào ai biết được; rồi một ngày nào đó; trong vòng quay không nghỉ của ngày và đêm; khoảnh khắc này sẽ chẳng biến thành một giấc mơ.


- Làm phụ nữ cũng khó lắm chau ạ.
Cô Eriko bỗng đường đột nói với tôi như vậy vào một buổi chiều hôm.
Nghe cô nói vậy ; tôi rời mắt khỏi cuốn tạp chí đang đọc; ngẩng mặt lên hỏi lại: Sao hả cô? Bà mẹ xinh đẹp đang tranh thủ tưới nước cho lũ cây bên bậu cửa trước lúc đi làm.
- Cô chợt muốn nói với Mikage vì cô xem chừng Mikage rất có tương lai. Điều này cô biết được trong thời gian cô nuôi Yuichi bé tí. Thật ra thì có nhiều cay đắng lắm. Nếu thực sự muốn tự mình tự lập thì rất nên nuôi dưỡng một thứ gì đó. Như là một đứa con hay một lũ cây cảnh này này. Lúc đó; mình sẽ nhận ra giới hạn của mình. Bởi đó chính là sự khởi đầu cháu ạ.
Cô đnag nói về triết lí nhân sinh của đời mình với một giọng như hát.
- Nhiều cay đắng và vất vả lắm phải không cô?
Tôi xúc động nói.
- Ừ; cuộc đời mà. Chỉ có điều; cô vẫn nghĩ; cuộc đời người ta không đến nỗi đi đến chỗ hoàn toàn tuyệt vọng; nếu từ đó người ta không thực sự nhận ra đâu là thứ mình không thể vứt bỏ;thì người ta sẽ lớn lên mà chẳng hiểu niềm vui thực sự là gì cả. Cô thấy mình đã thực sự may mắn…- cô nói.
Mái tóc thả xuống nagng vai lòa xòa xao động. Chắc hẳn cô đã phải trải qua những ngày không sao kể xiết; những chuyện tồi tệ và con đường trước mặt gian khó.; cheo leo tới mức chẳng dám nhìn lên. Ngay cả tình yêu cũng không thể cứu rỗi được tất cả. Mặc dầu vậy; lọt thỏm trong ánh hoàng hôn; con người ấy vẫn đang tưới nước cho đám cây cỏ bằng đôi bàn tay thon thả của mình. Ngập tràn là thứ ánh sáng dịu nhẹ đang bừng lên như sắp tạo thành chiếc cầu vồng giữa dòng nước trong suốt.
- Có lẽ cháu hiểu.—Tôi nói.
- Cô rất mến tấm lòng chân thật của Mikage. Bà cháu chắc hẳn là một người rất tuyệt vời.; phải không! – Mẹ-người-ấy hỏi tôi.
- Niềm tự hào của cháu đấy ạ.- tôi nói
- Cháu thật may mắn đấy.
Cô cười lưng vẫn quay về tôi.


Kể cả nơi này nữa; tôi cũng không thể ở lại mãi được; quay lại với cuốn tạp chí; tôi thầm nghĩ. Có thể điều ấy thật khó khăn; có thể nó làm tôi hơi choáng váng; nhưng không thể nào khác được.
Một ngày nào đó; rồi tôi sẽ thấy da diết nhớ nơi này từ một phường trời khác?
Hay lại có một ngày; tôi lại được trở về đứng trong căn bếp ấy?
Nhưng dù sao thì lúc này đây; tôi vẫn đang ở cùng với bà mẹ giỏi giang và cậu con trai với đôi mắt thật hiền. Như thế là đủ.
Rồi sẽ có biết bao nhiêu chuyện khi tôi lớn hơn; sẽ bao lần nữa tôi suy sụp; như chìm sâu xuống đáy vực. Sẽ bao lần nữa tôi khốn đốn; nhưng sẽ là ngần ấy lần tôi trở về. Tôi sẽ không đầu hàng; tôi sẽ không buông tay.

Bếp trong những giấc mơ.
Có lẽ tôii đã có rất nhiều; rất nhiều những căn bếp như thế. Trong tim mình ; hoặc trong thực tại. Hoặc ở một nơi rất xa mà tôi sẽ tới. Căn bếp chỉ có một mình tôi; hay có rất nhiều người nữa; hay chỉ có hai người. Chắc chắn; tôi sẽ có rất nhiều; ở tất cả những nơi mà tôi sống.
bhaaa is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 18-01-2010, 02:51 AM
  post #6
bhaaa
Gold Member
 
ID: 19392
Tham gia: 16-04-2009
Giới tính: Hiden
Bài gởi: 426
Cảm ơn: 102
Được cảm ơn: 133 lần trong 79 bài viết
Default Ðề: 厨房(吉本芭娜娜) - Kitchen ( Banana Yoshimoto)

Trăng tròn - Kitchen II

Cô Eriko chết; vào một ngày cuối thu.
Cô bị một gã mất trí theo đuổi và giết chết. Gã đó bắt gặp Eriko lần đầu tiên ở trên phố; gã đã để ý tới cô; đeo đuổi cô và khám phá ra rằng cửa hàng mà cô đang làm việc là một gay- bar. Rồi gã đã viết một bức thư dài; kể rằng gã đã sốc vì cô là đàn ông.. Rồi từ đó; gã tới ở lì trong quán. Gã trơ trẽn nhường nào; thì Eriko và mọi người trong quán lại lạnh nhạt với gã nhường ấy; vì thế; gã lớn tiếng la lối; rằng gã bị xúc phạm; và rồi một đêm; gã bất ngờ dùng dao đâm Eriko. Mặc cho máu chảy; Eriko vẫn đưa hai tay với lấy quả tạ tay bằng sắt trang trí trên quầy bar xuống và đập kẻ phạm tội cho đến chết.
- Đây là hành động tự vệ chính đáng nên vô tôi phải không?
Nghe đâu; đó là cậu nói cuối cùng của Eriko.
…Sau khi bước qua mùa đông; con bé Sakurai Mikage ; mới biết được câu chuyện ấy. Yuichi gọi điện cho tôi khi mọi chuyện đã kết thúc từ rất lâu.
- Mẹ mình đã chiến đấu tới lúc chết.
Yuichi đột ngột thông báo với tôi như thế. Vào lúc một giờ sáng. Chuông điện thoại reo vang trong bóng tối; tôi bật dậy chộp lấy ống nghe; không hiểu xảy ra chuyện gì; trong cái đầu còn ngái ngủ của tôi; làng màng hiện lên khung cảnh của một bộ phim chiến tranh.
- Yuichi? cái gì cơ? Chuyện gì?
Tôi nhắc lại câu hỏi. Sau một hồi im lặng; Yuichi nói.
- Mẹ mình…à không; bố mình; bị giết chết rồi.
Tôi không sao hiểu nổi. Tôi không chịu hiểu. Tôi im lặng nín thở. Yuichi bắt đầu kể cho tôi nghe về cái chết của Eriko; nhưng dường như cậu ấy không muốn nói chuyện với tôi trong tình trạng như vậy.
Càng lúc càng không thể nào tin nổi; đồng tử của tôi như bất động; và trong khoảnh khắc; chiếc ống nghe bỗng trở nên xa lắc.
- Chuyện ấy… xảy ra khi nào? Vừa mới xảy ra lúc nãy à?
Tôi hỏi mà không hiểu giọng nói của mình phát ra từ đâu và mình đang nói gì.
-…Không; lâu rồi. Mình tổ chức một lễ tang nhỏ chỉ có những người bạn cùng làm trong quán với mẹ…Mình xin lỗi. Mình không sao…không thể nào làm nổi cái việc báo tin cho cậu được.
Tôi cảm thấy như có ai đó đang cắt đi từng miếng thịt trên ngực mình. Thế nghĩa là không còn có cô Eriko nữa rồi. Kể từ giờ; cô ấy không còn ở bất cứ nơi đâu trên cõi đời này nữa.
- Mình xin lỗi. Mình thành thật xin lỗi.
Yuichi cứ nhắc đi nhắc lại.
Điện thoại chẳng truyền đạt được điều gì. Tôi không nhìn thấy Yuichi. Tôi không hiểu Yuichi đang muốn gì; muốn khóc hay muốn cười lên thật to; muốn nói chuyện thật lâu hay chỉ muốn ở một mình?
- Yuichi; mình sẽ tới chỗ cậu bây giờ. Có được không? Mình muốn nhìn thấy Yuichi và cùng nói chuyện.- tôi nói
- ừ; cậu đến đây đi. Lúc về mình sẽ đưa về; đừng lo.
Tôi vẫn chẳng thể xác định được những cảm xúc của cậu ây.
- Thế nhé.- tôi nói rồi dập máy.
…Mình gặp cô ấy lần cuối là khi nào nhỉ? Lúc chia tay hai người có cười với nhau không? Đầu óc tôi quay cuồng. Từ hồi sang thu; tôi đã bỏ hẳn việc theo học ở trường và làm phụ tá cho một chuyên gia nấu ăn. Sau khi bà mất; chỉ còn lại một mình; tôi đã sống cả nửa năm ở nhà Tanabe cùng với Yuichi; và mẹ cậu ấy là cô Eriko; mà thực ra là một người đàn ông…Hay lần cuối cùng chính là lúc chuyển nhà? Cô Eriko đã khóc một chút và bảo tôi: Ở gần đây thì cuối tuần cứ ghé qua nhé!...À; không phải. Tôi mới gặp cô cuối tháng trước. Đúng rồi; trong lúc tôi đi mua hàng trong siêu thị vào quãng nửa đêm.
Nửa đêm; tôi không sao ngủ được; nên định chay ra siêu thị Family Mart mua ít caramel mang về thì gặp cô Eriko và mấy cô bạn đồng nghiệp; cũng là đàn ông; vừa kết thúc công việc; đang uống cà phê trong cốc giấy và ăn oden(*) gần chỗ lối vào của siêu thị. Tôi vừa cất tiếng gọi: Cô Eriko thì cô cầm lấy tay tôi và cười: Trời ơi; Mikage không còn ở nhà cô nữa mà nom đã gầy hẳn đi rồi này. Cô mặc một chiếc váy liền áo màu thiên thanh.
Mua caramel xong; tôi bước ra ngoài thì thấy cô cầm trên tay chiếc cốc và đang cau mày dõi nhìn khu phố sáng rực trong đêm. Trông mặt cô Eriko giống đàn ông quá; tôi nói đùa. Cô Eriko bỗng nở một nụ cười và chọc lại tôi: Hư nào; con gái toàn bôi xấu tôi thôi; cô nàng đang bắt đầu dậy thì rồi thì phải. Cháu qua thời kì đó rồi; tôi nói vậy khiến khác cô gái khác làm cùng trong quán bar phải bật cười. Sau đó… cô còn nói: Nhớ đến nhà cô chơi đấy nhé. Ôi; vậy là tốt rồi; chúng tôi đã chia tay nhau bằng những nụ cười. Đó là lần cuối cùng.


Có lẽ tôi đã phải mất vài phút để tìm bộ bàn chải đánh răng nhỏ kiểu di lịch và chiếc khăn mặt. Lòng tôi đang rối bời. Tôi hết mở ra và đóng vào chiếc ngăn kéo; rồi mở cửa nhà vệ sinh ra xem; rồi đánh đổ lọ hoa; rồi lau nhà; cứ như vậy tôi đi đi lại lại loanh quanh trong phòng mà rốt cuộc chẳng có thứ gì trong tay. Quả thực; lúc nhận ra điều đó tôi đã khẽ bật cười; phải bình tĩnh; tôi nhắm mắt lại và tự nhủ.
Sau khi cho bàn chải và khăn mặt vào túi; kiểm tra đi kiểm tra lại van bếp ga và đặt điện thoại ở chế độ lưu tin nhắn; tôi ra khỏi phòng bằng đôi chân đang run rẩy.
Tỉnh táo hơn một chút; tôi nhận ra mình đang sải bước trên con đường mùa đông giữa đêm khuya để tới nhà Tanabe. Đi dưới bầu trời đầy sao trong tiếng lanh canh của chùm chìa khóa; tôi thấy nước mắt mình trào ra; hết giọt này đến giọt khác. Cả con đường; cả bàn chân tôi; cả dãy phố im lìm đều méo xẹo đi trong dòng nước mắt nóng hổi. Phổi tôi bỗng nhiên tắc nghẹn; tôi khó thở. Tôi cố thử hít thở sâu làn gió lạnh buốt; song chỉ cảm thấy một chút không khí mỏng manh đi vào lồng ngực. Những đầu dây thần kinh ẩn sâu nơi đáy mắt như đang cóng đi vì gió rét.
Tôi không còn thấy rõ những thứ bình thường vẫn đập vào mắt tôi: cột điện; ngọn đèn đường; những chiếc ô tô đang đứng đó và cả bầu trời đen sẫm. Tất cả đều biến dạng; phát sáng; đẹp một cách siêu thực; tựa như đang nằm ở phía bên kia luồng khí nóng đang bốc lên; và ập tới trước mắt tôi Tôi cảm thấy mình không sao ngăn được dòng năng lượng đang vụt thoát ra từ khắp cơ thể với một sức mạnh ghê ghớm. Chúng phát ra những tiếng xì xì rồi tan biến vào bóng đêm.
Hồi cha mẹ tôi mất; tôi vẫn còn là một đứa trẻ. Hồi ông tôi mất; tôi đã biết yêu. Còn lúc này đây; tôi cảm thấy đơn độc hơn bao giờ hết; hơn cả khi bà tôi mất đi và tôi chỉ còn lại có một mình.
Bất chợt từ sâu trong cõi lòng; tôi muốn quẳng đi tất cả; cả việc bước đi và việc phải sống tiếp. Chắc chắn rồi ngày mai sẽ tới; rồi ngày kia sẽ tới; và rất chóng; rồi tuần sau sẽ tới. Chưa bao giờ tôi lại cảm thấy điều ấy lại phiền lụy đến thế như lúc này. . Tôi thực sự sợ khi phải nghĩ rằng; cả những lúc đó tôi sẽ phải sống trong đau buồn và u uẩn. Bão tố đang quần đảo trong lòng; vậy mà tôi vẫn bước đi bình thản; tôi bỗng thấy hình ảnh của mình khi ấy sao mà ảm đạm
Tôi muốn mau chóng chấm dứt dòng suy tưởng ấy; phải rồi; chỉ cần gặp được yuichiôi muốn mau chóng chấm dứt dòng suy tưởng ấy; phải rồi; chỉ cần gặp được Yuichi thôi; tôi thầm nghĩ. Phải nghe Yuichi kể lại chi tiết sự việc trước đã. Nhưng; liệu có thay đổi được gì không? Liệu có ích gì không? Hay chỉ như một cơn mưa giá lạnh ngừng rơi trong bóng tối. Đâu phải là niềm hi vọng. Hay chỉ là một dòng chảy bé nhỏ; tăm tối đang đổ thêm vào vũng bùn tuyệt vọng lớn hơn mà thôi.
Tôi bấm chuông cửa nhà Tanabe với bao nhiêu tình cảm ngổn ngang. Tôi đi bộ chứ không dùng thang máy; vậy mà đã leo lên đến tầng mười tự lúc nào. Và tôi đang thở hổn hển vì quyết định đó.
Tôi nghe thấy nhịp bước chân quen thuộc của Yuichi đang đi ra cửa. Hồi còn ăn nhờ ở đậu nơi đây; tôi vẫn thường ra ngoài mà quên mang theo chìa khóa; và không biết bao nhiêu lần tôi đã phải ấn cái chuông cửa này vào lúc nửa đêm. Lúc nào cũng là Yuichi thức dậy; và tiếng chốt cửa được mở lại vang lên.

Cửa mở; Yuichi đã gày đi đôi chút; ló mặt ra.
- Chào.- Yuichi lên tiếng.
- Lâu rồi bọn mình mới gặp nhau.- Tôi vừa nói vừa không sao ngăn nổi nụ cười đang nở trên môi; điều ấy khiến chính tôi cũng cảm thấy vui. Từ đáy lòng mình tôi thành thực vui sướng được gặp lại Yuichi.
- Mình vào nhà được chứ?
Tôi nói với Yuichi đang ngẩn người đứng đó. Yuichi vẻ mặt đầy ngạc nhiên nở một nụ cười như không còn chút sức lực nào và cất tiếng.
- Ừ; tất nhiên là được rồi...À; vì mình cứ nghĩ cậu sẽ giận dữ lắm cơ; nên có hơi ngạc nhiên. Xin lỗi nhé. Cậu vào nhà đi.
- Mình;- tôi nói- có bao giờ giận những chuyện như thế này đâu. Cậu biết rồi mà.
- Ừ.- Yuichi cố gượng cười như mọi khi.
Tôi cũng mỉm cười đáp lại và bắt đầu cởi giày ra.
Căn phòng mà trước đây ít lâu tôi vẫn còn sống thoạt tiên gây cho tôi một cảm giác bồn chồn rất lạ; nhưng rồi tôi lập tức quen ngay và sự thân thuộc đặc trưng của nó lại bắt đầu ào đến. Trong khi tôi mặc cho mình lún sâu xuống chiếc ghế sofa và lặng lẽ suy nghĩ về cái cảm giác ấy thì Yuichi mang cà phê tới.
- Mình có cảm giác như lâu lắm rồi mình mới đến đây.
- Ừ. Vì độ này cậu cũng bận phải không? Công việc thế nào? Có thú vị không?- Yuichi nhẹ nhàng hỏi tôi.
- Ừ; thời kì này; với mình mọi thứ đều rất vui; ngay cả việc gọt vỏ khoai tây.
Tôi mỉm cười đáp lại thì Yuichi đặt tách cà phê xuống và bất chợt bắt đầu câu chuyện.
- Đã lâu rồi đầu óc mình mới lại bình thường như đêm nay. Không thể không báo cho cậu biết; mà phải đúng vào lúc này. Nên mình đã gọi điện.
Tôi chuẩn bị tư thế lắng nghe; rướn người về trước và nhìn thẳng vào Yuichi. Yuichi bắt đầu kể.
- Trong suốt thời gian cho tới đám tang; mình không còn hiểu cái gì là cái gì nữa. Đâù óc mình trống rỗng; còn trước mắt mọi thứ đều đen đặc. Với mình; con người ấy; có lẽ là người bạn cùng phòng duy nhất; người mẹ duy nhất và người cha duy nhất. Vẫn luôn như thế từ khi mình biết nghĩ. Vì thế mình đã bấn loạn hơn nhiều lần mình tưởng; có biết bao nhiêu việc phải làm mà mỗi ngày cứ vùn vụt trôi qua một cách vô cớ; như hòn đá lăn xuống dốc. Thế rồi; cậu thấy đấy; cái cách chết của người ấy cũng thật chẳng bình thường chút nào; và lại là một vụ án hình sự nữa; nên nào là vợ của tên giết người; nào là con của hắn cứ liên tiếp xuất hiện; rồi cả những người phụ nữ làm ở trong quán nữa; tất cả đều rơi vào trạng thái hoảng loạn; nếu mình không làm sao cho ra dáng một thằng con cả; thì chưa chắc những chuyện đó đã lắng xuống. Mình đã luôn nghĩ đến Mikage. Thật đấy. Lúc nào cũng nghĩ đến. Nhưng mình đã không thể gọi điện cho cậu được. Bởi mình sợ rằng; chỉ cần cho Mikage biết thôi; thì tất cả mọi thứ sẽ biến thành sự thật mất. Nghĩa là ; cái sự thật là mình chỉ còn lại có một mình; vì mẹ; tức là cha mình; đã chết theo cái cách như vậy. Nhưng bây giờ ngẫm lại; nghĩ mình thật tệ; đã không báo cho Mikage; mẹ mình đã thân thiết với Mikage thế cơ mà; phải không? Mình hẳn là đã bị điên mất rồi; phải không?
Ánh mắt xoáy sâu vào chiếc tách; Yuichi kể như lẩm nhẩm một mình. Tôi nhìn không chớp mắt vào cái con người đã bị đánh gục ấy.
- Dường như xung quanh chúng mình;- đó là câu đầu tiên mà tôi bật ra được;- lúc nào cũng đây ắp cái chết phải không. Bố mẹ mình; ông mình; bà mình...người mẹ đã sinh ra Yuichi; và cô Eriko; thật quá sức tưởng tượng. Vũ trụ rộng lớn thế; nhưng làm gì có ai như hai kẻ chúng mình phải không? Nếu coi việc chúng mình làm bạn với nhau là ngẫu nhiên; thì thật là khủng khiếp...Ôi; mọi người sẽ chết mất; chết hết mất thôi.
- Ừ. - Yuichi cười.- Chúng mình phải đề nghị những người muốn chết cho sống bên cạnh; biết đâu lại chả thành một việc ra tiền. Chỉ có điều là một công việc tiêu cực thôi; phải không?
Nụ cười tươi tắn mà cô đơn; tựa như ánh sáng tan ra. Đêm; mỗi lúc một khuya hơn. Tôi quay ra nhìn khung cảnh ban đêm đang lấp lóa tuyệt đẹp bên ngoài cửa sổ. Khu phố nhìn từ trên cao xuống như được tô một đường viền bằng những hạt sáng; và làn xe cộ chợt biến thành dòng sông ánh sáng chảy tràn giữa bóng tối.
bhaaa is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 18-01-2010, 02:54 AM
  post #7
bhaaa
Gold Member
 
ID: 19392
Tham gia: 16-04-2009
Giới tính: Hiden
Bài gởi: 426
Cảm ơn: 102
Được cảm ơn: 133 lần trong 79 bài viết
Default Ðề: 厨房(吉本芭娜娜) - Kitchen ( Banana Yoshimoto)

- Thế là bỗng nhiên mình trở thành một đứa trẻ mồ côi.- Yuichi nói.
- Với mình đây là lần thứ hai. Tuy chẳng phải chuyện gì đáng để khoe khoang.
Tôi cười và nói vậy; thì bất ngờ những giọt lệ từ khóe mắt Yuichi trào ra không sao ngăn lại được.
- Mình đã muốn nghe câu nói đùa ấy của cậu từ rất lâu rồi.- Yuichi vừa lấy tay quệt mắt vừa nói.- Mình đã muốn nghe biết chừng nào.
Tôi đưa hai tay ra ghì chặt lấy đâu Yuichi vào lòng vào nói : Cảm ơn cậu vì đã gọi điện cho mình.

