Trở lại   Học tiếng Trung | Du học Trung Quốc » HỌC TIẾNG VIỆT » Học tiếng Việt Online

Học tiếng Việt Online Có video clip




Ngôn ngữ - Đừng lai căng!

Học tiếng Việt Online


Trả lời
 
Ðiều Chỉnh
Old 19-08-2011, 11:41 AM
  post #1
qingshan
Senior Member
 
qingshan's Avatar
 
ID: 41799
Tham gia: 21-02-2010
Đến từ: 越南-乂安
Giới tính: Male
Sở thích: 足球(英超联赛、欧洲冠军联赛、世界杯)
Nghề nghiệp: 卖彩票,赚钱看足球!
Bài gởi: 193
Cảm ơn: 39
Được cảm ơn: 102 lần trong 61 bài viết
Default Ngôn ngữ - Đừng lai căng!

Dẫn từ báo mạng:


NÊN “PHANH” CÁI ĐÀ

DÙNG TỪ MỸ KHI NÓI VÀ VIẾT TIẾNG VIỆT

Quảng Thanh
Lời dẫn của Phạm Tôn: Đây là phần chúng tôi trích từ bài cùng tên đăng trên trang 26-27 tạp chí Hồn Việt (Hội Nhà văn Việt Nam) số 47 tháng 6/2011.
Sau khi các bạn đã đọc hai phần bài Chữ Pháp có dùng làm quốc văn Việt Nam được không của Thượng Chi – Phạm Quỳnh viết từ gần 100 năm nay (đăng trên Tạp chí Nam Phong số 22 tháng 4/1918), khi đọc bài này chắc sẽ thấy là cái đầu óc nô lệ về văn hoá này thật đã kéo quá dài , di hại dai dẳng qua nhiều thế hệ, đến nay vẫn còn có những người mong hoá thànhhạng người mất gốc”! Đáng tiếc thay…
—o0o—
Hiện tượng sính ngoại trong văn nói và văn viết ngày nay đã trở nên phổ biến, làm méo mó và dị dạng ngôn ngữ Việt. Sự lai căng trong văn hoá này là một thực trạng đáng báo động và cần được các cơ quan chức năng chấn chỉnh kịp thời.
Ngày nay nhiều phóng viên, ban biên tập báo, đài truyền hình nước ta dùng khá nhiều từ Mỹ trong khi nói và viết như: tuổi teen, hot girl, hot boy, rất hot, idol, catwalk, forum, VTV Awards 2011, gallery, beauty care, game, fair play, crazy fan, live show, topic, “street-style mùa đông”, “Update xì-tai shorts cho mùa đông”, “4 xì-tai mix đồ siêu cute với ankle boots”, “gây shock”, “Mini-skirts sắc màu”, “theo xu hướng bodysuit”, “công ty thực hiện concert của JYJ tại Seoul xin lỗi fan”, “ừ ok”, “bye nhé”, “hi, tới lâu chưa?”, “cực nhất cho teenboy”, “thời trang nude”…
Những từ đã Việt hoá từ lâu như “cà phê” từ tiếng Pháp “café” cũng viết lại theo tiếng Mỹ “coffee”… Tên nhiều cửa hàng viết toàn chữ Mỹ kể cả ở những nơi chỉ toàn dân lao động tới mua sắm. Tên sản phẩm như áo thun sản xuất ngay trong nước và cũng khó xuất khẩu mà phần lớn đưa đến các miền xa, miền núi, miền dân tộc thiểu số mà cũng in những nhãn hiệu rất oai kiểu James Bond, Western Cowboys của Mỹ…
Đó là chuyện của người lớn mà trong số họ có rất nhiều người gây ảnh hưởng rất lớn đến thanh thiếu niên vì họ xuất hiện thường xuyên đầy oai phong, duyên dáng, hấp dẫn trên tivi, trên báo, đài… Cho nên không lạ gì, một học sinh lớp 12 đã “sành điệu” hỏi các thầy trong ban tư vấn: “Các ngành nghề mà các thầy cho là “hot” hôm nay, liệu khi bọn em ra trường có còn “hot” hay không?”.
(…)
Những hiện tượng học đòi, bắt chước trên đây của một số người hiện nay khác hẳn với tư cách của các nhà trí thức thuộc thế hệ cha ông chúng ta. Chẳng hạn, dưới thời Pháp thuộc, những nhà văn, nhà báo trong “Tự Lực văn đoàn”, dù họ học mọi thứ bằng tiếng Pháp từ lớp mẫu giáo cho đến các chuyên ngành ở đại học, văn bản giao dịch với chính quyền thực dân hoàn toàn bằng tiếng Pháp; họ giỏi tiếng Pháp, thấu hiểu văn hoá Pháp hơn rất nhiều so với lớp trẻ ngày nay giỏi tiếng Anh, thấu hiểu văn hóa Mỹ, nhưng vì họ có lòng tự trọng dân tộc Việt, ý thức được trách nhiệm của người trí thức đối với việc giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt khiến họ viết văn, viết báo tiếng Việt không lai căng tiếng Pháp, văn hoá Pháp như lớp trẻ ngày nay lai căng tiếng Mỹ, văn hoá Mỹ. Nếu một từ tiếng Pháp mà chưa có từ tương đương trong tiếng Việt thì họ phiên âm ra tiếng Việt, chẳng hạn từ café của Pháp, họ phiên âm để viết qua tiếng Việt là cà phê, từ tournevis thành tuốc nơ vít… chứ đâu có “loạn xà ngầu sành điệu” như các trí thức trẻ ngày nay: viết nguyên tiếng Mỹ: coffee, album, fan, hot, bodysuit, mini-skirts, “4 xì-tai mix đồ siêu cute với ankle boots”, “phong cách cực chất cho teenboy”…
(…) Chẳng hạn, kỳ thi Robocon quốc tế do Thái Lan tổ chức vào tháng 5/2011 sẽ có nhiều đoàn nước ngoài tham dự, kể cả đoàn của Việt Nam ta, mà họ chọn cái tiêu đề cuộc thi hoàn toàn bằng tiếng Thái là “Loy Krathong”.
Không phải vì họ không biết tiếng Anh, tiếng Mỹ nhưng họ ý thức rõ là nhân cơ hội cuộc thi Robot này, người Thái muốn quảng bá với bạn bè quốc tế Lễ hội Loy Krathong, một nét đẹp trong truyền thông văn hoá dân tộc họ mà họ luôn trân trọng bảo tồn. Trong lễ hội này họ cử hành các nghi thức để tôn vinh nữ thần sông nước, cầu xin nữ thần tha thứ việc họ làm ô nhiễm sông nước, ban hạnh phúc, an vui và thịnh vượng cho họ. Lễ hội Loy Krathong cũng là một biểu tượng cho sự loại bỏ cái ác tâm, sân hận, sự làm ô uế của con người để có thể bắt đầu một cuộc sống tươi đẹp hơn.
Trong khi ở ta thì sao? Giải Ca nhạc của Đài Truyền hinh Việt Nam năm 2011 chỉ gồm toàn ca sĩ Việt Nam tham dự mà báo, đài, tivi cũng loan rầm rộ cái tên Mỹ, VTV Awards 20011, Hội Thơ xuân tại Văn Miếu năm 2011 cũng kèm theo một chút Mỹ: Blog Xuân 2011 ; một cuộc thi ở Đại học Kinh tế cho sinh viên cũng mang tên Mỹ Dynamic ; đợt đưa thiếu niên Thành phố Hồ Chí Minh về miền biển trước Tết Tân Mão (năm 2011) để các em hiểu giá trị sự gắn bó trong cuộc sống gia đình người dân quê cũng đặt tên Mỹ “Hi ! Teacher
(…)
Sự học đòi sử dụng từ Mỹ đến mức nhiều từ tiếng Việt bị “tuyệt tích giang hồ” trong mấy năm trở lại đây. Chẳng hạn, danh từ “người dẫn chương trình” hay “người điều khiển chương trình” thì tuyệt tích trên báo, trên đài phát thanh, đài truyền hình vì giới sành điệu chỉ biết dùng từ Mỹ là MC (Master of Ceremonies) mà phải đọc cho đúng giọng Mỹ là “Em Xi” mới là sành điệu ! Và chính những MC này dù ăn nói bay bướm và lưu loát tiếng Việt hơn người mà cũng đã “quên béng” nhiều từ tiếng Việt. Chẳng hạn, khi tỏ thái độ ngạc nhiên, hay reo mừng cái gì đó thì họ đã quên béng các từ Việt như “Chà ! Ôi chà ! Ô! Tuyệt quá…” mà bắt chước y hệt người Mỹ hét lên “Wow ! Wow ! Wow !”. Có thế mới là MC “sang”, mới là MC “sành điệu”.
(…)
Hiện tượng quá đà trong cách dùng từ Mỹ này trên mọi phương diện truyền thông đại chúng nước ta phải chăng là biểu hiện rằng con cháu đã chê tiếng nói, chữ viết của cha ông ngay chính trên quê hương mình ? Liệu đó có phải là biểu hiện của “sự tự nguyện làm nô lệ cho người” ? Vậy nên chăng đã đến lúc các giới chức có thẩm quyền như Bộ Văn hoá – Thể thao và Du lịch, Bộ Thông tin và Truyền thông, Bộ Giáo dục và Đào tạo nên tìm cách “phanh” lại cái đà tự nguyện này trước khi quá trễ !