Tôi quyết định xin Yuichi chiếc áo len màu đỏ mà cô Eriko thường mặc để làm kỉ niệm.
Vì tôi còn nhớ; có một đêm; cô Eriko bắt tôi mặc thử nó và bảo: Tức chết mất thôi; chiếc áo đắt thế này mà lại hợp với Mikage hơn.
Sau đó; Yuichi đưa cho tôi tờ di chúc của cô Eriko; mà nghe đâu còn kèm theo bao nhiêu thứ khác nằm đầy trong ngăn kéo của chiếc bàn trang điểm; và chúc tôi ngủ ngon rồi đi về phòng. Còn lại tôi ngồi đọc một mình.
TextYuichi;
Con biết không; cái cảm giác viết thư cho con trai mình khó tả vô cùng. Nhưng mà dạo này; mẹ lờ mờ cảm thấy mình đang gặp nguy hiểm nên quyết định viết cho con để phòng khi bất trắc. Đừng tin; mẹ nói đùa đấy. Rồi một ngày gần đây; hai mẹ con mình sẽ cùng đọc lại và cùng cười với nhau nhé.
Nhưng mà này; con thử nghĩ xem. Nếu mẹ chết đi; con sẽ chỉ còn có một mình thôi đấy. Đến lúc đó; con lại chẳng cùng cảnh ngộ với Mikage ấy à. Rồi chẳng cười được con bé nữa đâu. Vì chúng ta chẳng còn ai thân thích trên đời này cả. Lúc lấy mẹ con; mọi mối dây ràng buộc họ hàng đã bị cắt đứt; và lúc thay đổi giới tính; người ta kể lại rằng; ông bà ngoại con đã không thôi nguyền rủa mẹ; chính vì vậy; con đừng có mong liên lạc với ông bà con làm gì; dù trong bất kì hoàn cảnh nào. Con hiểu chưa?
Yuichi này; trên cõi đời này có rất nhiều loại người phải không? Có những con người cứ mãi sống trong một thứ vũng lầy tăm tối mà mẹ khó lòng lí giải nổi. Những kẻ cứ cố tình làm người khác thấy ghê tởm; cứ cố công lôi kéo sự chú ý của người khác; để rồi tự đẩy mình vào ngõ cụt; mẹ không sao hiểu nổi thứ tình cảm ấy. Dù kẻ ấy có dằn vặt khổ sở như thế nào chăng nữa; thì cũng không thể có chỗ cho sự cảm thông. Bởi chính mẹ; cũng đã phải vứt bỏ đi chính sự an nguy của bản thân mình để sống cho vui vẻ cơ mà. Mẹ đẹp. Mẹ rực rỡ. Nên đành phải chấp nhận rằng ; việc mẹ hấp dẫn người khác; dù không chủ ý; cũng giống như một thứ tiền thuế mà mình phải trả. Vậy nên; nếu mẹ có bị sát hại; hãy coi đó như một tai nạn. Con đừng tưởng tượng ra những chuyện linh tinh đấy. Phải tin mẹ; người đang ở trước mặt con đây.
Mẹ đã khá là gắng sức khi định viết cho con bức thư này với giọng văn của đàn ông; nhưng nghe chừng buồn cười lắm. Mẹ không thể nào viết được vì thấy xấu hổ. Mẹ vẫn luôn nghĩ rằng; tuy mình sống với cái lốt phụ nữ đã rất lâu;nhưng ở đâu đó trong con người mình; hẳn vẫn còn cái bản thể đàn ông; cái bản thể thực sự của mẹ; nghĩa là cái thiên chức của một người cha ấy. Nhưng cả thân thể và tâm hồn mẹ đã là phụ nữ rồi; cả trên danh nghĩa và trên thực tế; mẹ đã là mẹ của con. Buồn cười thật.
Mẹ yêu cuộc đời của chính mình. Cả phần đời mà mẹ là đàn ông; cả phần đời khi mẹ lấy mẹ của con; cả phần đời khi mẹ con mất và mẹ trở thành một người phụ nữ; cả khi nuôi con khôn lớn; cả khi được sống hạnh phúc với con... à; còn cả khi Mikage đến sống ở nhà mình nữa chứ! Hồi ấy là vui nhất phải không? Chẳng hiểu sao mẹ lại muốn gặp Mikage đến thế. Nó cũng là một đứa con yêu quý của mẹ.
Ôi; sao mẹ lại cảm thấy bi lụy thế này.
Cho mẹ gửi lời chào tới Mikage. Nhớ nhắc nó đừng có nhổ lông chân trước mặt bọn con trai nhé! Nom chẳng ra làm sao cả. Con cũng nghĩ thế đúng không?
Những thứ mẹ nhét kèm trong phong bì này là tất cả gia tài của mẹ đấy. Chắc là con sẽ không hiểu được mấy thứ giấy tờ cách rách này đâu. Nên nhớ phải liên lạc với luật sư con nhé. Ờ; mà đằng nào tất cả chẳng là của con; trừ cái quán. Làm con một sướng thế đấy; cậu chàng ạ.


Tôi đọc xong bức thư và nhẹ nhàng gấp nó lại như cũ. Mùi nước hoa của Eriko khẽ phảng phất đâu đây; làm ngực tôi đau nhói. Rồi chẳng bao lâu nữa; mùi hương ấy sẽ tan biến; khi bức thư cứ bị giở đi giở lại nhiều lần . Sẽ chẳng có gì xót xa hơn nếu điều đó xảy ra.
Tôi ngả mình xuống chiếc sofa mang đầy những kỉ niệm buồn đau với cảm giác về chiếc giường thân thuộc hồi tôi còn ở trong căn phòng này.
Vẫn thế; màn đêm buông xuống căn phòng; và bóng đen của đám cây cối bên bậu cửa sổ đang thả ánh nhìn của chúng xuống khu phố trong đêm.
Nhưng; dù cho có mỏi mòn chờ đợi; thì cô ấy cũng chẳng về nữa đâu.
Sớm tinh mơ; tiếng hát âm ư trong mũi và tiếng gót giày gõ xuống hành lang mỗi lúc một gần. Tiếng mở khóa. Cô Eriko lúc nào cũng từ quán trở về nhà trong tình trạng say mềm và ồn ào.; khiến tôi chập chờn tỉnh giấc. Sau đó; tiếng nước chảy từ vòi hoa sen; tiếng dép đi trong nhà; tiếng đun nước lại làm tôi thấy yên tâm và chìm vào giấc ngủ. Lần nào cũng vậy. Lúc này đây; tôi cảm thấy nhớ. Nhớ đến phát điên lên mất.
Liệu rằng ở phòng bên kia; Yuichi có nghe thấy tiếng tôi đang khóc? Hay là cậu ấy đang chìm sâu vào một giấc mơ nặng nề; khó nhọc?
Và câu chuyện nhỏ của chúng tôi sẽ bắt đầu từ cái đêm đầy đau khổ này.

Ngày hôm sau; lúc hai chúng tôi tỉnh dậy; đã là buổi chiều muộn. Hôm đó tôi nghỉ việc; đang ngồi gặm bánh mì và uể oải đọc báo; còn Yuichi thì vừa đi ra ngoài về. Cậu rửa mặt rồi ngồi xuống bên cạnh tôi; uống sữa và bảo: Tới đây mình sẽ đến trường một chút xem sao…
- Làm sinh viên sướng thật đấy; chẳng bị gò bó bởi cái gì.
Tôi nói và bẻ nửa chiếc bánh đưa cho Yuichi. Cậu ta cảm ơn; nhận lấy; rồi nhai nhồm nhoàm. Hai chúng tôi cùng hướng về chiếc tivi; ăn bánh; như thể những đứa trẻ mồ côi thực sự; một cảm giác thật lạ lùng..
- Thế còn Mikage? Tối náy sẽ về nhà à?
Yuichi đứng dậy; hỏi tôi.
- Không.- tôi nghĩ ngợi.- Mình định ăn cơm tối xong rồi mới về.
- Quá tuyệt; bữa tối do một chuyên gia nấu.
Yuichi kêu lên. Cái ý tưởng tức thời thật vui vẻ khiến tôi phải xem xét một cách nghiêm túc.
- Được; mình sẽ làm cho ra trò. Mình sẽ nấu cho cậu ăn đến khi nào còn hơi thở.
Tôi hăm hở lên một thực đơn thật thịnh soạn; ghi tất cả những nguyên liệu cần thiết ra giấy rồi ấn vào tay cậu ta.
- Lấy xe mà đi. Rồi mua tất cả những thứ này về cho mình. Toàn là những món Yuichi thích đấy; đi mau chóng rồi về mà thưởng thức cho đến chết nhé.
- Lạy trời; cứ như bà xã mình vậy.
Yuichi than thở một mình rồi đi ra.
Cùng với tiếng cánh cửa vừa khép lại; và khi chỉ còn lại có một mình; tôi chợt nhận ra rằng mình đã kiệt sức. Căn phòng im ắng tới mức chẳng cảm nhận được thời gian đang nhích tới từng giây; nó toát lên một bầu không khí tĩnh tại đến nỗi tự tôi phải cảm thấy vô cùng áy náy vì dường như chỉ có mình tôi là đang sống và hoạt động.
Căn phòng sau khi có ai đó chết đi lúc nào cũng như vậy.
Tôi lại mụ mị vùi mình vào chiếc ghế sofa và lặng ngắm cái tông màu xám xịt của những ngày đầu đông đang bao phủ lên khu phố qua ô cửa sổ rất rộng ấy.
Tất cả mọi thứ của khu phố nhỏ này; công viên; và những con đường gần như không gánh đỡ nổi bầu không khí lạnh lẽo; nặng nề của mùa đông lan rộng như một khối sương mù. Tôi bỗng cảm thấy thật ngột ngạt.
Khi một nhân vật vĩ đại tồn tại; từ họ tỏa ra một thứ ánh sáng; nó soi rọi tâm hồn của tất cả mọi người xung quanh. Và rồi khi họ biến mất; họ để lại một bóng đen nặng nề không sao chịu nổi. Có thể chỉ là sự vĩ đại nhỏ nhoi; nhưng cô Eriko đã ở đây; và đã ra đi.
Vừa đặt người duỗi mình trên ghế; dòng kỉ niệm về mảng trần nhà màu trắng đã từng an ủi tôi lại rã rời kéo đến. Ngay sau khi bà tôi mất; vào những buổi chiều không có Yuichi và cô Eriko; tôi vẫn thường một mình nhìn lên trần nhà như thế này. Phải rồi; lúc bà tôi mất; nghĩa là lúc tôi mất đi người thân cuối cùng; tôi đã tưởng như thế là tồi tệ lắm rồi. Tôi đã đinh ninh rằng sẽ chẳng còn điều gì có thể tồi tệ hơn được nữa; vậy mà; con tạo khôn lường. Cô Eriko đã có một ý nghĩa vô cùng to lớn đối với tôi…Cứ cho rằng trên đời này thực sự có may và rủi đi; nhưng phó mặc số phận mình cho nó thì quả là vô trách nhiệm. Đổ lỗi cho may rủi cũng đâu có giảm bớt được nỗi đau. Kể từ khi hiểu ra điều ấy; tôi lớn lên thành một kẻ khôn ngoan; nghiã là vẫn có thể cùng lúc tiếp tục cuộc sống bình thường bên cạnh những trớ trêu của số phận. Kỳ thực; nó đã giúp tôi trải qua mỗi ngày dễ dàng hơn.
Chính vì vậy mà giờ đây; tâm trí tôi mới bị đè nặng như thế này.


Những đám mây màu xám nhuộm lẫn sắc vàng cam hiu hắt đang bắt đầu trải rộng ra khoảng trời phía tây. Chỉ một lát nữa thôi; màn đêm giá lạnh sẽ từ từ ập xuống. Và ngấm sâu vào trong những khoảng trống của lòng người… Tôi bắt đầu buồn ngủ.
- Lúc này mà ngủ; mình sẽ gặp ác mộng mất.
Tôi nói to thành tiếng và nhổm dậy.
Thế rồi; việc trước tiên tôi làm là thử đứng vào căn bếp của gia đình Tanabe sau bao ngày xa cách. Bất chợt; khuôn mặt cô Eriko hiện lên làm ngực tôi đau nhói; nhưng dù sao; nó cũng khiến tôi thấy cần phải vận động. Xem chừng; thời gian gần đây; căn bếp hầu như không được sờ đến. Bám bẩn và tăm tối. Tôi bắt đầu từ việc dọn vệ sinh. Tôi dùng bột cọ rửa chà sát bồn rửa bát; lau bệ để bếp ga; rửa đĩa lò vi sóng; mài dao. Tôi giặt sạch tất cả số giẻ lau và cho vào máy sấy; trong lúc ngắm nhìn chúng nhộn nhạo quay; tôi nhận thấy tâm trí mình đã trở lại thăng bằng. Tại sao tôi lại yêu cái công việc liên quan đến bếp núc như thế nhỉ? Thật là lạ. Nó đáng yêu như một sự ngưỡng vọng xa xôi được khắc sâu vào trong kí ức của linh hồn. Hễ cứ đứng ở nơi này; là tất cả mọi thứ sẽ trở lại lúc ban sơ; và thế nào rồi cũng có điều gì đó sẽ quay về.
Mùa hè đó; tôi đã dốc toàn bộ sức lực để học nấu ăn.
Tôi không sao quên nổi cái cảm giác ấy; cái cảm giác dường như các tế bào đang được nhân lên ở trong đầu.
Tôi mua về ba quyển sách; gồm phần cơ sở; phần lí thuyết và phần ứng dụng; rồi làm theo từng quyển một. Tôi đọc phần lí thuyết trong xe buýt hoặc trên chiếc giường sofa; thuộc lòng các chỉ số calo; nhiệt độ và nguyên liệu. Và rồi sau đó; chỉ cần có thời gian rảnh rỗi; tôi lại lao vào chế biến các món ăn ở trong bếp. Ba cuốn sách gần như rách tả tơi ấy; giờ đây tôi vẫn giữ gìn cẩn thận. Và lúc này; từng trang sách với những gam màu của các bức hình minh họa lại hiện lên trong trí óc tôi.; giống như những cuốn sách tranh mà tôi vô cùng yêu quý thời thơ ấu.
“Mikage bị điên rồi mẹ ạ!” “Đúng thế thật!”. Yuichi và cô Eriko đã bao lần trò chuyện với nhau như thế. Trên thực tế; suốt cả một mùa hè; tôi đã nấu ăn; nấu ăn và nấu ăn hăng hái như một người điên. Tôi đổ toàn bộ số tiền kiếm được từ việc làm thêm vào cái ham muốn ấy; thất bại thì làm lại; cho tới khi nào thành công mới thôi. Khi thì nổi khùng; khi thì buồn bực; có lúc lại cảm thấy ấm áp; cứ thế tôi nấu ăn trong muôn vàn tâm trạng.
Bây giờ ngẫm lại; có lẽ nhờ thế mà cả ba chúng tôi thường được ăn cơm cùng với nhau. Một mùa hè tuyệt diệu.
Tôi hay nhìn ra bên ngoài cửa sổ; chút tàn dư của bầu trời oi ả đang trải ra xanh nhạt trong cơn gió chiều tràn qua tấm cửa lưới, và ăn thịt lợn luộc, món nguội Trung Hoa cùng với món xa–lát dưa hấu. Tôi nấu tất cả những món ấy cho cô Eriko; người luôn hào hứng với mọi thứ mà tôi làm và cho Yuichi, người luôn im lặng và ăn rất nhiều.
Để làm được những món như trứng ốp-lết cuộn với nhiều thức khác ở bên trong, hay nhưng món ninh bắt mắt; hoặc món Tempura(*); tôi đã phải mất khá nhiều thời gian. Trở ngại lớn nhất chính là cái tính đại khái của tôi, tôi chưa bao giờ nghĩ rằng nó lại tác động xấu đên món ăn đến thế. Tôi khong thể chờ cho nhiệt độ lên đủ cao, hoặc là thường bắt tay luôn vào việc chế biến khi mà hơi nước chưa bốc đi hết; những chi tiết tưởng chừng vặt vãnh ấy lại phản ánh rất rõ lên màu sắc cũng như hình dáng của kết quả, khiến tôi thực sự bất ngờ. Chính vì thế mà cho dù đã quen với những bữa cơm chiều của một bà nội trợ; tôi vẫn không thể có được cho mình những món ăn đẹp như in trong sách.
Tôi đành phải hết sức chú tâm để làm mọi thứ thật cẩn thận. Lau kĩ càng chiếc bát tô; đóng lại nắp của lọ gia vị mỗi lúc mở nó ra, bình tĩnh suy nghĩ về các bước chế biến, nghỉ tay và hít thở thật sâu khi nào cảm thấy sốt ruột và bắt đầu điên tiết. Ban đầu; tôi đã tuyệt vọng vì sự nóng vội của bản thân; nhưng rồi khi tất cả bỗng nhiên có kết quả, tôi đã lạc quan tưởng rằng: Hình như ngay cả tính cách của mình cũng đã thay đổi! Chỉ là tôi khoác lác vậy thôi.
Để được làm phụ tá cho cô giáo dạy nấu ăn nơi tôi đang làm việc hiện nay, hình như là một việc khó khăn lắm thì phải. Cô khong chỉ bận rộn ở trên lớp, mà còn là một người phụ nữ khá nổi tiếng với rất nhiều công việc được biết đên rộng rãi trên truyền hình và các tờ tạp chí, nên tôi phải tham dự một kì thi; nghe đâu số thí sinh nhiều không thể tưởng tượng nổi. Những chuyện đó, về sau này, tôi được nghe người ta kể lại… Tôi cho rằng mình đã quá may mắn và cảm thấy đôi chút vui sướng, vì một kẻ mới tập tọng vào nghề như tôi; chỉ học trong vỏn vẹn một mùa hè, mà lại vào được một vị trí như thế. Nhưng khi quan sát những cô gái tới trường học nấu ăn, tôi đã hiểu vì sao. Cơ bản thì sự chuẩn bị về tinh thần của họ khác với tôi.
Những cô gái đó, họ sống trong hạnh phúc. Dù cho có học hành nhiều thế nào đi chăng nữa, họ vẫn được dạy dỗ để không bao giờ vượt ra khỏi cái biên giới của sự hạnh phúc ấy. Có lẽ, những bậc cha,mẹ rất mực thương con đã làm như vậy. Và họ chẳng bao giờ được biết tới niềm vui thực sự. Đằng nào tốt hơn? Họ không thể lựa chọn. Con người ấy được sinh ra chỉ để sống cho mình. Hạnh phúc, nghĩa là một cuộc đời để không bao giờ phải cảm thấy rằng, thực ra ta chỉ có một mình. Tôi cũng thấy như thế thật là tốt. Họ mang trên mình chiếc tạp dề, miệng cười tươi như hoa, họ học nấu ăn, đầy trăn trở, đầy băn khoăn, và rồi vào giữa lúc đó thì họ bắt đầu yêu và sẽ đi lấy chồng. Điều ấy sao mà tuyệt diệu. Đẹp đẽ và dịu ngọt. Còn tôi, vào những lúc vô cùng mệt mỏi, những lúc trên mặt mình mọc mụn hay vào những đêm cô độc, tôi cố gắng gọi điện thoại đến khắp mọi nơi cho bạn bè, nhưng rốt cuộc tất cả bọn họ đều đi vắng, những khi như thế tôi luôn cảm thấy căm ghét cuộc đời mình, cả việc tôi được sinh ra, những sự nuôi nấng; dạy dỗ ấy, tất tần tật. Tôi luôn thấy hối hận vì tất cả.


(*)Tempura : món tẩm bột rán Nhật bản.

Nhưng vào cái mùa hạ tột cùng hạnh phúc ấy, và ở trong căn bếp ấy.
Cả những vết bỏng, và những vết đứt tay đều không làm tôi nao núng. Cả việc phải thức trắng đêm, cũng không làm tôi thấy nhọc nhằn. Ngày nào cũng vậy; tôi luôn phấp phỏng chờ cho đến hôm sau, để lại có thể được đương đầu và thử sức. Trong món bánh cà rốt mà tôi đã làm nhiều tới mức thuộc lầu công thức ấy, có trộn lẫn cả những mẩu linh hồn của tôi, và những quả cà chua đỏ mọng tôi tìm thấy trong siêu thị, bao giờ cũng làm tôi say đắm đến quên đi cả sinh mệnh của mình.
Bằng cách đó, tôi đã biết thế nào là niềm vui, và tôi không thể nào quay đầu lại đuợc nữa.
Dẫu sao, tôi vẫn muốn tiếp tục cảm thấy rằng, rồi một mai mình sẽ chết. Không làm thế, tôi không nhận thấy được mình đang sống.
Và kết quả là tôi đã có một cuộc đời, giống một kẻ rón rén men đi trong bóng tối, bên mép vực dốc đứng, cuối cùng cũng tới được con đường lớn, và bật ra một tiếng thở phào nhẹ nhõm.
Như thế là quá đủ rồi, tôi thầm nghĩ. Ngẩng đầu lên, tôi bỗng nhận ra vẻ đẹp của ánh trăng, như đang thấm mãi vào trong người.



Làm xong công việc lau chùi và chuẩn bị, cũng là lúc màn đêm buông xuống.
Gần như đông thời với tiếng chuông, Yuichi thò cổ vào, vừa khệ nệ ôm một cái túi ni lông to tướng vừa vất vả đẩy cửa. Tôi đi ra tới chỗ bậc thềm.
- Không thể nào tin được. – Yuichi lầu bầu rồi đặt phịch cái túi xuống đó.
- Không tin được cái gì cơ?- tôi hỏi
- Một mình mình không sao mang hết được tất cả những thứ mà cậu bảo mình mua về. Nhiều quá thể.
- Thế à,- tôi gật đầu. Thoạt tiên tôi định làm ra vẻ không biết gì, nhưng xem ra Yuichi bắt đầu nổi cáu thực sự, nên tôi đành quyết định đi cùng cậu ta xuống dưới bãi đậu xe.
Vẫn còn những hai túi đồ khổng lồ nữa ở trong xe, chỉ riêng việc vác chúng từ bãi đậu xe đến lối cửa vào đã è cổ ra rồi.
- Thực ra thì có khá nhiều thứ mình mua cho riêng mình.
Yuichi nói với tôi trong lúc ôm lấy cái túi nặng hơn.
- Khá nhiều thứ?
Vừa nói tôi vừa nhòm vào chiếc túi mà mình đang ôm thì thấy nào là dầu gội đầu, vở viết, còn có cả đồ ăn sẵn nữa. Ra vậy, thế thì tôi biết tỏng cái cách ăn uống gần đây của cậu ta rồi.
-…Thế sao cậu không đi mấy chuyến; đằng nào chẳng hết.
- Nhưng có cậu nữa thì chỉ một lần là xong. Nhìn kìa, trăng đẹp quá.
Yuichi nhướn cằm lên không trung, chỉ cho tôi xem vầng trăng bạc mùa đông.
- Quả thế thật.
Tuy nói với một giọng đầy châm chọc, nhưng trước khi bước vào ngưỡng cửa tôi vẫn ngoái đầu nhìn lại rất nhanh vầng trăng mười ba cuối cùng trong năm. Ánh trăng vằng vặc. Trăng sắp tròn.
Trong chiếc thang máy đang đi lên, Yuichi nói với tôi.
- Chắc hẳn là có liên quan tới nhau đúng không?
- Cái gì cơ?
- Nghĩa là, một vầng trăng tuyệt đẹp mà mình vừa nhìn thấy sẽ tác động tới món ăn mà mình nấu lúc đó, đúng không? Mình không định nói tới những tác động gián tiếp kiểu như việc làm món tsukimi- udon(*)
Ting! Thang máy dừng lại, bỗng chốc, tâm trí tôi trở nên hoàn toàn trống rỗng. Vừa đi tôi vừa nói.
- Cậu muốn nói tới cái điều mang tính bản chất hơn?
- Phải rồi. Chính là tình người ấy
- Có chứ. Chắc chắn là có.
Tôi trả lời không chút đắn đo. Ví thử nơi đây là trường quay của chương trình “câu đố cho 100 người”, thì chắc hẳn tiếng có chứ ấy sẽ vang động khắp nơi hệt như một tiếng gầm.
- Ra vậy thật. Ờ, vì lúc nào mình cũng tin rằng Mikage sẽ trở thành một nghệ sĩ, mà nghệ thuật với Mikage chắc hẳn là việc nấu ăn, mình luôn tự nhủ như vậy. Phải rồi. Mikage thực sự thích công việc bếp núc mà. Quả vậy. Thật là tốt.
Yuichi liên tục gật gù một mình, như đã tìm ra lời giải. đoạn cuối cùng nghe như cậu ta nói chuyện một mình.
- Cứ như trẻ con ấy.- tôi cười.
Tất cả sự trống rỗng khi trước bỗng hóa thành lời, lướt vụt qua đầu tôi.
Có Yuichi, mình chẳng cần gì hết.
Ý nghĩ ấy tuy chỉ thoáng qua trong khoảnh khắc, nhưng lại khiến tôi vô cùng bối rối. Bằng chứng là vào cái thời khắc mà nó lóe lên ở trong đầu, tôi đã gần như choáng váng. Nó sẽ chiếm trọn linh hồn tôi mất thôi.


(*)stukimi-udon: có thể tạm dịch là mì xem trăng. Trên bát mì có sợi to kiểu Nhật Bản(udon) , người ta đập thêm một quả trứng sống, khi ăn vừa có cảm giác được ăn mì; vừa có cảm giác được ngắm trăng (stukimi)
bhaaa is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Kẻ Bồng bột đã cảm ơn bhaaa vì bài viết Ngớ ngẩn này ^_^!
scarlet (16-03-2010)
Old 18-01-2010, 02:57 AM
  post #8
bhaaa
Gold Member
 
ID: 19392
Tham gia: 16-04-2009
Giới tính: Hiden
Bài gởi: 426
Cảm ơn: 102
Được cảm ơn: 133 lần trong 79 bài viết
Default Ðề: 厨房(吉本芭娜娜) - Kitchen ( Banana Yoshimoto)

Tôi nấu bữa cơm tối mất chừng hai tiếng đồng hồ

Trong khoảng thời gian ấy, Yuichi xem tivi và gọt vỏ khoai tây. Cậu ta rất khéo tay.
Với tôi, cái chết của cô Eriko vẫn còn ở đằng xa. Tôi không sao dám đối mặt với nó. Nó như một sự thật đen tối đang từng bước nhích lại gần, từ phía bên kia của cơn cuồng phong choáng váng. Còn Yuichi, như cây liễu nhỏ giữa trận giông chiều , bị quất cho tả tơi, rũ rượi.
Vì thế, vào lúc này, chúng tôi chỉ lặng lẽ ở bên nhau mà không hề nói gì tới cái chết của cô Eriko dù có mặt cả hai người, và mặc cho sự mơ hồ về thời gian và không gian đang tăng lên. Không gì khác, không cả những chuyện trước mắt, tôi cảm thấy một không gian yên lành và ấm cúng. Tuy khó có thể nói ra được một cách rõ ràng, nhưng linh tính mách bảo tôi rằng, nhất định rồi một ngày nào đó, chúng tôi sẽ được đền đáp vì tất cả. Một dự cảm lớn lao và đáng sợ. Và chính sự lớn lao đó đang khích lệ tinh thần của hai đứa trẻ mồ côi, trong cái bóng đêm cô độc này.
Đêm đã về khuya, bóng tối trở nên trong suốt, cũng là lúc một bữa tối tú ụ được dọn ra, chúng tôi bắt đầu ăn. Xa-lát, bánh nướng có nhân, nước xốt, croquete. Đậu phụ rán giòn, rau bina luộc chấm xì dầu, nộm miến gà, cốt-lết kiểu Kiev, lợn xào chua ngọt, xíu mại… Những món ăn mang đủ loại quốc tịch. Chẳng thèm để ý đến thời gian, chúng tôi thong thả uống rượu vang và ăn hết sạch.
Khác với mọi lần, Yuichi có vẻ như đã say. Lạ chưa, mới uống có một tẹo mà đã say rồi kìa, nói đoạn, tôi mới bất chợt nhìn xuống sàn nhà, một chai vang rỗng đang nằm lăn lóc ở đó. Tôi rùng mình. Hình như nó đã cạn trước khi tôi chuẩn bị nấu xong cơm. Thế thì say là phải, tôi ngán ngẩm hỏi.
- Yuichi, lúc nãy cậu đã uống hết cả chai này phải không?
Cậu ta vẫn nằm ngửa trên ghế sofa, vừa chỉ ừ lấy một tiếng.
- Sao chẳng thấy đỏ mặt gì cả?
Thấy tôi nói vậy, nét mặt Yuichi bỗng trở nên buồn bã một cách ghê ghớm. Nói chuyện với người say thật khó, tôi thầm nghĩ.
- Cậu sao thế?- tôi hỏi
- Một tháng nay, ai cũng bảo mình vậy, câu nói ấy thấm vào trong ngực mình rồi.- Yuichi đáp lại với khuôn mặt rất nghiêm túc.
- Mọi người trong trường á?
- ừ.
- Một tháng trời ngày nào cũng uống?
- ừ
- thế thì làm sao còn có ý định gọi điện cho mình nữa chứ.- tôi cười.
- mình đã nhìn thấy cái điện thoại phát sáng.- cậu ta cũng cười.- những lúc say, trên đường trở về nhà vào buổi tối, bao giờ mình cũng thấy cái bốt điện thoại rất sáng. Dù đứng ở rất xa trên con đường tối mù tối mịt, mình vẫn nhìn thấy rõ. Thế là mình tự nhủ : À, phải rồi, mình sẽ tới đó để gọi điện cho Mikage, số điện thoại là xxx- xxxx, rồi mình đi tìm thẻ điện thoại, và bước vào, mình đã vào hẳn bên trong. Vậy mà rồi, đúng lúc đó, mình chợt nghĩ, mình đang ở đâu đây, và mình cần phải nói những gì? Nghĩ tới đấy mình bỗng thấy sợ và không dám nhấc điện thoại lên nữa. Về đến nhà, mình nằm vật xuống và chìm vào giấc ngủ, rồi mình mơ thấy Mikage đang khóc và nổi giận trong điện thoại.
- khóc lóc và nổi giận chỉ là mình ở trong tưởng tượng thôi mà, phải không? Nghĩ ngợi nhiều cũng có ích gì đâu.
- Ừ, tự nhiên mình thấy thật hạnh phúc.
Chắc hản chính bản thân Yuichi cũng không hiểu mình đang nói gì. Cậu ta vẫn tiếp tục câu chuyện với một giọng nhát gừng, và xem chừng đã buồn ngủ lắm.
- Mặc dù mẹ không còn nữa, nhưng Mikage vẫn tới đây, trong căn phòng này, và ở đây, ngay trước mặt mình. Mình đã chuẩn bị tinh thần, rằng mình phải chấp nhận thôi, nếu Mikage có giận dữ và quan hệ bị cắt đứt. Cái hồi ba người sống với nhau ấy, bỗng trở thành kỉ niệm quá cay đắng, mình tưởng sẽ không còn gặp lại Mikage được nữa… Từ ngày xưa, mình luôn muốn có ai đó tới ngủ trên chiếc ghế sofa dành cho khách này. Tấm vải phủ ghế hay kêu sột soạt và lúc nào cũng trắng tinh, khiến mình có cảm giác như đang đi du lịch ở đâu đó chứ không phải ở nhà mình… Thời gian gần đây, quả là mình ăn uống không được nghiêm chỉnh cho lắm, nên đã mấy lần mình định sẽ nấu cơm, nhưng mà, thức ăn cũng toa ra một thứ ánh sáng nào đó, phải không? Những chuyện như thế này làm mình thấy phiền phức quá, nên chỉ uống rượu suông thôi. Nhưng, nếu giải thích cặn kẽ cho Mikage, biết đâu đấy Mikage sẽ không về nữa mà ở lại đây với mình. Mikage sẽ nghe mình nói hết câu chuyện, điều ấy có thể lắm chứ. Đấy, mình sợ phải nghĩ đến những niềm hạnh phúc như thế và hi vọng. Sợ vô cùng. Hi vọng, để rồi nếu Mikage giận dữ và phát điên lên thật sự, thì sẽ chỉ còn một mình mình rơi tõm xuống đáy cùng của đêm tối. Mình đã không còn đủ tự tin và dũng khí, để nói cho Mikage hiểu, những tình cảm ấy của mình.
- Cậu đúng là một anh chàng như thế đấy.


Giọng nói của tôi tức giận là thế, vậy mà ánh mắt không sao giấu nổi niềm thương cảm. Khi hai con người cùng nhau trải qua chiều dài của năm tháng, vào những khoảnh khắc ấy, giữa họ sẽ xuất hiện một mối cảm thông sâu sắc, giống hệt như một thứ thần giao cách cảm vậy. Và cái gã say sưa ngất ngưởng kia, xem ra cũng hiểu được thứ tình cảm phức tạp ấy của tôi. Cậu ta nói.
- Giá gì ngày hôm nay đừng kết thúc. Đêm cứ dài mãi thì tốt biết bao. Mikage ơi, cậu ở luôn đây đi.
- Ờ thì cũng được thôi.- dẫu gì thì đó cũng chỉ lời nhảm nhí của một kẻ say mà thôi, tôi nghĩ, và tôi cố gắng nói với cậu ta một cách thật dịu dàng. – Nhưng không còn cô Eriko nữa rồi, nếu hai người sống chung thì mình sẽ là người yêu cậu? Hay chỉ là bạn đơn thuần?
- Mình sẽ bán chiếc sofa này đi và mua về một chiếc giường đôi vậy nhé.- Sau tiếng cười là một câu trả lời khá thành thật của Yuichi. – Bản thân mình cũng không hiểu được nữa.
Nhưng chính sự thành thực lạ lùng ấy lại làm rung độn tim tôi. Yuichi nói tiếp.
- Lúc này mình không thể nghĩ được điều gì cả. Mikage là gì đối với cuộc đời mình ư? Bản thân mình rồi đây sẽ đổi thay ra sao? Sẽ khác đi những gì và như thế nào so với mình cho tới thời điểm này? Mình không thể biết được tất cả những chuyện đó. Thực ra mình có thể thử suy nghĩ một chút. Nhưng với trạng thái tinh thần như lúc này, chắc là khó mà có nổi một ý nghĩ cho ra hồn. Nên mình không thể quyết định được. Mình cần phải nhanh chóng thoát ra khỏi hoàn cảnh này. Mình muốn thoát ra thật nhanh. Lúc này đây, mình không thể kéo Mikage vào đó. Mikage sẽ không thể nào vui vẻ được, dù cho có cả hai đứa mình, khi mà chúng mình vẫn ở trong lòng cái chết… Hoặc giả rằng, nó sẽ mãi tiếp diễn, chừng nào hai đứa mình còn ở bên nhau.
- Yuichi, cậu đừng có mà suy nghĩ về tất cả cùng một lúc như thế có được không. Mặc kệ nó, muốn ra sao thì ra.
Tôi nói mà suýt nữa thì bật khóc.
- Ừ, rồi sáng mai tỉnh dậy, mình sẽ quên sạch ấy mà. Gần đây, lúc nào cũng vậy. Chẳng có sự nối tiếp nào cho ngày hôm sau cả.
Yuichi nói vậy trong lúc nằm úp mặt xuống chiếc ghế sofa, rồi sau đó lại lẩm bẩm một mình” chẳng biết phải làm sao đây…” Cả căn phòng lặng ngắt trong đêm, tựa như đang lắng nghe giọng nói của Yuichi. Và tôi tiếp tục cảm thấy ngáy cả căn phòng này cũng bối rối, ngơ ngác vì cô Eriko không còn nữa. Đêm mỗi lúc một khuya, bóng tối đè nặng lên mọi vật. Nó gây cho tôi tâm trạng như chẳng còn ai để mà chia sẻ nữa..
…đôi khi, tôi và Yuichi cùng gắng leo lên một cái thang rất cao nhưng mỏng manh, trong bóng tối đen đặc, để nhòm xem chiếc vạc dầu dưới địa ngục. Chúng tôi chăm chú nhìn biển lửa sủi bọt đỏ ngầu đang sôi trào trong cái sôi nóng hầm hập đến chóng mặt. Bên cạnh mình rõ ràng là người bạn thân thiết và quan trọng hơn bất kì ai trên thế gian này, vậy mà hai người chẳng hề nắm lấy tay nhau. Mỗi người đều có cái tính cách ấy, cái tính cách nhất quyết phải đứng trên đôi chân của chính mình, mặc cho nỗi lo sợ đang len lỏi ở trong lòng. Nhìn khuôn mặt bất an được soi sáng bởi ánh lửa rừng rực của Yuichi, lúc nào tôi cũng nghĩ rằng, rất có thể chính điều này mới là sự thật. Trong cái ý nghĩa của cuộc sống thường nhật, hai chúng tôi chưa bao giờ là một người con trai và một người con gái, nhưng trong cái ý nghĩa xa xưa từ thời thái cổ, chúng tôi chính là đôi trai gái đích thực. Nhưng, dù theo ý nghĩa nào chăng nữa, thì chốn ấy cũng quá ư khủng khiếp. Nó không phải là nơi mà con người và con người có thể se nên được những sợi chỉ bình yên.
…Đây đâu phải việc bói toán bằng linh cảm chứ.
Tôi đã rất nghiêm túc khi tưởng tượng ra tất cả những điều ấy, vậy mà vừa rồi lúc chợt nảy ra cái ý nghĩ đó, tôi lại bật cười. Trông chẳng khác nào một đôi trai gái đang chòng chọc nhìn vạc dầu mà toan tính chuyện cùng nhau tự tử vậy. Nếu thế, tình yêu của họ cũng sẽ xuống địa ngục. Ái chà, ngày xưa cũng có khối chuyện như vậy, nghĩ tới đấy tôi lại không nín nổi một tiếng cười.
Yuichi cứ nằm nguyên như vậy mà ngủ ngon lành. Được ngủ trước tôi, khuôn mặt Yuichi xem ra rất hạnh phúc. Tôi kéo chăn đắp lên người cho Yuichi, vậy mà cậu ta vẫn không hề cựa quậy. Tôi cố gắng không để cho tiếng nước chảy to, vừa rửa chỗ đống bát đĩa đầy tú ụ ấy vừa khóc rất nhiều.
Tất nhiên, tôi không khóc vì nỗi vất vả khi phải một mình rửa hết chỗ bát đĩa kia, mà vì cái cảm giác bị bỏ lại một mình giữa bóng đêm đơn độc đến tê dại này.