知足常樂!
qingshan is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 19-08-2011, 12:16 PM
  post #2
qingshan
Senior Member
 
qingshan's Avatar
 
ID: 41799
Tham gia: 21-02-2010
Đến từ: 越南-乂安
Giới tính: Male
Sở thích: 足球(英超联赛、欧洲冠军联赛、世界杯)
Nghề nghiệp: 卖彩票,赚钱看足球!
Bài gởi: 193
Cảm ơn: 39
Được cảm ơn: 102 lần trong 61 bài viết
Default Ðề: Ngôn ngữ - Đừng lai căng!

CHỮ PHÁP CÓ DÙNG LÀM QUỐC VĂN VIỆT NAM ĐƯỢC KHÔNG?

Phạm Quỳnh
Lời dẫn của Phạm Tôn: Đây là bài Phạm Quỳnh viết đăng trên Tạp chí Nam Phong số 22 tháng 4/1918, sau này được tác giả chọn đưa vào Thượng Chi văn tập xuất bản lần thứ nhất tại Hà Nội năm 1943. Sau đó, năm 1962 được tái bản lần thứ nhất tại Sài Gòn.
Bản chúng tôi đưa lên Blog PhamTon lần này lấy trong Phạm Quỳnh: Thượng Chi văn tập của Nhà xuất bản Văn Học, Hà Nội xuất bản năm 2006, từ trang 382 đến trang 395. Vì bài khá dài, chúng tôi chia ra làm hai phần và tự đặt nhan đề cho các phần đó
*
* *
PHẦN 1: NƯỚC CÒN GIỮ ĐƯỢC QUỐC ÂM THÌ KHÔNG BỊ TIÊU DIỆT