Ngày hôm sau tôi phải làm ca chiều nên đã đặt chuông báo thức rất cẩn thận. Reng reng… inh ỏi quá…tôi với tay định tắt thì nhận ra đó là tiếng chuông điện thoại. Tôi cầm lấy ống nghe.
- Alo.- tôi nói
Gần như cùng lúc tôi sực nhớ ra rằng mình đang ở nhà người khác, nên vội vàng nói thêm : Tôi là Tanabe đây ạ.
Thế rồi xoạch, tiếng đầu dây bên kia dập máy. “Ờ, chắc là con gái…” trong cái đầu vẫn còn buồn ngủ, tôi cảm thấy hơi áy náy và nhìn sang Yuichi, cậu ta vẫn đang ngủ khò khò. “chậc , thôi kệ.”, nghĩ rồi tôi chuẩn bị mọi thứ, nhẹ nhàng ra khỏi phòng và bắt đầu đi làm. Tôi định dành cả buổi chiều để thư thả căn nhắc xem có nên trở lại đây vào buổi tối hay không.
Tôi đã tới chỗ làm.
Chiếm trọn một tầng trong cái tòa nhà to lớn này là văn phòng của cô giáo dạy nấu ăn, có một phòng chế biến dành cho lớp học và một studio dành cho chụp ảnh. Cô giáo đang kiểm tra lại các bài báo trong phòng mình. Cô vẫn còn khá trẻ, nấu ăn rất khéo và có một sự tinh tế tuyệt vời, một phụ nữ duyên dáng và lịch thiệp. Hôm nay cũng vậy, khi nhìn thấy tôi, cô lại mỉm cười và bỏ kính xuống, rồi hướng dẫn công việc cho tôi.
Việc chuẩn bị cho lớp học nấu ăn vào lúc ba giờ chiều xem ra khá bận rộn, vì vậy, trong ngày hôm nay, tôi sẽ phải giúp một tay cho tới khi nào công việc chuẩn bị này hoàn tất. Phụ tá chính sẽ do người khác đảm nhiệm. Thế nghĩa là công việc sẽ kết thúc vào trước buổi chiều tà… Đúng vào lúc tôi đang hơi băn khoăn , thì cô tiếp tục nói chuyện về công việc.
- Sakurai này, ngày kia cô có chuyến đi viết bài ở vùng Izu(*) đấy. Sẽ đi trong khoảng ba ngày. Hỏi em như thế này thì gấp gáp quá, nhưng không biết em có thể đi cùng được không?
- Izu ấy ạ? Viết bài cho tạp chí hả cô?
Tôi phải hỏi lại vì quá bất ngờ.
- Ừ… Vì mấy cô bé khác bận rộn việc riêng nên không đi được. Cô định viết bài về các món ăn nổi tiếng của các quán trọ trong vùng, kèm theo một số bình luận nữa, em thấy thế nào? Cô đã bố trí nghỉ tại các quán trọ và khách sạn tuyệt vời nhất đấy. Mỗi người sẽ ở một phòng… Nếu được em trả lời cô sớm nhé, ờ, xem nào, tối nay em…
- Em sẽ đi.- Cô chưa kịp nói hết câu thì tôi đã trả lời.
Thực ra, nó chính là hai câu trả lời.
- Tốt quá, cảm ơn em. – cô giáo nở một nụ cười.


(*) Izu : một địa danh du lịch ven biển rất nổi tiếng ở tỉnh Shizuoka.



Trong lúc rảo bước sang phòng chế biến, tôi bỗng nhận ra rằng lòng mình đã nhẹ nhõm hơn. Bởi tôi cảm thấy, vào lúc này, tốt nhất là nên rời xa Tokyo, rời xa Yuichi và đi tới một nơi nào đó thật xa trong một khoảng thời gian ngắn.
Mở cửa ra, tôi đã thấy Nori và Kuri, hai ngươì bạn phụ tá trên tôi một lớp, đang chuẩn bị ở bên trong.
- Mikage, em đã nghe chuyện đi Izu chưa?
Vừa nhìn thấy tôi, Kuri đã lên tiếng.
- Tuyệt thật đấy, nghe đâu còn có cả món Pháp nữa kia. Và đồ biển thì nhiều vô kể.
Nori thì nhoẻn miệng cười.
- Các chị này, tại sao em lại được đi?- tôi hỏi
- Cho bọn mình xin lỗi nhé. Tại đúng dịp đó cả hai bọn mình đều có buổi hẹn tập đánh golf rồi nên không đi được. À, nhưng nếu Mikage có việc bận thì một trong hai đứa mình sẽ xin nghỉ. Này, như thế có được không Kuri-chan?
- Đúng đấy, Mikage cứ nói thật với bọn mình nhé.
Hai người ấy nói với tôi bằng một tình cảm thực sự chân thành và dịu dàng, nên tôi cười và lắc đầu.
- Không sao đâu ạ, em đi được mà.- tôi đáp
Nghe đâu hai người đó cùng học một trường đại học và nhờ ai đó giới thiệu nên đã cùng nhau tới đây làm việc. Tất nhiên, họ đã học nấu ăn trong bốn năm trời nên là những người rất chuyên nghiệp.
Kuri là một người rất vui tính và đáng yêu, còn Nori là một tiểu thư xinh đẹp. Hai người bọn họ rất thân nhau. Lúc nào họ cũng bận trên mình những bộ quần áo trang nhã đến ngây ngất và luôn tỏ ra đúng mực trong tình cảm. Nhẹ nhàng, tốt bụng, chịu khó. Họ thực sự ngời sáng ngay cả giữa vô số mẫu tiểu thư con nhà lành mà ta thường gặp rất nhiều trong giới làm bếp.
Đôi khi mẹ của Nori ở nhà lại gọi điện thoại tới, giọng bà nhẹ nhàng và êm ái tới mức nhiều lúc khiến tôi phát ngại. Tôi đã vô cùng ngạc nhiên khi biết rằng bà luôn nắm rõ kế hoạch hàng ngày của Nori. Phải chăng đó là thói thường của mọi bà mẹ trên cõi đời này?
Nori vừa vén mớ tóc dài bồng bềnh vừa khẽ cười và nói chuyện qua điện thoại với mẹ bằng một giọng như âm thanh của chiếc chuông nhỏ.
Sao tôi vẫn quý hai con người ấy đến thế, mặc dầu của họ và của tôi thật khác xa nhau.
Họ luôn cười và nói cảm ơn mỗi khi tôi lấy giùm dù chỉ là một chiếc muôi. Họ sẽ lo lắng hỏi : “liệu có khỏi ngay được không?”, mỗi khi tôi bị cảm. Cái hình ảnh khi cả hai người mặc chiếc tạp dề và cười khúc khích trong nắng khiến tôi cảm thấy như mình đang được ngắm nhìn hạnh phúc, đến trào cả nước mắt. Được làm việc cùng họ, với tôi, đó là niềm an ủi và vui sướng.


Chúng tôi phải chia đều chỗ nguyên liệu vào các âu sắt tương ứng với số học viên, phải đun rất nhiều nước, rồi còn phải cân đong đo đếm, từ giờ cho tới ba giờ chiều có khối việc tỉ mỉ cần làm.
Trong căn phòng mà ánh nắng đang tràn vào qua ô cửa sổ rất lớn ấy, có rất nhiều lò nướng bánh, lò vi sóng, và bàn cỡ lớn kèm theo bệ đặt bếp ga, chúng được bày san sát bên nhau, gợi người ta liên tưởng tới phòng học nữ công ở một ngôi trường phổ thông nào đó. Chúng tôi vừa nói chuyện phiếm vừa vui vẻ làm việc.
Lúc đó là hơn hai giờ chiều. Đột nhiên có tiếng gõ cửa rất mạnh.
- Chẳng nhẽ là cô giáo? – Nori nghiêng đầu tự hỏi rồi lanh lảnh nói với ra.- Xin mời vào.
Kuri bỗng bất ngờ kêu toáng lên: Ối, mình vẫn chưa tẩy lớp sơn móng tay. Thế này thì cô mắng chết mất thôi!
Và đúng vào lúc tôi đang quỳ gối lên chiếc túi để tìm lọ thuốc tẩy móng cho Kuri thì cánh cửa bật mở, cùng với tiếng của một cô gái.
- Xin hỏi có chị Sakurai Mikage ở đây không ạ?
Bất chợt bị gọi đến tên, tôi giật mình nhỏm dậy. Đứng nơi ngưỡng cửa là một cô gái mà tôi không hề quen biết.
Nét trẻ con vẫn còn sót lại đâu đó trên khuôn mặt cô ta. Vì thế tôi nghĩ cô ta ít tuổi hơn tôi. Vóc người thấp, đôi mắt tròn và gay gắt. Cô ta đứng đó hiên ngang trong tấm áo khoác mầu nâu choàng bên ngoài chiếc áo len màu vàng cùng với đôi giày cao gót màu be. Cảm giác về một đôi chân hơi mập mạp, ờ, nhưng dầu sao vẫn còn có nét gợi cảm, xét về toàn thân, nhìn chung là tròn trịa. Cái trán hẹp khá dô, và mái tóc được làm rất cẩn thận. Giữa những đường nét tròn trịa hợp lý ấy, là đôi môi đỏ mọng trẩu ra nhọn hoắt xem chừng như đang vô cùng tức giận.
Không phải là kiểu người đáng ghét, nhưng… Tôi phân vân. Nhìn kĩ đến thế rồi mà vẫn không nhớ ra, gay go rồi đây.
Nori và Kuri thì bối rối đứng sau lưng tôi nhìn về phía cô ta. Chẳng còn cách nào khác, tôi đành lên tiếng.
- Xin lỗi, nhưng chị là ai?
- Tôi tên là Okuno. Tôi đến đây để nói chuyện với chị.- giọng cô ta như lạc đi.
- Tôi rất xin lỗi nhưng lúc này tôi đang bận việc, xin chị vui lòng gọi điện tới nhà tôi vào tối nay được không?
Tôi vừa nói dứt lời thì cô ta hỏi lại với một ngữ điệu khá mạnh.
- Nhà tôi nghĩa là nhà anh Tanabe chứ gì?
Ra vậy, tôi hiểu rồi. Không ai khác chính là người đã gọi điện thoại sáng nay. Vững tin, tôi đáp lại.
- Chị nhầm rồi.
- Mikage này, em nghỉ tay trước đi. Bọn mình sẽ nói khéo với cô là em phải đi mua mấy thứ vì chuyến đi gấp quá.
Kuri bảo với tôi như thế nhưng cô ta liền nói ngay.
- Không cần phải như vậy. Sẽ nhanh thôi.
- Thế ra chị là bạn của Tanabe Yuichi?
Tôi phải gắng để giữ một giọng nói thật ôn hòa.
- Phải, tôi là bạn cùng lớp… Hôm nay tôi tới đây để đề nghị chị một việc. Tôi xin nói rõ thế này. Xin chị đừng bao giờ tỏ ra quan tâm tới anh Tanabe nữa.- cô ta nói.
- Chuyện đó là do Tanabe quyết định.- Tôi đáp.- Cho dù cô là người yêu của cau ấy, thì cũng không phải việc cô có thể quyết định được.
Mặt đỏ bừng lên vì giận dữ, cô ta nói.
- Nhưng chị không thấy lạ đời sao? Chị nói rằng chị không phải người yêu của anh ấy, thế mà chị vẫn đến đó chơi, rồi ngủ ở đó, rồi làm những gì mình thích, không đúng vậy sao? Làm như thế còn tồi tệ hơn cả việc sống chung với nhau âý chứ.- nước mắt đang trực trào ra từ khóe mắt cô ta.- So với chị, tôi chẳng qua chỉ là một đứa bạn gái học cùng lớp, chẳng hiểu gì về Tanabe cả. Nhưng tôi vẫn nhìn Tanabe theo cách riêng của mình và tôi yêu anh ấy. Gần đây, Tanabe mất mẹ, anh ấy đang vô cùng suy sụp. Tôi đã từng thổ lộ tình cảm với Tanabe, từ rất lâu rồi. Lúc đó, Tanabe có nói với tôi: Còn Mikage… Tôi hỏi: Là người yêu à? Thì anh ấy bảo, không, rồi nghiêng đầu và nói tiếp, tạm thời, bạn hãy giữ lại tình cảm của mình được không? Và chuyện có một người con gái đang sống ở trong nhà Tanabe đã lan ra khắp trường, nên tôi đành từ bỏ
- Tôi không còn ở đó nữa rôi.
Chặn đứng lời chen ngang của tôi, cô ta tiếp tục.
- Vậy mà chị đã hoàn toàn rũ bỏ cái trách nhiệm của một người bạn gái. Chị chỉ dễ dàng hưởng lấy cái phần vui vẻ nhất của cuộc tình, trách gì Tanabe chẳng biến thành một kẻ nửa vời như thế. Chị, với đôi tay và đôi chân thon thả thế kia, mái tóc dài thế kia, nữ tính thế kia, cứ đi đi lại lại trước mặt Tanabe, làm sao không hóa ra một kẻ phụ tình. Lúc nào cũng nửa vời như thế, không gần cũng chẳng xa, tiện lợi quá còn gì. Nhưng chị có biết rằng tình yêu là một thứ vô cùng mệt nhọc không? Là việc người này phải chăm sóc cho người kia không? Chị trốn tránh cái trách nhiệm ấy với một bộ mặt phởn phơ và cái thái đọ biết tuốt… Chị hãy tha cho Tanabe. Tôi xin chị đấy. Có chị, Tanabe chẳng thể đi đâu được cả.
bhaaa is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Kẻ Bồng bột đã cảm ơn bhaaa vì bài viết Ngớ ngẩn này ^_^!
scarlet (16-03-2010)
Old 18-01-2010, 03:06 AM
  post #9
bhaaa
Gold Member
 
ID: 19392
Tham gia: 16-04-2009
Giới tính: Hiden
Bài gởi: 426
Cảm ơn: 102
Được cảm ơn: 133 lần trong 79 bài viết
Default Ðề: 厨房(吉本芭娜娜) - Kitchen ( Banana Yoshimoto)

Sự khôn ngoan của cô ta hầu như chỉ đi theo cái khuynh hướng có lợi cho mình, và những lời nói ấy, với sự dữ dằn của chúng đã đâm gần như chính xác vào nỗi đau của tôi, vì vậy tôi cảm thấy mình bị tổn thương ghê ghớm. Cô ta lại đang mở miệng ra định nói tiếp một điều gì đó nữa thì tôi quát lên.
- Thôi đi!
Cô ta sững người rồi im bặt. Tôi nói tiếp.
- Tôi hiểu tình cảm ấy của cô, thế nhưng tất cả mọi người đều sống bằng cách tự mình chăm sóc lấy tình cảm của chính mình… Trong cái cách nói của mình cô đâu có nghĩ tới tình cảm của tôi. Làm sao mà cô lại biết rằng tôi chẳng nghĩ ngợi điều gì cả?
- Tại sao chị lại có thể nói một cách lạnh lùng như thế được?- cô ta òa khóc và hỏi lại tôi.- Vậy thế, chị vẫn thường nói yêu Tanabe cũng bằng chính cái thái độ đó uh? Làm sao tôi tin nổi. Việc mẹ anh ấy mất chỉ như một cái cớ tốt để chị đến đó mà ngủ thôi, thật là một ngón bài bẩn thỉu.
Trong lòng tôi lúc này đã đầy ắp nỗi đau mà không bao giờ tôi muốn nghĩ tới.
Thực ra, cô ta đâu muốn biết, rằng mẹ của Yuichi là đàn ông, rằng tôi đã ở trong một trạng thái tinh thần ra sao lúc được kéo về nhà cậu ấy, rằng mối quan hệ của tôi và Yuichi lúc này mỏng manh và phức tạp thế nào. Cô ta đến đây chỉ để nhiếc móc. Một việc làm không giành lại được tình yêu, vậy mà cô ta, sau một cú điện thoại vào buổi sáng, đã ngay lập tức điều tra về tôi, hỏi dò nơi làm việc, ghi chép lại địa chỉ, và chẳng biết đã bắt tàu điện từ một nơi nào đó rất xa để tới đây. Tất cả những việc làm ấy, sao mà buồn thảm, tối tăm và không lối thoát. Tự đẩy mình vào một cơn giận dữ vô cớ rồi lao thẳng tới căn phòng này. Lúc tưởng tượng ra những tình cảm ở trong đầu cô ta khi ấy, và những tình cảm hàng ngày cô ta vẫn mang theo, tôi bỗng thấy phiền muộn ghê ghớm.
- Tôi nghĩ rằng tôi cũng có một trái tim rất dễ bị tổn thương chứ.- tôi nói.- và tôi cũng là kẻ vừa mất đi người bạn vong niên chưa được mấy ngày. Và nữa, đây là nơi làm việc. Nên nếu cô có muốn nói gì thêm nữa…
Thực ra , tôi định nói tiếp rằng : thì cô hãy điện thoại cho tôi.
- Thì tôi sẽ khóc và đâm cho cô một nhát dao này đấy, cô nghĩ sao?- nhưng tôi lại buột miệng ra như vậy.
Những lời lẽ đáng hổ thẹn ấy lại phát ra từ miệng tôi ư.
- Những gì muốn nói tôi đã nói hết. Bây giờ thì xin phép.- Cô ta ngoắt lại và nhìn chằm chằm vào tôi và lạnh lùng bỏ lại đằng sau câu nói cuối cùng ấy rồi đi ra phía cửa trong tiếng gót giày nện xuống sàn cồm cộp. Cô ta đóng sầm cửa lại và biến mất.
Một cuộc gặp gỡ hoàn toàn vô bổ đã kết thúc, chỉ để lại trong tôi một dư vị đắng ngắt.
- Mikage à, em đâu có lỗi trong chuyện này.
Kuri đến bên an ủi tôi với vẻ mặt lo âu.
- Ừ, cô ta chẳng bình thường chút nào. Mình nghĩ cô ta ghen quá nên mất khôn đấy thôi, Mikage à, vui lên nhé.
Nori hình như đã ngó sang tôi và nói những lời dịu dàng ấy.
Tôi đứng đó bất động và sượng sùng, giữa phòng chế biến, trong cái nắng của buổi chiều đang hắt xuống qua ô cửa sổ .
Chiều muộn, tôi trở về nhà Tanabe vì lúc ra đi tôi đã quên mang theo bàn chải đánh răng và khăn tắm. Yuichi không có nhà. Tôi nấu món cơm cà ri và ăn một mình.
Phải thừa nhận rằng việc tôi nấu và ăn cơm ở đây quả thực là rất tự nhiên, thậm chí quá tự nhiên là đằng khác. Trong lúc tôi đang lơ đãng tự vấn tự đáp như thế thì Yuichi về.
- Cậu về rồi đấy à? - tôi cất tiếng.
Yuichi không biết gì, cũng không hề có lỗi, vậy mà chẳng hiểu sao tôi lại không dám nhìn vào mắt cậu ta.
- Yuichi này, ngày kia mình có việc gấp phải đi Izu rồi. Hôm trước lúc ra khỏi nhà, mình chưa kịp dọn dẹp gì, còn để mọi thứ bừa bộn qúa , nên hôm nay muốn quay về thu xếp lại trước khi lên đường. À, cà ri vẫn còn đấy, cậu ăn đi.
- Ồ, vậy à. Thế thì để mình lái xe đưa Mikage về.- Yuichi cười.
... Xe chuyển bánh. Khu phố bắt đầu trượt lại phía sau. Không đầy năm phút là sẽ tới khu căn hộ tôi đang sống.
- Yuichi. - tôi cất tiếng.
- Hả?- tay Yuichi vẫn giữ nguyên vô lăng.
- Bọn mình... đi uống trà... trà nhé.
- Không phải Mikage đang sốt ruột muốn về chuẩn bị hành lí cho chuyến đi hay sao? Mình thì thế nào cũng được.
- Không đâu, mình muốn uống trà thật mà.
- Vậy đi nhé. Đi đâu bây giờ?
- Ừm, xem nào, đi chỗ ấy đi, cái quán trà đen bên trên hiệu làm đẹp ấy.
- Sao lại xa xôi hẻo lánh thế?
- Nhưng mà mình thấy chỗ ấy tuyệt lắm.
- Được, vậy thì chúng mình sẽ đến đó.
Phút chốc, tôi thấy Yuichi sao mà dịu dàng. Trong cái giây phút yếu lòng này, tôi chợt nghĩ, giá kể mà mình có rủ Yuichi đi tới tận Ả- Rập để ngắm trăng, rất có thể cậu ta sẽ gật đầu.
Cái quán nhỏ ấy nằm trên gác hai, yên tĩnh và sáng sủa. Giữa những bức tường màu trắng, chiếc máy điều hòa đang phả ra một luồng không khí ấm áp. Hai chúng tôi ngồi đối diện nhau bên chiếc bàn ở nơi khuất nhất. Không có vị khách nào khác nữa, chỉ có thứ âm thanh nho nhỏ của một bộ phim phát trên tivi


- Yuichi này, ngẫm lại cậu có đồng ý với mình rằng đây là lần đầu tiên hai đứa cùng vào một quán trà không? Mình thấy thật là lạ…- Tôi nói
- Thật sao?
Yuichi mở tròn mắt. Cậu ta đang uống loại trà đen Earl Grey (*) có cái mùi khó chịu mà tôi rất ghét. Tôi vẫn nhớ, ở nhà Tanabe vào những lúc đêm khuya, bào giờ cũng có cái mùi hương như mùi xà phòng ấy. Giữa đêm khuya không một tiếng động, tôi thường ngồi xem tivi và để âm lượng rất nhỏ, còn Yuichi , sẽ từ trong phòng bước ra và pha trà.
Giữa cái dòng chảy thật khó xác định của thời gian và tâm trạng, đã có biết bao kí ức in dấu lên tất cả các giác quan của tôi. Và những kỉ niệm vụn vặt, không có gì thay thế nổi ấy, bỗng lại ùa về trong tôi nơi góc quán nhỏ mùa đông vào lúc này.
- Tại vì trong kí ức của mình, lúc nào cũng là hình ảnh đang uống trà với Mikage, nên mình chưa bao giờ nhận ra điều đó cả. Nhưng quả đúng thật.
- Đấy, cậu có thấy lạ không nào?- tôi cười.
- Chẳng hiểu sao, mình không thể nắm bắt ngay được mọi thứ.- Yuichi nhíu mày chăm chú nhìn ánh sáng phát ra từ cây đèn trang trí và nói.- Có lẽ mình đã quá mệt mỏi.
- Điều đó là đương nhiên rồi.- Tôi hơi ngạc nhiên nói.
- Ờ, mà hồi bà mất, Mikage cũng gần như kiệt sức còn gì. Bây giờ mình mới nhớ lại thật rõ. Có những lúc xem tivi, Mikage bỗng chợt hỏi: Cái vừa rồi là sao nhỉ, mình nhìn lên Mikage trên chiếc ghế sofa thì thấy khuôn mặt Mikage vô hồn, nét mặt ấy như nói rằng Mikage đang chẳng suy nghĩ về điều gì cả. Giờ đây mình mới hiểu tại sao.
- Yuichi, mình.- tôi nói.- mình cảm thấy rất vui vì Yuichi vẫn thật vững vàng, Yuichi có thể nói chuyện với mình một cách rành mạch và bình tĩnh đến thế. Thậm chí, mình còn cảm thấy tự hào nữa.
- Xem kìa, Mikage học đâu cái cách nói cứ một câu văn dịch từ tiếng anh sang vậy?
Yuichi khẽ cười dưois ánh sáng của một ngọn đèn đang hắt xuống. Đôi vai trong chiếc áo len màu xanh nước biển rung lên.
- Ừ nhỉ… À, nếu mình… _ Tôi đinh nói rằng : nếu mình có thể giúp được Yuichi việc gì thì hãy nói với mình nhé, nhưng lại thôi. Chúng tôi đang ngồi đây, ở một nơi sáng sủa và ấm áp như thế này, đối diện nhau và uống những tách trà đen nóng hổi tuyệt diệu. Và tôi chỉ còn biết thầm ước, chút ấn tượng đang le lói sáng trong cái vùng kí ức ấy, dù thật nhỏ nhoi, nhưng sẽ giúp cho linh hồn Yuichi được cứu thoát.
Ngôn từ bao giờ cũng quá rõ ràng, nó sẽ làm tan biến mọi giá trị của thứ ánh sáng mỏng manh, yếu ớt đó mất.
Bước ra ngoài, đêm đã chuyển sang màu lam trong suốt tự bao giờ . Không khí bắt đầu lạnh buốt như muốn làm cho mọi thứ đông cứng lại.
Lúc lên xe, bào giờ cậu ấy cũng vòng sang mở cửa cho tôi rồi mới ngồi vào xe.
Xe bắt đầu chuyển bánh. Tôi nói :
- Dạo này thật khó thấy ở đâu đàn ông chịu mở cửa xe cho phụ nữ. Không biết chừng, cử chỉ ấy lại khá hấp dẫn phái nữ đấy.
- Mình được Eriko đào tạo như vậy mà. – Yuichi cười nói. – Người ấy sẽ giận dỗi và nhất định chẳng chịu vào xe đâu, nếu mình không sang mở cửa.
- Đàn ông mà lại thế.- tôi cũng cười.
- Ừ, thật, đàn ông mà lại thế.
…!
Sự im lặng bỗng ập xuống như một bức màn.
Khu phố về đêm. Những con người đang qua lại trước mặt chúng tôi trong lúc chờ đèn đỏ, tất cả bọn họ, dù là người làm công ăn lương, nữ nhân viên văn phòng, thanh niên hay người già, đều phát sáng và rất đẹp. Bây giờ là thời khắc họ đang hướng tới một nơi nào đó ấm áp trong những chiếc áo len, áo choàng trong màn đêm tĩnh mịch và buốt giá.
…Thế rồi, khi bất chợt nghĩ tới việc, Yuichi cũng thường mở cửa xe cho cái cô nàng đanh đá hồi chiều, chẳng hiểu sao tôi bỗng thấy chiếc dây an toàn như siết chặt lấy người mình. Ồ, cái cảm giác này gọi là ghen đây mà, tôi chợt nhận ra và thực sự ngạc nhiên. Thế là tôi đã bắt đầu biết đến nó, như một đứa trẻ học lấy cảm giác đau đớn vậy. Kể từ khi cô Eriko mất đi, Yuichi và tôi, trôi nổi nặng nề trong bóng tối, tiếp tục lao đi qua một dòng sông ánh sáng, và sắp sửa cập vào bến bờ đầu tiên.
Tôi hiểu. Tôi hiểu điều đó bởi sắc màu của bầu không khí, bởi hình dạng của mặt trăng và bởi màu đen của khung trời đêm đang chạy theo chúng tôi trong khoảnh khắc này. Cả những tòa nhà và những ngọn đèn đường, đều tỏa sáng một cách xót xa.
Chiếc xe dừng lại trước khu căn hộ tôi đang sống.
- Thế thôi, mình chờ quà của Mikage đấy.- Yuichi nói.
Ngay sau đây, Yuichi sẽ quay trở về căn phòng đó một mình. Và thế nào rồi cậu ấy cũng lại tưới nước cho đám cây cỏ kia.
- Quà gì nhỉ, hay lại món bánh lươn(*)?- Tôi cười nói.
Ánh sáng của những ngọn đèn đường làm khuôn mặt của Yuichi hiện lên mờ tỏ
- Bánh lươn ấy à, ở trong các ki-ốt của ga Tokyo cũng có bán mà.
- Thế thì…trà vậy nhé?
- Không, hay là món dưa muối wasabi (*) nhỉ.
- Cái gì? Mình sợ món ấy lắm. Cậu thấy nó ngon thật à?
- Không, mình cũng sợ. Mình chỉ thích mỗi trứng cá trích khô thôi.
- Được rồi, mình sẽ mua món ấy về cho cậu.
Tôi cười và mở cửa xe.
Bất chợt một cơn gió lạnh buốt thổi ào vào trong khoang xe đang rất ấm.
- Lạnh quá!- Tôi khẽ kêu lên.- Yuichi ơi, lạnh qua, lạnh quá, lạnh quá.
Rồi tôi bám chặt vào cánh tay Yuichi và dụi mặt mình vào đó. Áo len tỏa ta thứ mùi của lá khô thật ấm áp.
- Ở Izu chắc là sẽ ấm hơn một chút đấy.
Yuichi nói vậy, rồi như một phản xạ tự nhiên, ôm lấy đầu tôi bằng cánh tay còn lại của mình.
- Cậu đi đến bao giờ?
Cứ giữ nguyên tư thế ấy, Yuichi hỏi tôi. Giọng nói âm âm từ lồng ngực truyền thẳng tới tai tôi.
- Bốn ngày ba đêm.
Tôi khẽ rời khỏi người Yuichi và đáp.
- Mình nghĩ, lúc đó chắc mọi thứ sẽ tốt hơn. Rồi chúng mình sẽ lại đi đâu đó uống trà đúng không?
Yuichi nhìn tôi và nở một nụ cười. Ừ, tôi đồng ý. Tôi bước xuống xe và vẫy tay.
Coi như hôm nay, sự việc bê bối khó chịu kia đa không xảy ra.
Tôi nhìn theo chiếc xe và chợt nghĩ.
Nào ai có thể khẳng định được, rằng tôi là kẻ chiến thắng hay cô ta? Ai mà biết được khi còn chưa thể tổng kết xem kẻ nào đang chiếm ưu thế hơn hẳn. Vả chăng, trên đời này làm gì có thứ chuẩn mực ấy để mà tổng kết. Tôi không sao biết được và cũng chẳng thể đoán ra, nhất là trong một đêm buốt giá nhường này.

(*) Earl Grey :một dòng trà đen của Anh quốc bắt nguồn từ ý tưởng của Bá tước Grey. Trong tiếng Anh, Earl có nghĩa là bá tước, nên người ta đã lấy tên của vị bá tước đó đặt cho loại trà này.

(*)bánh lươn : một loại bánh ngọt làm từ bột xương của lươn, là đặc sản của tỉnh Shizuoka.

(*) wasabi : cây wasabi dùng làm mù tạt xanh của Nhật Bản.


Một kỉ niệm về cô Eriko. Kỉ niệm buồn nhất.
Cô Eriko trồng rất nhiều loại cây bên bậu cửa sổ, nhưng thứ đầu tiên cô ấy mua về lại là một chậu dứa cảnh.
Tôi đã được nghe câu chuyện ấy hồi nào nhỉ
…Đó là vào độ giữa đông cháu ạ.- cô Eriko nói với tôi.- Mikage à, cái hồi mà cô còn là đàn ông ấy. Cô cũng khá đẹp trai, chỉ có điều mắt một mí và sống mũi thì hơi thấp. Đấy là trước khi cô đi chỉnh hình. Còn bây giờ, cô chịu không sao nhớ lại được khuôn mặt mình hồi đó.
Câu chuyện xảy ra vào một buổi tối sớm hè se lạnh. Yuichi ngủ ở bên ngoài nên không có nhà, còn cô Eriko vừa từ quán bar về, mang theo một ít bánh bào nhân thịt mà khách mới cho làm quà.
Như thường lệ, tôi đang xem và ghi chép lại chương trình nấu ăn mà ban ngày tôi đã thu vào băng video. Từ phía Đông, bầu trời trong xanh của buổi sớm mai đang ửng dần lên. Tôi nói: chỗ bánh bao này, người ta cất công đem cho, cô cháu mình ăn luôn bây giờ đi, rồi trong lúc cho bánh vào lò vi sóng và pha hai tách trà nhài, thì đột nhiên cô bắt đầu kể cho tôi nghe chuyện ấy.
Tôi hơi ngạc nhiên, nhưng vì nghĩ rằng, chắc hẳn cô đã có chuyện gì đó không vui ở cửa hàng, nên tôi vẫn gắng gượng lắng nghe bằng cái đầu lơ mơ ngái ngủ. Giọng nói của cô như văng vẳng đâu đó trong mơ.
… Hồi xưa ấy, cái hồi mà mẹ của Yuichi sắp chết ấy. Không phải cô, mà là vợ của cô hồi cô còn làm đàn ông cơ, cái người đã sinh ra Yuichi ấy mà, cô ấy bị ung thư. Đấy là những ngày bệnh tình đã trầm trọng lắm rồi. Nhưng dù sao thì bọn cô cũng trót có mối thâm tình, nên cô đành gắng gượng gửi Yuichi sang nhà hàng xóm để hàng ngày tới thăm nom cô ấy. Lúc đó cô còn đang làm ở công ty, nên trước khi tới công ty và sau khi đi làm về, bao giờ cô cũng tới bệnh viện để ở bên cạnh cô ấy. Vào những ngày chủ nhật cô thường cho cả Yuichi đi cùng, nhưng nó còn quá nhỏ để hiểu mọi chuyện… Bây giờ thì cô có đủ tự tin để gọi tất cả những niềm hi vọng dù là nhỏ nhất vào lúc ấy là sự tuyệt vọng được rồi. Đó là những ngày đen tối nhất trong cuộc đời cô. Nhưng khi đó cô lại không hề cảm thấy thế, ờ, có lẽ chính vì vậy mà nó càng đáng buồn hơn phải không?
Cô Eriko cụp mi mắt xuống, như thể đang kể về một kỉ niệm ngọt ngào nào đó. Trong làn không khí xanh ngắt sáng sớm ấy, trông cô đẹp đến lạnh người.
“Em muốn có một sinh vật sống trong phòng bệnh”. Bỗng một hôm vợ cô nói như vậy.
Cô ấy bảo: Một thứ gì đó đang sống, có liên quan đến mặt trời, như là cây cối ấy, phải rồi, em thích cây cối. Anh mua cho em một chậu cây cảnh thật lớn nhé, loài cây không cần chăm sóc tỉ mỉ lắm ấy. Một người vợ ngày thường chẳng mấy khi đòi hỏi gì nhiều, bỗng nhiên nũng nịu như thế làm cô thấy vô cùng sung sướng. Cô đã lao thẳng tới cửa hàng hoa. Một người đàn ông như cô, đâu có biết thế nào là an tức hương, thế nào violet châu Phi, thậm chí chẳng rõ xương rồng là cái gì nữa. Thế là cô chọn mua một cây dứa. Nó vừa đậu một quả xinh xắn, rất dễ hiểu phải không nào? Cô bê nó đặt vào trong phòng bệnh thì cô ấy vui sướng lắm và không ngớt lời cảm ơn cô.
Thế rồi bệnh tình bắt đầu chuyển sang giai đoạn cuối, trước khi rơi vào trạng thái hôn mê khoảng ba hôm, lúc cô chuẩn bị ra về, cô ấy đột nhiên nói thế này: Anh mang giùm em cây dứa này về nhà được không? Nhìn vẻ ngoài của cô ấy, xem ra bệnh tình vẫn chưa tới mức xấu đến vậy, và tất nhiên, cô cũng không cho cô ấy biết về căn bệnh ung thư, vậy mà cô ấy cứ thì thào nghe chẳng khác nào một lời trăng trối. Cô sững người, rồi bảo với cô ấy: Héo hay làm sao cũng được, kệ, cứ để nó ở đây đi. Thế nhưng, vợ cô bật khóc và nài nỉ: Bây giờ, em không tưới nước được cho nó nữa rồi, anh mang nó về đi, trước khi cái chết thấm sâu vào loài cây tươi tắn đến từ phương Nam này. Chẳng còn cách nào khác, cô đành ôm nó về.
Là đàn ông, thế mà cô đã bật khóc nức nở, nên mặc dù trời rét như cắt da cắt thịt, cô cũng không dám bắt taxi về. Rất có thể , chính vào cái giây phút ấy, lần đầu tiên cô đã sợ phải làm một người đàn ông. Nhưng sau đó, khi bình tĩnh lại, cô đã đi bộ ra tới tận ga, cô quyết đinh sẽ uống một chút rồi đi tàu điện về nhà. Trong đêm tối, sân ga không một bóng người, chỉ có những trận gió buốt cóng cứ liên hồi thôỉ tới. Cô áp má mình lên những cành lá đầy gai của cái cây, ôm chặt lấy chậu mà run rẩy… Trên thế gian này, vào đêm nay, chỉ còn mình và cây dứa là hai kẻ thấu hiểu được nhau mà thôi. Đấy là ý nghĩ từ đáy lòng cô bật ra thành lời. Rồi cô nhắm nghiền mắt lại và nghĩ, chỉ có hai sinh mệnh nhỏ bé đang run rẩy nép vào nhau trong gió và giá lạnh này cũng nhau chia sẻ nỗi cô đơn… Người vợ đã từng hiểu mình hơn ai hết ấy, giờ đây, đang gần gũi với cái chết hơn cả mình và hơn cả cây dứa.
Sau đó thì vợ cô mất, cây dứa cũng héo tàn. Vì cô không biết cách chăm sóc, nên đã tưới quá nhiều nước cho nó. Rồi cô để cây dứa vào góc vườn, và tuy không thể diễn đạt được một cách rõ ràng, cô đã thực sự hiểu ra một điều. Nói ra thành lời thì cũng đơn giản thôi. Thế giới này đâu phải dành riêng cho ta. Vì vậy, xác suất lặp lại những chuyện mà ta luôn sợ rằng nó sẽ đến là không hề thay đổi. Ta không thể tự mình quyết định được điều đó. Thế nên, chi bằng quyết tâm làm cho những chuyện khác thật vui vẻ có phải tốt hơn không?... Do đó mà cô trở thành phụ nữ, rồi mọi chuyện như cháu thấy đấy.
Tôi vẫn nhớ, vào lúc đó, tuy tôi có nắm bắt được đại thể những lời nói ấy, nhưng hiểu kĩ thì không, và tôi nghĩ, ôi niềm vui sống chỉ là như thế đấy… Nhưng lúc này đây thì tôi hiểu, hiểu rõ tới mức thấy nôn nao trong lồng ngực. Tại sao con người lại không thể tự mình lựa chọn được điều gì cả? Giống hệt loài sâu bọ, bị đánh cho tơi bời, nhưng vẫn phải nấu cơm, vẫn phải ăn, và vẫn phải ngủ. Những người mình yêu rồi sẽ ra đi hết. Vậy mà vẫn phải sống.
… Đêm nay cũng vậy, bóng tối đen ngòm khiến tôi thấy khó thở. Cái bóng đêm trong đó mỗi người trong chúng ta phải vật lộn theo cách riêng của mình với giấc ngủ nặng nề như nhấn chìm chúng ta xuống đáy vực.