Xướng lên câu hỏi đó tức là trả lời rồi. Nếu Quốc văn một dân một nước phải bằng tiếng gốc của dân nước ấy, thì đã gọi chữ nước Pháp không thể làm văn nước Nam được.
Thường người Việt Nam không ai lại tự nhiên nghĩ ra như thế, không ai lại có cái tư tưởng kỳ khôi ấy “râu ông nọ cắm cằm bà kia” như vậy. Nhưng hiện nay chữ Pháp đối với dân ta có cái thế lực riêng, mà quốc văn ta bây giờ đương ở địa vị kém, nên có người không xét đến tình lý sâu xa, chỉ biết hiện trạng nhất thời, mới phát ra cái lời bàn kỳ quặc đó. Nhất là ở Nam kỳ, lời bàn ấy thịnh hành hơn cả. Nhiều người danh giá xướng lên muốn lấy chữ Pháp thay vì tiếng Việt Nam làm quốc văn: mấy người đề xướng lên trước, rồi phần đông phái tân học tán thành vào, gây ra cái phong trào bài bác tiếng nước nhà, ham mê văn ngoại quốc. Giữa buổi những người có chí trong nước mới tỉnh ngộ, đương ra công gắng sức tập luyện cho chữ quốc ngữ thành một nền quốc văn Việt Nam, thế cho Hán văn đã suy, cái phong trào ấy rất là hại, vì nếu tự Nam kỳ lan dần ra đến Bắc kỳ, Trung kỳ, thì cái mầm quốc văn mới nảy ra kia sẽ bị khô héo đi vậy. Nay tuy cái hoạ chưa lấy gì làm gấp, tưởng cũng nên bàn cho tường, để phát minh cái lẽ chính cho được dân khỏi nhận lầm. Tưởng nên giải thích rõ ràng thế nào gọi là quốc văn, quốc văn cần là dường nào, cùng mục đích học chữ Pháp là thế nào, không nên lẫn hai đàng mà muốn đem đàng này thay vào đàng kia, hai bên đều là cần cả, phải ra công mà tập luyện như nhau. Người viết đây vốn vẫn cảm phục học thuật của Thái Tây, chỉ ước ao cho trong nước ta được nhiều người thâm hiểu Pháp văn để ra công thâu thái lấy những văn chương nghĩa lý hay của một nước đệ nhất văn minh trong thế giới; nhưng cũng rất nhiệt thành với tiếng Việt Nam là cái tiếng gốc của nước mình, là cái tiếng nói chung của ngót hai mươi triệu đồng bào từ hơn hai nghìn năm đến giờ, vẫn cho rằng chúng ta ngày nay là phải luyện tập cho tiếng ấy mỗi ngày một thêm hay, thêm tốt, thêm đẹp mãi ra, chứ không phải là so sánh với tiếng ngoài thấy nó còn khuyết điểm mà nỡ đem vứt bỏ đi cho đành. Chuộng chữ Pháp là thứ văn tự cao thượng đời nay, mến quốc âm là cái tiếng nói giòng dõi của mình, không phải là hai sự phản trái nhau. Chuộng chữ Pháp không tất nhiên là phải ruồng bỏ quốc âm; mến quốc âm không tất nhiên là phản đối chữ Pháp. Nói rằng tiếng Pháp hay, phải nên học tiếng Pháp thì tất phải; nói rằng tiếng Pháp hay, phải nên đem tiếng Pháp thế vào tiếng Việt Nam, bỏ tiếng Việt Nam đi mà học tiếng Pháp thì không gì sai lầm bằng.
*
* *
Tiếng nói là phần cốt yếu làm thành ra một dân một nước. Cho nên xưa nay nước nào dân nào cũng có một thứ tiếng riêng, có dân có nước bờ cõi đã mất, quốc thể không còn, mà còn giữ được quốc âm, cũng không đến nỗi tiêu diệt đi được.
Coi như dân Ba Lan (Polonais), dân Tiệp Khắc (Tchèque) bên Âu châu, tuy quốc thể không còn, người một giống làm tôi mấy nước, mà quốc âm vẫn giữ được, nên chủng tộc không đến nỗi mất và nhờ cuộc chiến tranh này (Chiến tranh năm 1914-1918) lại khôi phục được quyền độc lập, từ nay lại có tên trên bản đồ thế giới. Nước sống về tiếng nói, tiếng nói còn, nước không thể mất được, tiếng nói đã mất nước cũng khó lòng còn. Người ta thường nói cái gì làm ra một nước, tức là “quốc hồn”, nhưng quốc hồn là một mối siêu hình, nghĩa là một vật mắt không trông thấy, tai không nghe thấy, phảng phất, mập mờ, không biết lấy gì là bằng cứ. Quốc hồn phải có cách gì diễn xuất, biểu lộ ra ngoài thì mới đủ làm nguồn gốc cho sự sinh hoạt một dân một nước.
Cách ấy, chính là quốc âm. Quốc âm là gì?
Quốc âm là tiếng nói tự nhiên đặc biệt của một giống người, chỉ có giống ấy mới nói được và có nói bằng tiếng ấy mới tỏ được hết tâm tình, hình như tạo vật sinh ra mỗi giống người khiến cho cái lưỡi uốn ra một cách riêng mà thành ra một giọng riêng, cái óc nghĩ ra một cách riêng mà thành ra một lời riêng, giọng ấy lời ấy của người giống khác tuyệt nhiên không thể nào theo cho đúng hẳn được. Vậy thời quốc âm là cái mối phân biệt một giống người với các giống khác; đã là đặc biệt thì là chỉ riêng cho mỗi giống người; đã riêng cho mỗi giống người thời tất biểu hiện cho được tâm hồn của giống ấy, không có lẫn với giống khác. Cho nên quốc âm tức là một biểu hiệu tự nhiên của quốc hồn. Quốc hồn phát ra trong quốc âm, từ lời ca dao chất phác cho đến giọng thi văn hùng hồn.
Muốn biết tính tình một giống người, không gì bằng nghe nhận giọng hát câu ca trong dân gian: mẹ ru con, vợ khóc chồng, ấy mới thật là cái tiếng thiên nhiên của một giống người, từ trong tâm khảm mà ra. Nay ví có người nói cái tiếng ấy không hay, còn có tiếng khác hay hơn, người Việt Nam không nên ru con bằng tiềng Việt Nam, phải ru con bằng tiếng Tây, tất ai cũng cho là người cuồng vậy!