Sáng hôm sau trời nắng to.
Buổi sáng, trong lúc tôi giặt quần áo để chuẩn bị cho chuyến đi thì có tiếng chuông điện thoại.
Mười một rưỡi? Sao lại có điện thoại vào giờ này ?
Tôi lắc đầu khó hiểu rồi nghe máy.
- A, Mikage, lâu rồi không gặp cháu!
Một giọng nói khe khé vang lên trong điện thoại.
- Chikachan?
Tôi giật mình hỏi lại. Cú điện thoại được gọi từ ngoài đường, tiếng xe cộ vọng vào inh ỏi, thế nhưng giọng nói vẫn rành rọt truyền tới tai tôi, làm tôi nhớ ngay ra cái dáng người ấy.
Chikachan là bếp trưởng trong quán bar của cô Eriko, và tất nhiên, cũng là một người đồng tính. Ngày xưa, cô thường hay tới ngủ ở nhà Tanabe. Sau khi Eriko mất, cô tiếp tục gánh vác công việc của quán bar.
Tuy goi là cô, nhưng xét về mọi phương diện, không thể phủ nhận Chikachan trông giống đàn ông hơn cô Eriko nhiều. Tuy nhiên, Chikachan có khuôn mặt rất ăn phấn, dáng người thon thả và cao. Cô ấy khá hợp với những bộ áo váy sặc sỡ, và điệu bộ thì rất ư mềm mại. Chikachan là một người yếu đuối, có lần bị một đám học sinh tiểu học trêu chọc trong tàu điện ngầm, chúng vén váy cô lên làm cô khóc mãi không thôi. Mặc dù không muốn thừa nhận, nhưng tôi cảm thấy mỗi lần ở bên cạnh cô, hình như tôi có vẻ nam nhi hơn nhiều.
- Này, bây giờ cô đang ở gần ga, cháu tới đây một chút được không? Cô có chuyện muốn nói. Cháu ăn cơm chưa?
- Chưa ạ.
- Vậy thì đến quán mì Sarashina đi.
Chikachan gấp gáp nói vậy rồi lập tức dập máy. Chẳng còn cách nào khác, tôi đành bỏ dở công việc phơi phóng rồi vội vã ra khỏi phòng.
Tôi hối hả rảo bước trên phố, giữa buổi trưa nắng chói chang không một bóng mát của màu đông. Bước vào quán mì nằm trong khu phố buôn bán trước cửa ga, tôi nhìn thấy Chikachan đang ngồi đó đợi tôi và ăn món mì tanuki-soba với bộ dạng nom quê đến phát sợ. Cả một cây thể thao bằng nỉ.
- Chikachan!
Tôi tiến lại gần.
- Trời ơi, lâu quá rồi còn gì! Ra dáng con gái chưa kìa, cô chẳng dám đứng gần cháu nữa mất.
Chikachan nói rất to. Tôi không thấy xấu hổ, mà một cảm giác thân thuộc trào lên trong lồng ngực. Tôi chưa bao giờ thấy ở ai một nụ cưòi thân thuộc như thế, cái nụ cuời như chẳng bao giờ cần phải giữ ý và chẳng bao giờ biết xấu hổ trong bất cứ tình huống nào. Chikachan đang ngắm nghía tôi với nụ cừời nở đầy trên khuôn mặt. Hơi thẹn thùng, tôi gọi lớn: Làm ơn cho tôi xin một suất mì gà! Bà chủ quán tất tả đi tới rồi đặt cộp cốc nưóc xuống trước mặt tôi.
- Cô có chuyện gì muốn nói với cháu vậy.?
Tôi vừa ăn mì vừa bắt đầu hỏi chuyện .
Thông thường thì những chuyện mà Chikachan muốn tâm sự toàn là những chuyện vớ vẩn, và tôi chắc mẩm lần này cũng vậy, thế mà cô lại thì thào thì thầm như đang nói cho tôi nghe một câu chuyện vô cùng hệ trọng.
- Chuyện gì ấy à, là chuyện của Yuichi chứ còn gì nữa.
Trống ngực tôi đập dồn.
- Nửa đêm hôm qua, cậu chàng tới quán chơi, rồi than thở: Chà, không sao ngủ được! Dạo này cháu thấy trong người khó chịu quá, đi đâu đó với cháu cho thay đổi không khí đi, cậu chàng còn rủ rê cô thế đấy. Này, đừng có hiểu lầm cô như thế nhé. Cô biết cu cậu từ hồi còn bé tý như thế này này. Không phải quan hệ bất thường đâu, mà là quan hệ mẹ con, ừ, như là mẹ con ấy.
- Cháu biết rồi.- tôi bật cuời.
Chikachan lại tiếp tục.
- Cô ngạc nhiên quá. Cô vốn là một kẻ ngốc nghếch nên có bào giờ hiểu được tình cảm của người khác đâu... Yuichi là một đứa chẳng bao giờ để cho người khác thấy chỗ yếu đuối của mình cả, đúng không nào? Tuy dễ rơi nước mắt, nhưng tuyệt nhiên không bao giờ vòi vĩnh. Thế mà hôm qua cậu chàng lại ra sức vật nài cô. Đi đâu đó đi cô. Đấy, cậu chàng cứ như thế. Chẳng hiểu sao, Yuchan trong buồn bã lắm, cứ như sắp tan biến đi mất vậy. Thực tình thì cô cũng muốn chiều lòng nó, nhưng cháu biết đấy, thời gian này cô đang sửa sang lại quán. Hơn nữa, mọi việc còn chưa ổn định nên cô không thẻ rời tay ra được. Cô phải nói đi nói lại với nó rằng: Không được đâu, Yuichi ơi! Thế rồi nó buồn thiu bảo: Vậy à, thôi thì cháu đi một mình vậy. Dù sao thì cô cũng đã giới thiệu một quán trọ mà cô biết cho nó rồi.
- ...Dạ, thế ạ
- Cô còn đùa nó: Sao không đi cùng Mikage ấy? Quả thực cô chỉ định nói vui thế thôi. Ai dè Yuichan đáp lại với bộ mặt nghiêm túc lắm, nó bảo: "Cô ấy có công việc phải đi Izu rồi. Vả lại cháu không muốn lôi kéo cô ấy vào chuyện gia đình mình hơn nữa. Mọi chuyện đang diễn ra tốt đẹp với cô ấy như thế, vậy mà... Cháu thấy mình áy náy quá. " Và cô bỗng chợt nhận ra. Này, Mikage, đó là tình yêu, đúng không? Phải rồi, chắc chắn là tình yêu. À, cô biết địa chỉ và số điện thoại chỗ Yuchan đang trọ đấy, Mikage này, cháu đuổi theo nó đi, làm ngay đi!
- Chikachan.- tôi nói- chuyến đi ngày mai là cháu đi vì công việc mà.
Tôi đã sốc.

Tôi chợt hiểu tâm trạng của Yuichi, như có thể nắm lấy nó trong bàn tay mình. Tôi cảm thấy rằng tôi hiểu. Lúc này đây, Yuichi chỉ muốn đến một nơi thật xa, một nơi không phải suy nghĩ về bất cứ điều gì, một nơi chỉ có một mình. Cái tâm trạng ấy mãnh liệt gấp trăm lần, ngàn lần của tôi. Yuichi đang chạy trốn mọi thứ, chạy trốn cả tôi, và có thể sẽ không quay về trong ít lâu nữa. Tôi tin chắc là như thế. Không thể nào sai được.
- Công việc thì có nghĩa lí gì nhỉ.- Chikachan rướn người về phía tôi nói. – Những lúc như thế này người con gái chỉ làm được duy nhất một việc mà thôi. Hay là, sao nhỉ, không lẽ cháu vẫn còn trinh nguyên? Hay là hai đứa đã ngủ với nhau rồi?
- Chikachan.
Chỉ là một thoáng chút thôi nhưng tôi thầm nghĩ: Giá như tất cả mọi người trên thế gian này đều giống như Chikachan nhỉ. Bởi lẽ, trong mắt Chikachan, tôi và Yuichi hạnh phúc hơn rất nhiều những gì có trong thực tại.
- Cháu cũng suy nghĩ rất nhiều cô ạ.- Tôi nói.- Nhưng… chính bản thân cháu khi vừa mới nghe chuyện về cô Eriko mà đầu óc đã bấn loạn lên như thế này rồi, nên cháu nghĩ, Yuichi còn đau đớn hơn nhiều. Lúc này đây, cháu không thể làm cái việc ngang nhiên ấy được đâu.
Thấy tôi nói vậy, Chikachan bất ngờ nghiêm nét mặt và ngẩng đầu ra khỏi bát mì.
- …Ờ, phải rồi. Đêm hôm ấy cô không tới quán nên không nhìn thấy tận mắt cái chết của Eriko. Vì thế mà cô vẫn chưa dám tin đó là sự thực… Cô biết gã đàn ông ấy. Giá như Eriko tâm sự nhiều hơn trong thời gian hắn thường xuyên tới quán, thì không bao giờ cô lại để sự việc ra nông nỗi này. Yuchan cũng uất hận lắm. Nó thường ngày vẫn dịu dàng với cháu là thế, vậy mà khi xem bản tin thời sự, sắc mặt nó đanh lại và bảo: Những kẻ giết người nên chết cả đi! Vậy là Yuchan cũng chỉ còn lại có một mình thôi. Erichan lúc nào cũng muốn tự mình giải quyết lấy tất cả, để rồi cơ sự thành ra thế này đây, thật là.
Từ khóe mắt của Chikachan, những giọt lệ ầng ậc trào ra. Tôi còn chưa kịp nói hết những lời an ủi thì Chikachan đã khóc váng cả lên, khiến mọi người trong quán đều đổ dồn mắt về phía chúng tôi. Chikachan nấc nghẹn, đôi vai rung lên bần bật và những giọt nước mắt thì cứ long tong chảy xuống bát mì.
- Mikage ơi, cô buồn quá. Tại sao lại ra nông nỗi này cơ chứ? Chúa không có trên cõi đời nay hay sao? Thế là từ nay, cô mãi mãi chẳng gặp được Erichan nữa rồi. Không, cô không dám nghĩ tới điều đó đâu.
Rồi thì chẳng biết Chikachan sẽ còn khóc đến bao giờ, nên tôi đành đưa cô rời khỏi quán, đỡ lấy một bên vai cao lênh khênh và đi bộ ra tới tận nhà ga.
Xin lỗi Mikage nhé! ấp chiếc khăn ren lên mắt, Chikachan dúi vào tay tôi mảnh giấy nhàu nhĩ có bản đồ và số điện thoại của quán trọ mà Yuichi đang ở trước khi đi vào bên trong cửa soát vé.
…Chikachan quả là một con người chuyên nghề tiếp khách, việc gì cần làm sẽ làm ngay. Và luôn bắt thóp được bụng dạ của đối phương.
Tôi vừa nghĩ vậy vừa xót xa nhìn theo dáng người cao lớn ấy.
Tôi biết gần như tất cả về cô, về cái tính cách hấp tấp, về sự bất cẩn trong tình yêu, và về chuyện ngày xưa, khi còn là một nhân viên bán hàng, cô đã không theo kịp được công việc… nhưng, vẻ đẹp của những giọt nước mắt đang lăn trên má cô vào lúc này đây sẽ làm tôi nhớ mãi. Tôi chợt nhận ra rằng, trong trái tim mỗi con người, ai cũng có một viên ngọc quý.
Dưới khung trời xanh ngắt của mùa đông, tôi nghe thấy lòng mình se lại. Chính tôi cũng chẳng biết sẽ phải làm gì nữa. Trời xanh, xanh quá. Dáng hình của những thân cây sẫm màu khô xác như bị cắt lìa ra khỏi nền trời, và những cơn gió tái tê đang thổi tràn qua chúng.
“Chúa không có trên cõi đời này hay sao?”


Ngày hôm sau, tôi lên đường tới Izu đúng theo dự định.
Đoàn chúng tôi rất ít thành viên, chỉ gồm cô giáo, vài người phụ tá và thợ nhiếp ảnh, điều đó hứa hẹn một chuyến đi vui vẻ và chan hòa. Hơn nữa, lịch trình khá dễ chịu.
Chuyến đi này với tôi chẳng khác nào một giấc mơ. Tựa như may mắn bất chợt ghé thăm. Quả tình là tôi đã nghĩ thế.
Tôi cảm thấy như mình vừa được giải thoát khỏi nửa năm trời đằng đẵng ấy.
Nửa năm trời… từ dạo bà tôi mất cho đến cái chết của cô Eriko. Tôi và Yuichi luôn giữ được nụ cười, nhưng trong lòng hai đứa, mọi chuyện mỗi lúc một phức tạp hơn. Những niềm vui và cả những nỗi buồn của hiện thực đều quá lớn, quá sức chịu đựng, vì thế chúng tôi phải cố công vất vả để cùng nhau tạo ra một không gian thật đầm ấm. Và cô Eriko chính là vầng thái dương thắp bừng lên nơi ấy.
Tất cả những điều ấy đã thấm vào tâm hồn tôi, và làm tôi thay đổi. Cái hình ảnh về một cô nàng lười biếng và nhõng nhẽo ngày nào giờ đã xa lắm rồi và may mắn lắm thì chỉ còn có thể gặp lại ở trong gương mà thôi.
Tôi mải mê nhìn theo dòng cảnh sắc sáng bừng và trong trẻo đang lướt qua ô cửa kính, và hít lấy cái khoảnh khắc dài vô tận vừa mới sinh ra ở trong mình.
…Mình cũng kiệt sức rồi. Mình cũng muốn rời xa Yuichi để cho lòng nhẹ nhõm hơn.
Tôi chợt nhận ra điều ấy, mặc dù nó làm ngực tôi thắt lại. Tối hôm đó.
Tôi sang phòng cô giáo trong bộ đồ yukata(*).
- Cô ơi, em đói muốn chết mất, cô cho em ra ngoài ăn chút gì đó rồi về được không ạ?
- Sakurai hôm nay chưa ăn gì đúng không?- hai người phụ tá luống tuổi cũng đang ở đó phá lên cười.
Họ đang chuẩn bị đi ngủ. Cả hai đều đã mặc áo ngủ và đang ngồi trên đệm.
Tôi thực sự gần như đói lả. Tôi vốn không hề khảnh ăn, nhưng chẳng hiểu sao người ta lại toàn cho những loại rau có cái mùi mà tôi thậm ghét vào các món rau được mệnh danh là đặc sản của quán trọ đó, nên tôi chẳng ăn được chút nào. Cô giáo cười cho phép tôi ra ngoài.
Đã hơn mười giờ tối. Tôi đi bộ qua dãy hành lang dài hun hút để về phòng mình. Tôi thay quần áo rồi rời khỏi quán trọ. Không muốn bị nhốt ở bên ngoài, nên trước khi đi ra, tôi đã lén mở trộm chốt cửa thoát hiểm.
Ngày hôm nay, chúng tôi đã lấy xong tư liệu cho việc giới thiệu về cái món ăn kinh khủng ấy, còn ngày mai, chúng tôi sẽ lại lên ô tô để di chuyển tới một địa điểm khác. Tôi vừa sải bước dưới ánh trăng vừa bâng khuâng nghĩ, giá mà cứ mãi được sống một cuộc đời phiêu diêu như thế này nhỉ. Kể ra, nếu còn có gia đình để trở về thì cái cảm giác ấy sẽ lãng mạn biết bao, nhưng giờ đây, tôi đã thực sự trở thành kẻ độc hành, nên chẳng thấy gì khác ngoài nỗi cô đơn vô bờ thay vì niềm hãnh diện. Dẫu sao thì tôi vẫn cảm thấy rằng, sống như thế là hợp với mình nhất. Trong những đêm đi xa, không khí bao giờ cũng trong veo tĩnh mịch và tinh thần vô cùng tỉnh táo. Nếu chẳng phải vì ai đang ở đâu đó, tôi ước gì mình có thể cứ sống một cuộc đời tỉnh táo như thế này. Nhưng biết làm sao đây, khi mà tôi lại hiểu thấu tâm can Yuichi mất rồi… Giá như không phải quay trở về sống ở khu phố đó nữa, tôi sẽ thấy nhẹ lòng biết bao.
Tôi cứ thế đi xuôi con phố toàn là quán trọ san sát hai bên.
Bóng núi sẫm đen trĩu nặng, còn đen hơn cả bóng đêm, đang lừng lững đứng đó nhìn xuống khu phố. Những vị khách say khướt, co ro trong tấm áo bông khoác bên ngoài chiếc yukata, kẻ ngược người xuôi cùng với những tiếng cười giòn giã.
Tự nhiên tôi thấy mình háo hức kì lạ. Tôi thấy vui.
Một mình, dưới ánh sao, giữa một miền đất hoàn toàn xa lạ.
Tôi đang bước đi trên chính cái bóng của mình, cứ duỗi ra rồi lại thu lại sau mỗi lần ngang qua dưới ngọn đèn đường.
Tôi rất sợ những quán rượu ầm ĩ kia nên cố tránh xa khỏi chúng và đi ra tơi gần ga tàu điện. Trong lúc ngó vào ô cửa kính tối như bưng của một quầy hàng lưu niệm, tôi bỗng phát hiện ánh đèn của một quán ăn vẫn còn đang mở cửa. Tôi ghé mắt nhìn qua tấm kính mờ, bên trong chỉ có những chiếc ghế xếp quanh quầy phục vụ, không còn vị khách nào nữa, thấy thế tôi yên tâm gạt cánh cửa khác bước vào.
Tôi thấy thèm được ăn no nê một thứ gì đó.
- Một suất katsudon(*) ạ!- tôi gọi.
- Tôi không có katsu rán sẵn nên sẽ hơi mất thời gian một chút, cô có chờ được không?
Người chủ quán nói với tôi. Tôi gật đầu.