Thế mà hiện nay có người xướng lên như vậy, có người yêu cầu muốn lấy tiếng Tây thay tiếng Việt Nam làm tiếng nói phổ thông trong nước, thì đủ biết dân trí nước ta ngày nay thật là đảo điên điên đảo, không còn biết phân biệt điều phải lẽ trái gì nữa. Than ôi! Người một nước mà đã đến coi cái tiếng nói của ông cha mình, của cả nước mình làm đê tiện, thì thật là người bỏ đi; mà nước nào có những người như vậy cũng là đáng thương thay!
Nay hằng xét kỹ xem những người muốn lấy tiếng Tây thay tiếng Việt Nam, lấy những lẽ gì mà thốt ra cái ý kiến quái dị như vậy. Nhân tiếp chuyện một ông Tây học trong Nam kỳ, ông chính là người nhiệt thành muốn lấy tiếng Tây thay tiếng ta, ông nói rằng:
- Các ông nói người Việt Nam phải thương tiếng Việt Nam; các ông nói như vậy là lấy cái “tình” mà nói; chúng tôi nói là lấy “lợi” chung cho nước mà nói. Lợi bao giờ cùng mạnh hơn tình. Nói thương tiếng Việt Nam, vẫn là hay lắm, nhưng một tiếng nghèo nàn kém cỏi như tiếng Việt Nam mình, thương sao cho đặng? Chi bằng ta liệu sớm bỏ đi, mà theo học một thứ tiếng rất hay, rất đẹp, rất cao thượng, rất hoàn toàn là tiếng Pháp, hiện nay là cái lợi khí của văn minh và là cái tiếng thông dụng của một phần đông người trong thế giới. Vả tiếng Việt Nam còn thiếu thốn nhiều lắm, không những không đủ dùng mà không biết còn phải tập luyện đến bao giờ cho thành một thứ tiếng hoàn toàn. Đến như tiếng Pháp thời không đợi ta tập luyện đã là một thứ tiếng hoàn toàn rồi, thật là cái lợi khí sẵn sàng cho ta dùng, cớ chi mà không dùng, chẳng là khờ lắm dư? Ta dùng tiếng Pháp mà ta được thông đồng với mấy trăm triệu người trong thế giới, chẳng hơn là dùng tiếng Việt Nam chỉ có ngót hai mươi triệu người nói người hiểu mà thôi, ngoài cõi Đông Dương không ai biết tiếng Việt Nam là cái tiếng mán mọi gì. Vả cứ hiện tình trong Nam kỳ chúng tôi mà nói – không những một Nam kỳ, ngay ở Bắc kỳ cũng đã từng nhận thấy như vậy – Phàm người thượng lưu giao tiếp với nhau toàn dùng tiếng Pháp cả; tiếng Việt Nam không ai bảo bỏ mà tự nhiên ai cũng bỏ, vì dùng nó không tiện bằng dùng tiếng Pháp, vừa tiện vừa hay hơn. Bọn thượng lưu đã như vậy thời không mấy nỗi Pháp học mỗi ngày một thịnh, cả xã hội ta sẽ dùng tiếng Pháp làm cái tiếng phổ thông trong nước. Đó là kết quả tất nhiên của sự Tây học, dẫu không muốn cũng không được; huống lại tiện lợi cho ta thì việc chi mà ta không muốn? Các ông nói rằng người Việt Nam học tiếng Pháp khó lòng cho phổ thông được. Tôi xin lấy một cái chứng như sau này thì đủ biết là các ông xét lầm: tôi có thằng con nhỏ, từ thủa biết nói tôi cho vào học trường Tây, nói thuần tiếng Tây; nay nó không nói một tí tiếng ta nào nữa (!), lúc ngồi không buồn mồm hát cũng dịp dàng mà hát tiếng Tây, theo điệu Tây. Cói đó thời biết nếu bắt đầu học từ thủa nhỏ thì học tiếng gì cũng dễ. Tôi thiết tưởng cái công phu, cái thì giờ tập luyện tiếng Việt Nam cho thành văn chương, thà dùng để học tiếng Pháp còn mau hơn, dễ hơn và không đến nỗi uổng công vô ích. Ông thử nghĩ coi: lấy tiếng Pháp làm quốc văn thật là tiện lợi cho ta đủ đường. Vả không phải bàn luận gì xa xôi xét ngay dân tình ta ngày nay, thật là có cái khuynh hướng muốn lấy hẳn tiếng Pháp thay vào tiếng Việt Nam, không những trong khi biên viết mà trong khi chuyện trò cũng vậy. Ngay như tôi nói chuyện với ông đây, có phải tự nhiên ta dùng tiếng Pháp hơn là tiếng Việt Nam không?…
Ôi! Có nhà triết học đã nói: “Người ta có cái lòng ham sống mới sống được; đã không có cái lòng ham sống thời tiêu diệt có khó gì!”. Các ông muốn làm người Việt Nam, cố giữ lấy cái quốc âm Việt Nam thời mới khó, chứ đã không muốn làm người Việt Nam, muốn bỏ tiếng mình mà học tiếng người, thì có khó gì? Các ông nói không nên lấy tình mà xét, phải lấy lợi mà xét mới được, lợi bao giờ vẫn mạnh hơn tình. Chúng tôi vẫn biết như vậy, nhưng chúng tôi cũng biết rằng người ta có tình mới là người và phàm dân nào chỉ biết trọng lợi mà thôi là dân ấy sắp đến ngày suy đồi. Nay có một người kia lấy vợ từ thủa hàn vi những lúc khó khăn vất vả có nhau, sau đến ngày hiển đạt gặp được người phong lưu phú quí hơn, nếu chỉ biết lấy lợi làm trọng thì chắc bỏ vợ cũ mà lấy người mới, nhưng nếu biết lấy tình mà ở thì không bao giờ cư xử một cách dã man đê liệt như vậy. Than ôi! Dân ta đối với quốc văn ngày nay cũng một cảnh ngộ như người chồng kia đối với người thủa hàn vi. Ta thử để tay lên ngực mà tự mình hỏi mình có nỡ lòng nào nên bỏ hay không? Thiết tưởng phàm người có tâm huyết không người nào nỡ để cho nòi giống tự tiêu diệt, vì một giống người đến quốc âm cũng không giữ được là một giống can tâm tự diệt vậy.