(*)Yukata: loại kimono mặc vào mùa hè, hoặc sau khi tắm xong
(*)katsudon: món cơm cốt-lết Nhật Bản
bhaaa is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Kẻ Bồng bột đã cảm ơn bhaaa vì bài viết Ngớ ngẩn này ^_^!
scarlet (16-03-2010)
Old 18-01-2010, 03:09 AM
bhaaa
Gold Member
 
ID: 19392
Tham gia: 16-04-2009
Giới tính: Hiden
Bài gởi: 426
Cảm ơn: 102
Được cảm ơn: 133 lần trong 79 bài viết
Default Ðề: 厨房(吉本芭娜娜) - Kitchen ( Banana Yoshimoto)

Ngôi quán mới vẫn còn thơm mùi gỗ ấy đem lại cảm giác được chăm chút cẩn thận và một bầu không khí dễ chịu. Thường thì ở những nơi như thế này đồ ăn sẽ rất ngon. Trong khi chờ đợi, tôi bỗng nhìn thấy chiếc điện thoại màu hồng đang nằm ngay trong tầm với của mình.
Tôi đưa tay nhấc lấy ống nghe, rút mảnh giấy kia ra với một tâm trạng hoàn toàn tự nhiên và bấm số quán trọ của Yuichi.
Tôi bất giác nghĩ ra điều này khi cô lễ tân nối máy lên cho Yuichi
Kể từ khi được thông báo về cái chết của cô Eriko, nỗi phấp phỏng lo âu về Yuichi mà lúc nào tôi cũng cảm thấy giống hệt như chiếc điện thoại. Kể từ dạo ấy, cho dù Yuichi có ở ngay trước mắt tôi, tôi vẫn thấy như cậu ấy đang ở cái thế giới thuộc về phía bên kia của chiếc điện thoại. Và tôi bỗng có cảm giác rằng, nơi ấy giống như là nước biển, rất xanh, xanh hơn nhiều chỗ tôi đang có mặt lúc này.
- Alo?
Yuichi nghe máy.
- Yuichi?- tôi thở phào nhẹ nhõm hỏi
- Mikage đấy à? Sao cậu biết chỗ này? À, phải rồi, chắc là Chikachan đúng không?
Cái giọng nói khẽ khàng xa xôi thoát ra khỏi những sợi dây cáp, lao qua bóng đêm và ùa tới. Tôi nhắm mắt, lắng nghe âm hưởng quen thuộc trong giọng nói ấy của Yuichi. Nó đang vẳng lại tựa như tiếng sóng rì rào buồn bã.
- Chỗ ấy có gì hay không?- tôi hỏi
- E hèm, có Denny’s. Đùa vậy thôi, chứ ở trên núi có một ngôi đền đó là nổi tiếng thì phải. Còn thì suốt cả một dải dưới chân núi toàn là các quán ăn chay, quán trọ nào cũng phục vụ món đậu phụ. Tối nay mình cũng vừa ăn đậu phụ đấy.
- Họ chế biến thành những món gì? Nghe hấp dẫn quá.
- À , cậu quan tâm lắm phải không? Thì tất cả đều là đậu phụ, toàn là đậu phụ. Ngon thì ngon thật, nhưng miên man là đậu phụ. Đậu phụ hấp tô, đậu phụ nướng xiên, đậu phụ vắt quất, đậu phụ rán giòn, đậu phụ rắc vừng, tóm lại là đậu phụ. Tuyệt nhất là món đậu phụ trứng dầm với nước. Xong cả rồi, mình thấy thèm một món gì đó chắc bụng một chút, ai chẳng nghĩ sẽ là cơm phải không nào? Ngờ đâu lại là cháo đậu phụ. Tự nhiên lại cảm thấy như mình vừa biến thành một ông lão tám mươi vậy.
- Ngẫu nhiên nhỉ. Mình cũng đang đói bụng đây.
- Cái gì cơ, không phải cậu đang ở trong quán trọ nổi tiếng về ẩm thực hay sao?
- Nhưng toàn những thứ mà mình thấy ghét thôi.
- Xác suất gặp phải toàn những món cậu ghét thấp thế kia mà? Bất hạnh thay.
- Chẳng sao, mai mình sẽ được thưởng thức những món ngon thôi.
- Sướng thật đấy. Còn bữa sáng của mình, chẳng phải vất vả lắm cũng có thể đoán ra được… có lẽ lại là món lẩu đậu phụ.
- A, có phải cái món được đun nóng bằng cồn khô trong chiếc nồi đất nhỏ ấy không? Chắc chắn là nó rồi.
- Ờ, Chikachan mê đậu phụ lắm, nên đã hoan hỉ lúc giới thiệu cái quán trọ này cho mình, nhưng phải thừa nhận là nó khá tuyệt. Từ ô cửa sổ lớn ở đây, có thể nhìn thấy một ngọn khác. Chỉ có điều, một thằng con trai đang sức lớn như mình, bây giờ chỉ ao ước được chén những thứ nhiều đạm, nhiều mỡ mà thôi… Ngộ thật. Dưới bầu trời đêm, có hai kẻ cảm thấy đói bụng.
Yuichi cười.
Có thể là vô cùng ngốc nghếch, nhưng chẳng hiểu sao vào đúng cái thời khắc đó, tôi không còn có thể khoe rằng mình đang chuẩn bị ăn món katsudon được nữa. Tại sao ư? Bởi tôi cảm thấy sẽ không có sự phản bội nào hơn thế, khi mà Yuichi đang muốn chia sẻ cơn đói với tôi, dù chỉ là ở trong ý nghĩ.
Đó chính là lúc tình cảm của hai đứa vừa hòa chung vào nhau ở một khúc cua thoai thoải, trong bóng tối mà cái chết đang vây quanh. Thế nhưng, nếu vượt ra khỏi khúc cua ấy rồi, chúng tôi sẽ lại rẽ sang những ngả đường hoàn toàn khác. Lúc này đây, nếu bỏ qua khúc cua ấy, chúng tôi sẽ vĩnh viễn chỉ là hai người bạn.
Tôi tin vào cái trực giác ấy.
Nhưng tôi không biết phải làm như thế nào. Dầu sao, tôi cũng đã cảm thấy khá hơn.
- Bao giờ thì về?- tôi hỏi
Yuichi im lặng hồi lâu rồi đáp
- Cũng đến lúc phải về rồi
Đúng là đồ giỏi nói dối, tôi nghĩ bụng. Cậu ta còn chạy trốn chừng nào còn chưa hết tiền. và rồi cũng giống như lần trước thôi, khi cậu ta cứ lần lữa mãi việc thông báo cái chết của cô Eriko cho tôi, cậu ta sẽ tự tưởng tượng cho mình một tình huống khó xử nào đó để không liên lạc với tôi. Tính cậu ta là thế mà.
- Thế thôi, gặp lại sau nhé.- tôi nói
- Ừ, hẹn gặp lại.
Có lẽ chính bản thân Yuichi cũng không hiểu được rằng tại sao mình lại muốn trốn chạy.
- Đừng có cắt cổ tay đấy nhé.- tôi cười.
- Còn lâu.- Yuichi cũng cười, tạm biệt tôi lần nữa rồi dập máy.
Ngay lập tức, cái cảm giác rã rời khủng khiếp kéo đến. Mãi một lúc lâu sau khi đã đặt ống nghe xuống, tôi vẫn ngồi nguyên như thế, mắt vẫn dán vào cửa kính và lơ đễnh nghe lấy những âm thanh của mọi vật đang lao xao trong gió vọng lại từ bên ngoài. Đâu đó, tiếng người qua đường nói chuyện với nhau: Rét quá, rét quá. Đêm nay, cũng như mọi ngày, bóng tối công bằng đã bao trùm lên tất cả, và rồi sẽ lại qua đi. Chính vào lúc này đây, dưới đáy sâu của nỗi cô độc mà tôi chưa hề chạm tới, tôi thực sự chỉ có một mình.
Con người không khuất phục dưới hoàn cảnh hay những thế lực từ bên ngoài, mà sẽ thua cuộc bắt đầu từ chính bên trong. Tôi thấm thía nhận ra điều đó. Cái cảm giác rã rời ấy, vào lúc này đây, khiến tôi chẳng thấy vội vàng và cũng không buồn bã, mặc cho trước mắt mình, cái điều mà tôi muốn nó mãi tiếp diễn đang lăm le chấm dứt. Chỉ là một thứ bóng tối trĩu nặng.
Tôi muốn được thong thả mà suy nghĩ ở một nơi nào đó tươi sáng hơn, có ánh nắng và có hoa! Nhưng có lẽ đến lúc đó thì mọi thứ đều đã muộn mất rồi.
Món katsudon cuối cùng cũng được mang ra.
Tôi lấy lại tinh thần và tách đôi đũa ra làm hai. Tôi tự nhủ, rằng mình… đang đói. Tô katsudon ấy, mới trông đã thấy tuyệt hảo rồi, nhưng khi ăn vào còn thấy ngon gấp bội. Ngon quá sức tưởng tượng.
- Cái này ngon quá, bác ạ.- Tôi buột miệng thốt lên rõ to.
- Phải không nào?- người chủ quán cười đầy vẻ tự hào.

Dù rằng đang rất đóí, nhưng nói sao thì nói tôi vẫn không quên nghề của mình. Và tôi khâm phục sự điêu luyện của người đã làm ra tô kátsudon ấy tới mức có thể nói chắc rằng, gần như không có tô thứ hai trên cõi đời này. Chất lượng của thứ thịt để làm katsu, mùi vị của nước xốt, độ chín vừa tới của trứng gà và hành tây, cảm giác săn chắc của hạt cơm, tất cả đều không thể chê vào đâu được. Tôi chợt nhớ tới lời đồn đại về ngôi quán này, vì trưa nay cô giáo có bảo với chúng tôi rằng: Thực ra là cô muốn giới thiệu chỗ đó cơ. Tôi thấy mình quá ư may mắn. Ồ, giá như lúc này Yuichi đang ở đây nhỉ. Trong cái khoảnh khắc ý nghĩ ấy vụt lóe lên ở trong đầu, tôi đã buột miệng nói ra bởi một xung động mãnh liệt.
- Bác ơi, cái này có làm mang về không hả bác? Nếu được, làm cho cháu thêm một tô nữa với.

Tôi ra khỏi quán với cái bụng no căng vào lúc gần nửa đêm, bỗng thấy mình lâm vào một hoàn cảnh ngớ ngẩn, tay cầm chiếc hộp nhựa chuyên dùng để đựng quà có món kátsudon còn nóng hôi hổi ở bên trong, đứng đó bất động một mình không biết phải làm gì.
Thực ra thì tôi nghĩ gì thế nhỉ, phải làm sao bây giờ?... Trong lúc nghĩ ngợi, tôi chợt nhìn thấy phía trước mình dòng chữ for hire(*) màu đỏ đang trườn tới, có lẽ nó lầm tưởng tôi là người đợi taxi. Đúng thời khắc đó, tôi có một quyết định.
Leo lên taxi tôi nói
- Cho tôi đến thành phố I
- Thành phố I…? – hỏi lại với một giọng thảng thốt, người lái xe quay xuống nhìn tôi.- về phần tôi , tôi rất lấy làm vui mừng, nhưng xa như thế sẽ rất đắt đấy thưa quý khách.
- Vâng, tôi có chút việc gấp.- tôi đáp lại một cách đĩnh đạc như khi Jeanne d’ Are(*) bệ kiến hoàng thái tử vậy. Tôi tự cho rằng làm như thế thì người lái xe sẽ tin tôi hơn.- Khi nào tới nơi tôi sẽ trả trước phần tiền cước tới đó cho anh. Tôi muốn anh đợi khoảng hai mươi phút tới khi nào tôi xong việc và đưa tôi quay trở lại đây.
- Tiếng gọi của tình yêu phải không?- anh ta cười.
- Vâng, đại loại là như thế. – tôi cũng cười gượng.
- Thôi nào, ta đi.
Chiếc taxi nhằm thẳng hướng thành phố I và lao đi trong đêm tối. Trên đó có tôi và katsudon.

Cái mệt mỏi của buổi ban ngày lúc đầu làm tôi buồn ngủ díu cả mắt lại, nhưng khi chiếc xe bắt đầu lao đi vun vút trên con đường thẳng tắp hầu như không một bóng người, tôi bỗng thấy mắt mình ráo hoảnh.
Chân và tay tôi vẫn còn đang chìm trong giấc ngủ nên rất ấm, nhưng ý thức thì bất chợt tỉnh táo và rõ ràng hệt như khi thần kình hưng phấn quá độ vậy. Tôi trở mình xoay ra phía cửa sổ trong khoang xe tối om. Người lái xe nói với tôi.
- Đường vắng xe nên đi khá nhanh, đã sắp đến rồi đấy ạ.
- Vâng.- tôi đáp lại rồi ngẩng đầu lên nhìn bầu trời.
Trăng rất cao và sáng, nó làm mờ đi tất cả những vì sao và nhích từng bước về phía bên kia của bầu trời đêm. Trăng đã tròn. Nó vừa giấu mình vào giữa đám mây, rồi lại hiện ra đầy duyên dáng. Bên trong xe rất nóng, ô cửa kính mờ cả đi vì hơi thở của tôi. Đường nét của cây cối, ruộng đồng và núi non như một bức tranh cắt giấy, đang vun vút lướt qua trước mặt. Chốc chốc, có tiếng của một xe tải rầm rập vượt qua, để sau đó, không gian lại rơi vào tĩnh mịch, mặt đường trải nhựa sáng lấp lánh dưới ánh trăng.
… Cuối cùng thì xe cũng đã vào đến bên trong thành phố I.
Xen lẫn giữa những nóc nhà dân trong khu phố đã chìm sâu vào bóng tối là vô số chiếc cổng torii(*) của những ngôi đền nhỏ. Chiếc xe leo nhanh lên con dốc khá hẹp. Những sợi dây cáp dùng cho xe cáp treo chạy về phía núi hằn đậm lên trong bóng tối.


(*)for hire: dòng chữ hiện lên khi taxi không có khách
(*)Jeanne d’ Are: nữ anh hùng dân tộc nước Pháp thế kỉ XV
(*)torii:kiểu cổng đền đặc trưng của Nhật Bản, có hình chữ Khai

- Người ta kể rằng, ngày xưa ấy mà, sư ở đây không được ăn thịt đâu, vì thế mà họ đã nghĩ ra rất nhiều món khác nhau từ đậu phụ, nói như thế nào nhỉ, những món ăn xưa ấy được các quán trọ trong vùng chế biến theo phong cách ngày nay, giống như một thứ đặc sản để thu hút du khách thập phương vậy. Lần tới, chị nên đến vào ban ngày và ăn thử.(**).- Người lái xe nói với tôi.
- Tôi cũng có nghe người ta kể như thế.
Trong bóng tối, tôi nheo mắt nhìn tấm bản đồ dưới ánh đèn đường cứ đều đặn tiến lại gần rồi lại chạy ra xa.
- Anh dừng xe cho tôi ở góc phố tiếp theo nhé. Tôi sẽ quay lại ngay.
- Vâng.
Anh ta vừa dứt lời thì chiếc xe dừng khựng lại.
Không khí bên ngoài lạnh buốt làm tôi muốn chảy nước mắt, hai bàn tay và má tôi lập tức tê cóng. Lấy đôi găng tay ra, đeo vào, rồi khoác chiếc ba lô đang đựng món katsudon lên vai, tôi bắt đầu leo lên con dốc trải đầy ánh trăng.


Dự cảm bất an ấy của tôi hoàn toàn chính xác.
Quán trọ mà Yuichi đang nghỉ không được xây theo lối cũ, nghĩa là để ban đêm ai cũng có thể dễ dàng vào được.
Cánh cửa tự động làm bằng kính đóng kín trước lối vào tiền sảnh, còn cửa thoát hiểm phía cầu thang bên ngoài thì bị khóa chặt.
Chẳng còn cách nào khác, tôi đành quay trở ra con đường lớn, gọi điện cho Yuichi, nhưng không thấy ai nhấc máy. Hiển nhiên rồi, vì lúc này đang là nửa đêm mà.
Rốt cuộc thì mình đã vượt qua một chặng đường dài như thế rồi đang làm cái quái gì ở đây vậy. Tôi chẳng còn biết phải làm sao trong bóng đêm đen đặc trước cửa ngôi quán trọ ấy.
Thế rồi không chịu đầu hàng, tôi vòng ra đằng sau quán trọ, nơi có một khu vườn. Tôi len qua lối đi rất nhỏ bên hông cửa thoát hiểm. Quả đúng như lời Yuichi nói, quán trọ này thu hút khách hàng bằng khu vườn từ đó có thể nhìn thấy một cái thác. Tất cả các ô cửa sổ đều hướng ra vườn để có thể ngắm được ngọn thác, nhưng giờ đây tất cả đều tối đen. Tôi thở dài quan sát khu vườn. Giữa các tảng đá là chiếc cầu có lan can trang trí và một ngọn thác nhỏ đang ràn rạt đổ xuống từ trên cao, và vào những tảng đá phủ đầy rêu xanh, và làm tung lên vô số tia nước lạnh lẽo trắng xóa trong đêm tối. Thác nước được rất nhiều ngọn đèn màu xanh lục sáng trưng hắt tới từ đủ mọi phía, và màu sắc của đám cây cối trong vườn đang nổi lên rõ mồn một tới mức không còn chút gì tự nhiên nữa. Quang cản ấy gợi tôi nhớ đến một cua Thám hiểm rừng rậm ở Disneyland. Một màu xanh lục giả tạo… Vừa nghĩ vậy, tôi vừa ngoái đầu lại, ngắm nhìn thêm lần nữa tất cả những ô cửa sổ tối đen đang xếp thành một mặt phẳng.
Bỗng nhiên, không hiểu sao, tôi thấy hoàn toàn chắc chắn.
Rằng căn phòng ở trong góc gần nơi tôi đang đứng nhất, đang bị thứ ánh sáng màu xanh lục của ngọn đèn phản chiếu, chính là phòng của Yuichi.
Nghĩ vậy, tôi cảm thấy như ngay lúc này có thể nhìn xuyên qua ô cửa sổ, rồi tôi bắt đầu leo lên những hòn đá giả sơn được xếp lớp lên nhau.
Nhờ đó, đường gờ của bờ mái giả nằm giữa tầng một và tầng hai đã gần hơn hẳn. Tôi cảm thấy như chỉ cần kiễng chân lên là có thể với tới.. Tôi vừa kiểm tra độ vững trãi của những tầng đá rất phi tự nhiên ấy, vừa trèo lên, hai nấc, rồi ba nấc, tôi đã đến gần hơn. Tôi thử xoay sang phía ống dẫn nước mữa và vươn tay ra với. Sẽ hơi vất vả để tóm được nó. Không đắn đo nữa, tôi nhảy phắt sang nắm một tay vào ống dẫn nước mưa, rồi bật thật mạnh, tôi đã quàng được cánh tay còn lại lên trên bờ mái giả và bám vào một viên ngói. Nhưng đột nhiên , tôi nhận ra dưới chân mình là bờ tường dốc đứng của tòa nhà, những sợi dây thần kinh vận động chưa hề được rèn luyện của tôi bỗng trùng xuống và tê liệt.
Tôi đang lúng túng không biết phải làm sao trong cái tình thế tiến không xong mà lùi chẳng đặng ấy: tay vẫn bám vào mái ngói nhô ra, còn chân thì chỉ chạm hờ được bằng đầu ngón. Cánh tay tê buốt đến phát khóc vì lạnh, thế rồi không còn gì tệ hơn được nữa, một bên vai đang đeo ba-lô của tôi bỗng trượt xuống.
Nguy thật, tôi vụt nghĩ. Chỉ tại một cơn bốc đồng mà tôi đang phải treo người lơ lửng trên mái nhà và thở hắt ra cái hơi nước trắng toát như khói thế này đây. Thật chẳng còn biết phải làm sao nữa.
Nhìn xuống dưới, nơi nãy rồi tôi vẫn còn đặt chân bỗng trở nên mịt mùng và xa lắc. Tiếng thác nước dội lại ầm ĩ. Không còn cách nào khác, tôi nghĩ. Vẫn hết sức, tôi thử làm một động tác kéo xà. Bằng mọi cách, mình phải đưa được nửa thân người trên lên trên mái, suy tính thế, tôi lấy đà và đạp mạnh chân vào tường.
Soạt! Có tiếng gì đó, rồi một cảm giác đau rát chạy dọc theo cánh tay phải của tôi. Tôi cố sức trườn lên và cuối cùng cũng lăn được lên trên tấm bê tông của bờ mái giả. Chân tôi vừa quơ phải một vũng nước bẩn, hình như là nước mưa, ướt sũng.
Vẫn nằm sóng soài ra đó, tôi thở hắt ra và đưa cánh tay lên nhìn, vết thương do vừa bị trầy xước đã tấy lên thành một mảng đỏ làm tôi choáng váng.
Thực ra mọi chuyện là như thế đấy
Bỏ ba lô sang một bên tôi cứ nằm ngửa ra như thế mà ngẩng mặt lên mái nhà, nhìn vầng trăng và những bóng mây ở bên trên đó, và nghĩ. (Tôi vẫn đang bàng hoàng, làm sao mà trong một tình trạng như thế, tôi lại có thể dám nghĩ ra những hành động như vậy chứ. Liều mạng thật. Có lẽ người ta nên gọi tôi là một triết gia hành động.)
Tất cả mọi người vẫn thường tin rằng họ có rất nhiều con đường để lựa chọn và có thể tự mình lựa chọn được chúng. Nhưng có lẽ sẽ đúng hơn nếu nói rằng, thực ra họ đang mơ thấy cái khoảnh khắc mà mình sẽ được lựa chọn. Tôi cũng đã từng như vậy. Nhưng vào giây phút này tôi mới sực nhận ra. Tôi nhận ra nó rất rõ ràng bằng một ngôn từ chính xác. Tôi không theo thuyết định mệnh, nhưng những con đường ấy quả thật luôn được định sẵn.