知足常樂!
qingshan is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Kẻ Bồng bột đã cảm ơn qingshan vì bài viết Ngớ ngẩn này ^_^!
Hồng Ngọc 41 (20-04-2012)
Old 19-08-2011, 02:33 PM
  post #3
buinguyendat
Junior Member
 
ID: 67768
Tham gia: 14-10-2010
Đến từ: Hà Nội
Giới tính: Male
Sở thích: Game
Bài gởi: 4
Cảm ơn: 0
Được cảm ơn: 0 lần trong 0 bài viết
Default 回复: Ngôn ngữ - Đừng lai căng!

đồng tình với ý kiến của bạn
buinguyendat is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 19-08-2011, 02:57 PM
  post #4
Jenny fei
Senior Member
 
ID: 73012
Tham gia: 23-11-2010
Giới tính: Female
Bài gởi: 119
Cảm ơn: 0
Được cảm ơn: 43 lần trong 28 bài viết
Default Ðề: Ngôn ngữ - Đừng lai căng!

Quả thật đôi lúc mình đọc các diễn đàn, thật không biết chữ anh đó có nghĩa là gì, mình là 8x thôi mà đã vậy, có lẽ mình lạc hậu quá rồi. Ngay cả khi nhắn tin mình thấy bạn mình cũng viết sai chính tả. VD: xong thành song, giận thành dận, có time...
Khi nói chuyện với mấy em cuối 8x, 9x, có những từ mình không hiểu hỏi lại thì bị chê quê, giả vờ nhưng các em phát âm tiếng anh thì trật lất hết.
Buồn thay......
Jenny fei is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 19-08-2011, 03:15 PM
  post #5
qingshan
Senior Member
 
qingshan's Avatar
 
ID: 41799
Tham gia: 21-02-2010
Đến từ: 越南-乂安
Giới tính: Male
Sở thích: 足球(英超联赛、欧洲冠军联赛、世界杯)
Nghề nghiệp: 卖彩票,赚钱看足球!
Bài gởi: 193
Cảm ơn: 39
Được cảm ơn: 102 lần trong 61 bài viết
Default Ðề: Ngôn ngữ - Đừng lai căng!

CHỮ PHÁP CÓ DÙNG LÀM QUỐC VĂN VIỆT NAM ĐƯỢC KHÔNG?

Phạm Quỳnh
Lời dẫn của Phạm Tôn: Đây là bài Phạm Quỳnh viết đăng trên Tạp chí Nam Phong số 22 tháng 4/1918, sau này được tác giả chọn đưa vào Thượng Chi văn tập xuất bản lần thứ nhất tại Hà Nội năm 1943. Sau đó, năm 1962 được tái bản lần thứ nhất tại Sài Gòn.
Bản chúng tôi đưa lên Blog PhamTon lần này lấy trong Phạm Quỳnh: Thượng Chi văn tập của Nhà xuất bản Văn Học, Hà Nội xuất bản năm 2006, từ trang 382 đến trang 395. Vì bài khá dài, chúng tôi chia ra làm hai phần và tự đặt nhan đề cho các phần đó
*
* *
PHẦN 2: ĐỂ KHỎI THÀNH RA HẠNG NGƯỜI MẤT GIỐNG

Nhưng mà nói với những người chỉ biết trọng lợi mà thôi thì những lời tâm huyết có cảm động chi. Lại phải lấy lợi mà bàn mới mong phá được cái mộng cuồng đó. Nay dùng chữ Pháp làm quốc văn Việt Nam thì được tiện lợi những gì? Theo ý những người chủ trương cái thuyết đó thì được tiện lợi như sau này:
1. Chữ Pháp vốn là thứ văn tự hay nhất đẹp nhất trong thế giới; quốc âm ta thì hiện nay còn chưa thành văn tự, nghèo ngặt thiếu thốn không đủ dùng? Lấy cái đẹp đủ mà thay vào kém thiếu chẳng phải là tiện lợi lắm dư?
2. Tiếng Pháp là tiếng thông dụng trong thế giới, kể đến trăm triệu người học người nói, tiếng Việt Nam không đầy hai mươi triệu người nói, ngoài bờ cõi Đông Dương không ai biết. Dùng một thứ tiếng có thể thông đồng với cả thế giới chẳng phải tiện hơn là dùng thứ tiếng chỉ khu khu trong một góc địa cầu mà thôi?
3. Nước Pháp là nước cai trị dân ta, tiếng Pháp ngày nay là tiếng “quan thoại” trong nước, phải biết tiếng Pháp mới giao thiệp với người Pháp, giao thiệp với chánh phủ Pháp được. Cứ hiện tình ngày nay thì quốc dân ta học chữ Pháp, dùng tiếng Pháp mỗi ngày một nhiều không những trong các bậc thượng lưu mà cả đến trong dân gian nữa. Ta nên thuận cái phong trào ấy mà lần lần lấy tiếng Pháp thay vào tiếng Việt Nam, chẳng là hợp với dân tình và tiện đường tiến hoá dư?
Ba lẽ đó mới coi tưởng là chánh đáng, mà xét kỹ chưa lấy gì làm thiết thực, chẳng qua là một cách ngụy biện mà thôi.
Nói rằng chữ Pháp là một thứ văn tự cao thượng trong thế giới thì thật là xác đáng lắm, không còn ai nghi ngờ được nữa. Nhưng lấy chữ Pháp là thứ chữ hay mà muốn đem thay vào tiếng Việt Nam thì cái lý không được mạnh nữa mà thành ra lời bàn càn. Trông thấy cái nhà người ta đẹp khen rằng cái nhà này đẹp thì phải lắm, nhưng nhân cái nhà người ta đẹp mà muốn dời đến ở, lấy làm nhà mình thì cũng khó nghe thật. Chữ Pháp là cái văn tự hay, người mình nên học tập nghiên cứu cho thâm để nhờ đó mà thâu nhập lấy những kết quả tốt của văn minh đời nay; điều đó rất là đáng nên, không ai còn bàn khác được nữa; nhưng vì chữ Pháp hay mà muốn lấy chữ Pháp làm quốc văn Việt Nam thay vào tiếng Việt Nam thì cũng cuồng cũng dở như cái người thấy nhà người ta đẹp mà muốn lấy làm nhà mình vậy. Còn cái cớ rằng tiếng Việt Nam ta còn nghèo ngặt thiếu thốn không đủ dùng, thì câu ấy tuy ngày nay đã thành một câu đầu lưỡi, hễ ai bàn đến tiếng ta tất mở miệng ra là nói như vậy, nhưng xét ra cho kỹ cũng lại là một câu nói hàm hồ lắm nữa. Phàm đã gọi là tiếng nói một nước, chưa từng có tiếng nào là không đủ dùng cho người dân trong nước ấy, vì tiếng nói là một cách giao thông rất yếu cần cho người ta, đã cần dùng tất phải có đủ mà dùng, không có khi nào tiếng nói trong nước lại không theo kịp trình độ của quốc dân bao giờ. Tiếng nói trong nước nghèo là trình độ quốc dân thấp; nếu trình độ cao hơn tất tiếng nói phải giàu thêm cho xứng đáng. Vả nói giàu nghèo cao thấp là lấy cái tỉ lệ ở ngoài mà nói, chứ cứ lấy một thứ tiếng của một dân tộc thì không có giàu nghèo cao thấp được. Tiếng nước Nam tất là phải đủ dùng cho người nước Nam, phàm trí người Việt Nam nghĩ được đến đâu, tiếng Việt Nam tất phải nói được đến đấy lẽ tự nhiên như vậy. Nay nói rằng tiếng ta nghèo là so sánh với tiếng Pháp, với chữ Nho mà nói, nhưng sự so sánh đó vị tất đã chánh đáng. Nếu đem tiếng ta mà dịch tiếng Pháp, nếu đem lời ta mà diễn giọng Tàu, thì chắc là thiếu thốn không sao đủ được. Nhưng thử đem một câu ca dao ta mà dịch ra tiếng Tây, một lời tục ngữ ta mà dịch ra chữ Tàu, chắc cũng không sao hết ý hết nghĩa được; như vậy thời chữ Pháp chữ Nho lại nghèo hơn tiếng ta hay sao? Không, phải phá cho vỡ cái luận điệu mơ hồ đó, đã làm lầm người ta nhiều lắm. Lời bàn đó đã thành một câu khẩu đầu, ai cũng nói mà không ai xét thực hư thế nào, thậm chí có người thốt ra ba câu tiếng ta không gọn, cũng thở vắn than dài rằng tiếng Việt Nam nghèo ngặt không đủ dùng. Đủ dùng với người biết dùng, chứ không đủ dùng với người không biết dùng, với người đã quên hẳn tiếng nước mình. Vả có tư tưởng mới có lời nói, và phàm tư tưởng phân minh tức lời nói gẫy gọn. Sách Tây đã có câu:
Ce qui se conçoit bien s’énonce clairement,
Et les mots pour le dire arrivent aisément,
nghĩ là: Cái gì trong trí nghĩ đã chín thì nói ra lời tất rõ ràng và những tiếng nói cũng dễ kiếm. Thử hỏi người Việt Nam mấy người tư tưởng bằng tiếng nước nhà? Có người học Tây thì trong trí nghĩ bằng tiếng Tây, có người học nho thì trong trí nghĩ bằng chữ Tàu, như vậy mà muốn nói ra lời ta thì nói sao cho được? Tôi còn nhớ có biết một anh chàng đi đến đâu cũng phệch phạo nói ra bộ đắc chí và tự cao lắm: “Tôi thật tôi không thể nào tư tưởng bằng tiếng Việt Nam, tất phải tư tưởng bằng tiếng Tây mới được. Tiếng Việt Nam không nói được những ý kiến cao kỳ”. Ôi! Nếu anh có thật những ý kiến cao kỳ, chắc anh không thốt ra những lời quái gở như vậy, chắc anh biết rằng phàm tư tưởng người ta đã đến bậc thiết tha thâm trầm thì nói ra tiếng gì cũng được, mà thứ nhất là cái tiếng gốc của nước mình, cái tiếng mình bập bẹ nói từ thủa mới lọt lòng mẹ mà ra. Anh chàng đó không phải là có một; hiện nay có nhiều người như vậy. Than nôi! Tự người mình không biết trân trọng tiếng mình, lại ruồng bỏ tiếng mình, còn trách chi tiếng mình nghèo ngặt? Tiếng mình giàu hay nghèo là tự ở người minh. Nếu ai ai cũng biết lấy quốc âm làm trọng, làm quí, nếu ai ai cũng ra công gắng sức mà tập luyện thì mấy nỗi nghèo thành giàu, Nôm na thành ra văn vẻ, mà cái tiếng nói của ngót hai mươi triệu con người sẽ trở nên một nền văn tự xứng đáng, diễn tả được cái tâm hồn của một giống người.