Sự hít thở, mọi cử chỉ trong cuộc sống hàng ngày, những ngày tháng trong vòng quay của nó, một cách tự nhiên đã định ra những con đường ấy. Và rồi có kẻ khi chợt nhận ra điều đó theo cái cách như thế này, bỗng thấy mình đang phải nằm sóng soài và ngửa cổ lên nhìn mảnh trời đêm trong giá lạnh của mùa đông cùng với hộp katsudon, giữa một vũng nước trên mái nhà ở một nơi xa lạ, cú như thể mọi chuyện đương nhiên phải vậy.
... Ôi, trăng mới đẹp làm sao.
Tôi đứng dậy và đi tới gõ cửa phòng Yuichi.

Tôi cảm thấy mình phải đợi khá lâu. Khi những cơn gió bắt đầu nhức buốt cứa vào đôi chân sũng nước của tôi, thì ánh đèn trong căn phòng cũng vừa vụt sáng. Yuichi đang đi tới từ phía cuối phòng, nét mặt hoảng hốt tột độ.
Lúc nhìn thấy nửa thân mình tôi hiện ra từ cửa sổ,đang đứng đó, trên mái nhà, Yuichi thốt nhiên mở tròn mắt, đôi môi mấp máy: Mikage ? Thế rồi phải đợi tôi gõ cửa thêm một lần nữa và gật đầu, cậu ta mới lóng ngóng lạch cạch mở cánh cửa ấy ra. Yuichi nắm lấy đôi bàn tay buốt cóng đang chìa ra của tôi và kéo tôi vào trong phòng.
Mọi vật bỗng sáng choang làm tôi lóa mắt. Bên trong căn phòng thật ấm áp, tựa hồ như không phải thế giới này nữa, thể xác và linh hồn tôi trước đó còn đang tan ra từng mảnh, cuối cùng, dường như cũng nhập về cùng nhau.
- Mình đến để mang món katsudon cho cậu đây.- tôi nói.- Cậu có hiểu không? Nó ngon lắm, tới mức khiến mình thấy tệ bạc khi ăn nó một mình mà không có cậu.
Rồi tôi lôi chiếc hộp nhựa đựng món katsudon từ trong ba lô ra.
Bóng đèn huỳnh quanh đang hắt ánh sáng của nó lên những tấm chiếu màu xanh. Âm thanh trầm trầm của chiếc tivi trôi lơ lửng trong không khí . Tấm mền bông vẫn nguyên nếp gấp như khi Yuichi chui ra khỏi nó.
- Ngày xưa ấy, có lần chúng mình đã từng nói chuyện với nhau trong một giấc mơ phải không? – Yuichi nói.- Thế còn lúc này đây, có phải cũng là một giấc mơ.?
- Hát một bài đi, cả hai chúng mình.
Tôi cười. Vừa nhìn thây Yuichi cái cảm giác về hiện thực bỗng nhiên trôi tuột khỏi tâm trí tôi tới một nơi xa lắc. Cả sự quen biết cho tới lúc này và việc sống chung trong một căn phòng đều giống như một giấc mơ diệu vợi. Trái tim của Yuichi giờ đây không tồn tại trên thế gian này, tôi chợt rùng mình trước đôi đồng tử lạnh lùng ấy.
- Yuichi , phiền cậu pha cho mình một tách trà được không ? Mình sắp phải đi ngay bây giờ.
- Là mơ cũng chẳng sao mà.- tôi nói thêm.
- Ừ.
Nói rồi Yuichi mang phích nước và ấm trà tới. Sau đó pha cho tôi một tách trà nóng bỏng nghi ngút khói. Tôi đỡ lấy tách trà bằng cả hai tay và uống. Tôi thở phào. Thế là sống lại rồi.
Và tôi lại bắt đầu thấy sự trĩu nặng trong bầu không khí của căn phòng. Rất có thể, tôi đang ở chính giữa cơn ác mộng của Yuichi . Còn ở đây thêm nữa, tôi sẽ trở thành một phần của cơn mộng mị ấy, và cứ thế, chìm khuất vào trong bóng đêm đó mất. Giống như một ấn tượng nhạt nhòa, giống như một vòng định mệnh… Tôi nói.
- Yuichi thực sự không muốn quay về đúng không? Cậu muốn đoạn tuyệt với tất cả những gì thuộc về cái quãng đời kì dị cho tới lúc này và làm lại từ đầu phải không? Cậu đừng hòng nói dối. Mình biết hết.- Lời nói thì ngân lên nỗi tuyệt vọng, vậy mà lạ thay sao tôi lại điềm nhiên đến thế.- Nhưng chuyện đó tính sau, còn bây giờ, katsudon đây, cậu ăn đi.
Sự trầm mặc màu xanh bắt đầu đè nặng làm tôi thấy nghẹt thở và muốn ứa lệ. Yuichi nhận lấy hộp katsudon với đôi mắt cụp xuống đầy vẻ ăn năn. Có một điều gì đo không thể đoán ra được, đang nâng đỡ chúng tôi trong cái bầu không khí đang âm thầm gặm nhấm sự sống như một lũ mọt kia.
- Mikage , tay sao thế?
Yuichi hỏi khi thấy vết xước trên tay tôi.
- Không sao đâu, cậu ăn đi cho nóng.
Tôi mỉm cười, chìa bàn tay mình ra mời.
Xem ra Yuichi vẫn chưa bằng lòng với câu trả lời ấy của tôi.
- Ừ, trông ngon quá.- Yuichi mở nắp, và bắt đầu ăn món katsudon mà trước đó bác chủ quán đã xếp vào rất cẩn thận.
Nhìn thấy thế, tâm trạng tôi lập tức nhẹ hẳn đi.
Tôi có cảm giác rằng, vậy là việc gì mình đã làm được thì mình đã làm rồi.
Tôi bỗng hiểu ra. Chính cái khối kết tinh lung linh của quãng thời gian vui vẻ ấy, đã đột nhiên thức dậy sau một giấc ngủ dài dưới đáy cùng của kí ức, và giờ đây đang nâng đỡ chúng tôi. Bầu không khí của những tháng ngày ngát hương thưở nào đang sống lại trong tâm khảm tôi và phập phồng thở, tựa hồ như một làn gió mới vừa thổi tới.
Lại thêm một kỉ niệm gia đình.
Đó là cái đêm khi hai chúng tôi đang ngồi đánh trò chơi điện tử và chờ cô Eriko đi làm về. Rồi sau đó cả ba người vừa dụi đôi mắt díp lại vì buồn ngủ vừa đi ăn món okinomo-yaki(*). Đó là cuốn tranh truyện ngộ nghĩnh mà Yuichi cho tôi khi công việc làm tôi cảm thấy nặng nề. Và cô Eriko cũng phải cười đến giàn giụa nước mắt khi đọc nó. Mùi trứng ốp lết vào mỗi buổi sáng Chủ nhật đẹp trời. Cảm giác được chiếc chăn lông ai đó khẽ đắp lên người mỗi lần tôi ngủ thiếp đi duới sàn nhà. Tà váy và đôi chân thon thả đang bước đi của cô Eriko mờ ảo lọt vào đôi mắt he hé vừa choàng tỉnh của tôi. Rồi những lúc Yuichi đưa cô Eriko say khướt về nhà bằng ô tô và hai người dìu nhau vào đến tận trong phòng… Vào hôm hè có lễ hội, tôi đã nhờ cô Eriko thắt thật chặt dải đai áo yukata. Và màu sắc của những con chuồn chuồn ớt đang bay vờn như điên loạn dưới trời chiều khi ấy .
Những kỉ niệm đẹp thực sự bao giờ cũng sống và tỏa sáng một cách bền bỉ. Chúng sẽ cất lên những tiếng thở xót xa sau mỗi lần thời gian trôi chảy.
Biết bao đêm và bao ngày, chúng tôi đã cùng ăn cơm với nhau.
Có lần Yuichi nói.
- Sao cứ ăn bất cứ thứ gì cùng với Mikage cũng đều thấy ngon vậy nhỉ.
Tôi cười.
- Không phải cơn đói lòng và cơn đói tình cùng lúc được thỏa mãn hay sao?
- Không phải, không phải.
Yuichi cười phá lên.
- Chắc chắn đó là bởi cái cảm giác gia đình.
Tuy cô Eriko không có ở đây, nhưng bầu không khí ấm cúng ấy đã quay trở lại với chúng tôi. Yuichi đang ăn katsudon, còn tôi uống trà, bóng tối không còn mang dáng hình cái chết nữa. Vậy là tốt rồi.
- Thôi, mình về đây.
Tôi đứng dậy.
- Về?- Yuichi thốt lên kinh ngạc.- Về đâu? Cậu vừa từ nơi nào đến vậy?
- Phải rồi,- tôi chun mũi và trả lời một cách trêu chọc.- Nói cho cậu biết, đây là hiện thực đấy.
Rồi tự nhiên tôi không thể dừng lời được nữa.
- Từ Izu, mình đã cắm đầu cắm cổ lao tới đây bằng xe taxi đấy. Yuichi ơi, mình không muốn mất Yuichi . Chúng mình đang phải trải qua khoảng thời gian dài vô cùng buồn bã, nhưng chúng mình đã trốn tránh điều đó và cố náu mình ở một nơi thật dễ chịu trong sự vật vờ. Cái chết quá đỗi nặng nề, và mình biết, chúng mình thực sự không thể làm khác được, chúng mình còn quá trẻ để hiểu được nó… Nếu từ nay, có thêm mình ở bên, có thể Yuichi sẽ phải chứng kiến thêm những điều cực nhọc, những chuyện phiền toái, và cả những điều khó chịu nữa, nhưng chỉ cần Yuichi đồng ý thôi, cả hai đứa mình sẽ cùng đến một nơi nào đó nhọc nhằn hơn, nhưng cũng tươi sáng hơn. Yuichi nhé. Cậu hãy suy nghĩ đi. Để khi nào khỏe lại rồi suy nghĩ cũng được. Mình không muốn nhìn thấy cậu vuột mất như thế này.
Buông đũa xuống, Yuichi nhìn thẳng vào mắt tôi và nói.
- Có lẽ trong đời mình chưa được ăn một tô katsudon nào như thế này… Ngon quá đi mất.
- Ừ.- tôi cười.
- Lần này thật là mất mặt quá. Lần tới, mình sẽ tỏ ra đàn ông hơn, sẽ cho cậu thấy mình mạnh mẽ như thế nào.- Yuichi cũng cười.
- Cậu sẽ thử xé nát cuốn danh bạ điện thoại trước mặt mình chứ?
- À phải rồi, mình sẽ nhấc bổng chiếc xe đạp lên và ném nó văng đi thật xa.
- Rồi đẩy cho chiếc xe tải đâm dúi vào tường nữa chứ.
- Ồ không, như thể chỉ ra dáng một kẻ vai u thịt bắp mà thôi.
Nụ cười của Yuichi bống ngời lên lấp lánh, và tôi nhận ra rằng, mình vừa đẩy cái gì đó dịch chuyển đi thì phải, tất nhiên là chỉ một vài xăng ti mét thôi.
- Thôi, mình đi đấy, kẻo xe taxi lại chạy mất.- Tôi nói và đi ra cửa.
- Mikage .- Yuichi gọi
- Sao cơ?- tôi quay đầu lại.
- Cẩn thận nhé.- và Yuichi nói.
Tôi nhoẻn miệng cười và vẫy tay, lần này thì tôi mở chốt cửa chính, ra khỏi tiền sảnh rồi lao vội về phía chiếc taxi.
Về đến quán trọ,tôi vùi mình vào trong tấm chăn bông. Rét quá, tôi cứ để nguyên máy điều hòa ở chế độ sưởi và chìm sâu vào một giấc ngủ mê mệt.
… Tiếng dép tất tả chạy dọc hành lang, tiếng người nói lao xao trong quán trọ, khiến tôi choàng tỉnh. Ngoài kia, tiết trời đang chuyển.
Đám mây xám xịt nặng nề đang bao phủ cả một khoảng không gian bên ngoài khung cửa sổ được làm bằng kính rất rộng, những trận gió mang theo các hạt tuyết nhỏ thổi lồng lên dữ dội.
Chuyện xảy ra đêm qua thật như một giấc mơ, tôi bần thần đứng dậy và bật đèn. Bên ngoai cửa sổ, trên những ngọn núi đang hiện ra rõ mồn một , tuyết bay vờn nhảy múa và tung lên đó thứ bột màu trắng xóa. Cây cối xào xạc vật mình. Bên trong căn phòng mọi thứ đang được sưởi ấm đến phát nóng và sáng trắng.
Tôi lại chui vào chăn, ngắm nhìn thật lâu cái dáng hình mạnh mẽ, mà xem chừng sẽ vô cùng buốt cóng ấy của tuyết. Tôi thấy má mình nóng ran.

Cô Eriko không còn nữa.

… Giữa khung cảnh ấy, trong lúc này, tôi đã thực sự hiểu ra. Rằng , dù tôi và Yuichi có thành ra như thế nào, dù cuộc đời này có kéo dài và đẹp đẽ đến đâu, thì chúng tôi cũng chẳng còn được gặp cô ấy nữa.
Ai đó đang so người bước đi rong cái rét dọc bờ sông. Tuyết bắt đầu đậu thành những lớp mỏng trắng phau trên nóc ô tô. Đám cây cối lắc đầu, qua phải , rồi qua trái, làm rụng xuống những cánh lá khô của thân cây già héo úa.
Khung cửa màu bạc ánh lên lạnh ngắt.
- Sakura ơi, dậy chưa? Tuyết kìa, tuyết đang rơi!
Chợt có tiếng đánh thức đầy háo hức của cô giáo vọng vào từ ngoài cửa.
- Vâng ạ.- tôi đáp lời rồi đứng dậy. Tôi thay quần áo, thế là một ngày của hiện thực lại bắt đầu. Sự bắt đầu sẽ cứ lặp đi lặp lại như thế.

Ngày cuối cùng, chúng tôi phải tới thị trấn Shimoda để lấy bài về món ăn kiểu Pháp ở khách sạn Petit. Cả nhóm chúng tôi kết thúc đợt công tác bằng một bữa tối linh đình.
Không hiểu sao,trong đoàn toàn những người thích đi ngủ sớm, thật chẳng bù cho một kẻ thức quá khuya như tôi. Sau khi mọi người đã về phòng và đi ngủ hết, tôi lại một mình về phía bờ cát trước mặt.
Tuy đã khoác lên mình tấm áo choàng và xỏ thêm một lần tất nữa, vậy mà tôi vẫn thấy rét đến độ muốn kêu lên thật to. Tôi mua một lon cà phê, bỏ vào trong túi và bước đi. Lon cà phê thật ấm.
Đứng trên triền đê nhìn xuống, bờ cát là một màu trắng huyền ảo trong bóng tối. Biển đen sẫm, chốc chốc, mép sóng như chiếc diềm đăng ten lại ánh lên loang loáng.
Đêm, trong cơn gió lạnh đến buốt óc đang lồng lộng thổi, tôi bước xuống những bậc thang tối sẫm dẫn ra bờ cát. Cát, lạo xạo và lạnh ngắt. Tôi vừa uống cà phê vừa bước đi dọc theo bờ biển.
Ngắm nhìn sự lớn lao của biển cả đang trải ra bất tận trong bóng tối và của những tảng đá sù sì đang làm dội lại tiếng sóng vỗ ầm ào ấy, tôi bỗng thấy một cảm giác vô cùng kì lạ, vừa buồn đau, vừa dịu ngọt.
Chắc chắn, sẽ còn rất nhiều những niềm vui, và cả nỗi đắng cay, đang chờ tôi ở phía trước… Kể cả trong trường hợp Yuichi không ở bên tôi nữa.
Tôi lặng im suy nghĩ.
Xa xa, ánh sáng của ngọn hải đăng đang lia theo một vòng tròn. Nó từ từ rọi về phía tôi, rồi lại quét ra xa, tạo thành một con đường phát sáng trên mặt sóng.
Đúng rồi, đúng rồi! Tôi tự bằng lòng với cách lí giải ấy của mình, rồi vắt nước mũi rồi trở về khách sạn.
Tranh thủ lúc đang đun nước bằng chiếc ấm điện có ở trong phòng, tôi tắm qua nước nóng bằng vòi hoa sen, rồi khoan khoái thay quần áo và ngồi lên giường, vừa lúc đó thì chuông điện thoại reo. Tôi nhấc máy, giọng nói của cô lễ tân.
- Quý khách có điện thoại. Tôi sẽ nối máy, xin quý khách vui lòng giữ máy trong giây lát.
Bên ngoài cửa sổ, có thể nhìn thấy khu vườn của khách sạn từ trên cao: Bãi cỏ tối om, sau đó là cánh cổng màu trắng. Xa ra chút nữa là bờ cát lạnh cóng mà trước đó tôi vừa đi dạo, và mặt biển đen sẫm đang dập dềnh. Tiếng sóng vọng lại.
- Alo!- giọng nói của Yuichi ào vào tai tôi. Cuối cùng thì cũng tìm thấy rồi. Làm mình vất vả muốn chết.
- Đang gọi từ đâu đấy?
Tôi cười. lòng tôi bắt đầu dịu xuống.
- Tokyo.- Yuichi đáp.
Tôi cảm thấy đó đã là toàn bộ câu trả lời.
- Hôm nay là ngày cuối cùng rồi. Mai mình sẽ về.- tôi nói
- Có được ăn nhiều thứ ngon không?
- Ờ, xem nào, sashimi(*) này, tôm này, thịt lợn rừng này, hôm nay còn được ăn món Pháp nữa. Bị béo lên đôi chút. À, phải rồi, mình đã gửi một cái hộp lèn đầy dưa muối wasabi, bánh lươn và chè theo đường bưu điện về căn hộ chỗ mình ở rồi đấy. Khi nào Yuichi qua lấy cũng được.
- Tại sao lại không phải là tôm và sashimi chứ?- Yuichi nói.
- Cái đó đâu có gửi được.- tôi cười
- Cũng không sao, mai mình sẽ ra ga đón, nhớ mua rồi mang về đây đấy nhé. Mấy giờ tàu tới ga? – Yuichi vui vẻ hỏi.
Căn phòng sao mà ấm áp. Làm hơi nước từ chiếc ấm đang sôi tỏa ra khắp cả gian phòng. Và tôi bắt đầu đọc cho Yuichi số ke tàu và giờ tàu đến.

(*)okinomo-yaki:một món ăn nổi tiếng của vùng Osaka, giống bánh xeò Việt Nam
(*)sashimi:món gỏi cá sống Nhật Bản.

HẾT!!!
bhaaa is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
3 kẻ Bồng bột đã cảm ơn bhaaa vì bài viết Ngớ ngẩn này ^_^!
gaudenhungbao (18-10-2012), luong thi hai (29-08-2010), scarlet (16-03-2010)
Trả lời

DU HOC TRUNG QUOC Bookmarks DU HOC TRUNG QUOC

Ðiều Chỉnh

Quuyền Hạn Của Bạn
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt
Chuyển đến


Múi giờ GMT. Hiện tại là 07:23 PM.