Nay phần nhiều nói tiếng Nam nghèo là chỉ vì tiếng ta chưa có đủ những danh từ riêng về cách trí, khoa học, kỹ nghệ. Nhưng một tiếng giàu nghèo không phải là ở riêng những danh từ đó. Phàm tiếng nói là trước phải đã biết sự vật rồi, nhiên hậu mới đặt tên mà gọi. Mình chưa biết tàu baylà vật gì thì sao đã có tên tàu bay được; mình chưa biết thán khí là vật gì sao đã có tên thán khí được? Mình chưa có cái tư tưởng rõ ràng về tự do, bình đẳng thì những chữ tự do, bình đẳng đã thông dụng sao được? Hễ có rộng biết, có nghĩ nhiều, thì vật gì đã từng biết, sự gì đã nghĩ tới, cốt là biết cho đích xác, nghĩ cho đến nơi, thể nào cũng tìm ra tiếng ta mà nói cho gọn ghẽ được. Vậy cách trí, khoa học, kỹ nghệ, người mình cứ nên ra công giảng cứu cho thật thâm, và thứ nhất là phải có cái chí muốn đem những điều mình học được nói ra tiếng mình, diễn ra lời mình, khiến cho người không học cũng có thể hiểu được, mỗi người mỗi làm như vậy, thiếu chữ gì thì đặt chữ mới ra cho gọn ghẽ, hoặc mượn chữ ngoài cho tiện dùng, như vậy thì mấy nỗi tiếng Việt Nam lại chẳng được phong phú bằng nhiều tiếng nước khác hay sao? Học phải có hoá; nếu học của người mà không hoá được ra của mình thì sự học ấy cũng là vô ích, vì không có bổ gì cho cái vốn chung trong nước. Học bằng chữ Tây mà cứ ôn lại bằng chữ Tây, không những không ôn sao cho bằng được như người ta dạy mình, mà còn mong truyền rộng cho ai? Cái tật chung của phần nhiều người học Tây trong nước ta là chỉ biết ôn lại bài học của người mà không biết biến hoá ra nghĩa lý của mình, nên có nhiều người học đã thành tài mà ảnh hưởng trong quốc dân tuyệt nhiên không có gì. Nay muốn cho quốc văn phát đạt, muốn cho sự giáo dục được phổ cập trong nước thì dầu Tây học, dầu Nho học, ai ai cũng phải để bụng vào quốc văn, học được điều hay lẽ phải, nên diễn dịch ra tiếng nước nhà cho người mình được biết, như vậy thì tiếng Việt Nam ta chẳng bao lâu sẽ thành một thứ văn tự hoàn toàn, có lo chi. Hà tất phải mượn chữ Pháp thay vào, không những không đang mà cũng không tiện nữa.
Nói rút lại thì chữ Pháp cần phải học cho nhiều, cho thâm, một là thứ chữ hay nhất, đẹp nhất trong hoàn cầu, hai là thứ “chữ cai trị” trong nước ta bây giờ, nhưng đem thay vào tiếng Việt Nam làm tiếng phổ thông trong dân gian thì quyết không nên. Còn cái câu khẩu đầu “tiếng ta nghèo không đủ dùng” thì chẳng qua là lời “ngụy biện” của những kẻ ngu cùng những kẻ lười, một là không hiểu rằng tiếng nói của một dân một nước là tuỳ theo trình độ của nước ấy, người mình không có lý chê tiếng nước mình là nghèo được, hai là đã biết rằng quốc âm còn thiếu thốn lại không chịu khó tập luyện cho đầy đủ dồi dào hơn lên.
Còn các kẻ khác, như nói rằng tiếng Pháp trong thế giới nhiều nước học, dân mình nên theo học cả cho được tiện giao thông với thế giới, hay là nói rằng tiếng Pháp là tiếng “quan thoại” của nước ta, dân mình nên theo học cả cho tiện giao tiếp với Chính phủ, thì những lẽ ấy không cần phải bác cũng biết là không có giá trị gì. Giao thông với thế giới không phải là cả hai mươi triệu người Việt Nam cần phải giao thông với thế giới, và giao tiếp với Chính phủ không phải là hai mươi triệu người Việt Nam cần phải giao tiếp với Chính phủ. Chẳng qua là một số ít người vì chức nghiệp vì địa vị phải giao thông với nước ngoài, giao tiếp với chính phủ, thì số ít người ấy cần phải học Pháp văn cho thông, nhưng cũng lại cần phải tập quốc văn cho thạo nữa, mới đủ làm môi giới cho quốc dân. Còn phần nhiều người khác, không có lý lấy tiếng Tây mà giao thông với nhau được, không những không có lý như thế, mà dẫu muốn nữa cũng không có thể được. HIện nay chẳng qua là ở những nơi thành thị, trong một nghìn một vạn người có một vài người thường giao thiệp với người Tây, sính nói tiếng Tây, lấy thế làm tự cao, khi giao tiếp với người mình cũng dùng tiếng Tây mà nói chuyện. Không nói còn những kẻ tập nói tiếng Tây mà nói chưa thành lời, chỉ để loè người không biết, thì chẳng kể làm chi. Còn toàn thể quốc dân quyết không thể nào học chữ Pháp cho phổ thông được. Nhiều người học mà học không thành, dở dở dang dang, thì thà rằng ít người học mà học cho thật đến nơi đến chốn còn hơn. Đến ngày cử quốc (cả nước – PT chú) đều bập bẹ nói tiếng Tây cả, một thứ “tiếng Tây bồi”, như đã từng nghe thấy ngày nay đó, thì thử hỏi quốc dân có tiến bộ chi? Không nói xa xôi đến thế nữa, nói ngay đến ngày bao nhiêu những người thường thường trong nước đều biết nói tiếng Tây bằng học trò các trường Pháp Việt ngày nay, mà tiếng mình thì bỏ không dùng nữa, nói không được gẫy gọn thanh thoát nữa, có phải là một kết quả hay cho nước ta không? Lại không đợi đến ngày ấy nữa, cứ nhìn ngay bọn thiếu niên ta ngày nay, lấy những hạng đã tốt nghiệp tiểu học trung học chi gian, tự thủa nhỏ chỉ học chữ Pháp, không tập quốc văn, có phải phần nhiều coi ngây ngô, như người xứ nào đem lại, đứng với người đồng loại mình mà không biết nói năng giao tiếp thế nào, hình như không phải là giống Việt Nam nữa! Đấy, kết quả đã rành rành ra đó, còn phải mong mỏi xa xôi gì nữa. Hiện nay trong bọn học chữ Tây được một người thành tài, thì phải một trăm người dở dang như thế. Mới biết rằng chữ Pháp là một thứ văn tự cao thượng, phải học học cho đến nơi thì mới có lợi, học dở dang thì không ích gì. Nay trừ hạng thượng lưu, trong nước ta ai là người có thể học chữ Pháp cho đến nơi đến chốn được? Những nhà thường thường cho con đi học trường Tây đến được cái bằng tiểu học tốt nghiệp đã lấy làm khó nhọc lắm; mà trình độ chữ Pháp ở tiểu học thì đã ăn thua vào đâu? Cho nên nói rằng chữ Pháp chỉ nên để cho một hạng người có tư cách mới nên học, mà đã học thời phải học cho thật thâm, còn toàn thể quốc dân không thể học cho khắp được, phải lấy quốc văn làm cơ quan mà dạy những điều trí thức thông thường, một là khỏi mất thì giờ học một thứ tiếng ngoài nửa chừng không dùng đến hoặc không đủ dùng, thì giờ ấy cứ để mà học những món phổ thông khác có ích lợi hơn và có thể dạy bằng tiếng nước nhà được; hai là khỏi thành một hạng người “mất giống”, Tây không ra Tây, Nam không ra Nam, tiếng ngoài thời học không đủ dùng, tiếng mình thì quên không biết nữa!
Nay cứ lời ông đồng bào Nam kỳ nói trên kia, ví đem hết thảy con trẻ Việt Nam cho học chữ Tây ngay từ thủa mới biết nói cho đến lên sáu tuổi tuyệt nhiên không biết một tiếng Việt Nam nào, cái cách giáo dục kỳ khôi đó cũng không phải là có khó gì, vì người ta như con khướu con yểng dạy chi mà chẳng được, dạy tiếng Pháp chứ giả tưởng dạy tiếng châu Phi, châu Úc nào cũng không phải là không được; nhưng phải xét kết quả thế nào. Chắc rằng những đứa trẻ đó khi lớn lên nói tiếng Tây rất thạo hơn người khác, giao tiếp với người Tây rất dễ hơn người minh; nhưng mà tiếng ta nó không biết nữa, phong tục Việt Nam nó không hiểu nữa, nó không phải là người Việt Nam nữa mà nó chưa thành người Tây, nó là một giống trên không chằng dưới không rễ, tức như các ông trong lục châu (lục tỉnh Nam Kỳ - PT chú) gọi là giống “lai căng” vậy. Muốn giữ lấy chân chủng thì mới khó, chứ muốn làm giống “lai căng” thì có khó chi!…

知足常樂!

thay đổi nội dung bởi: qingshan, 19-08-2011 lúc 03:25 PM.
qingshan is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 26-08-2011, 11:45 AM
  post #6
ZenMay
Senior Member
 
ID: 79627
Tham gia: 01-02-2011
Giới tính: Hiden
Bài gởi: 113
Cảm ơn: 3
Được cảm ơn: 34 lần trong 23 bài viết
Default Ðề: Ngôn ngữ - Đừng lai căng!

Góp phần gìn giữ sự trong sáng của tiếng Việt.
ZenMay is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Trả lời

DU HOC TRUNG QUOC Bookmarks DU HOC TRUNG QUOC

Ðiều Chỉnh

Quuyền Hạn Của Bạn
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt
Chuyển đến

Chủ đề tương tự
Ðề tài Người Gởi Chuyên mục Trả lời Bài mới gởi
Việt Nam văn hóa phong tục ongnon Phong tục - Tập quán Việt Nam 63 15-09-2015 03:37 PM
Để học tốt tiếng Trung và Những điều cần lưu ý khi học tiếng Trung heo con Kinh nghiệm học tiếng Trung 323 18-12-2014 10:17 AM
Một số lưu ý trong dịch thuật Bambi Kinh nghiệm Dịch thuật 17 09-06-2012 08:59 PM
Cổ văn ongnon Thư pháp 130 20-04-2012 07:24 PM
Lý Khai Phục - Nếu bạn 20, chưa 25 tancai Sự kiện - Nhân vật 1 02-07-2011 06:44 PM


Múi giờ GMT. Hiện tại là 03:48 PM.