Trở lại   Học tiếng Trung | Du học Trung Quốc » DU LỊCH TRUNG QUỐC - KHÁM PHÁ TRUNG HOA » Đất nước Trung Hoa » Phong tục - Tập quán Trung Hoa

Phong tục - Tập quán Trung Hoa Phong tục, tập quán các dân tộc Trung Hoa




Tính cách người các tỉnh tại Trung Quốc

Phong tục - Tập quán Trung Hoa


Xem Kết Quả Phiếu: Bạn thích tỉnh/thành phố nào của Trung Quốc nhất
Bắc Kinh 58 32.77%
Thượng Hải 27 15.25%
Quảng Đông 28 15.82%
Quảng Tây 26 14.69%
Hồ Bắc 5 2.82%
Hồ Nam 10 5.65%
Tứ Xuyên 17 9.60%
Giang Tô 10 5.65%
Vân Nam 19 10.73%
Lựa chọn khác 19 10.73%
Multiple Choice Poll. Số người bỏ phiếu: 177. You may not vote on this poll

Trả lời
 
Ðiều Chỉnh
Old 03-05-2011, 12:31 PM
tancai
Senior Member
 
tancai's Avatar
 
ID: 72861
Tham gia: 21-11-2010
Đến từ: Hà Nội
Giới tính: Male
Sở thích: Bóng đá
Bài gởi: 127
Cảm ơn: 8
Được cảm ơn: 126 lần trong 34 bài viết
Default Ðề: Tính cách người các tỉnh tại Trung Quốc

Dương Danh Dy
Sau khi Tạp chí “Văn hóa Nghệ An” đăng trong 3 số liền (số 192, 193 và 194), bài “Tính cách người các tỉnh Trung Quốc” do tôi chuyển ngữ, đã có một số bạn đọc quan tâm đến vấn đề đặt câu hỏi: liệu sự tự đánh giá của người Trung Quốc về tính cách người 31 tỉnh, thành, khu tự trị của họ có chính xác không?
Đó là một câu hỏi rất hay và rất khó trả lời. Tuy vậy vì là người “khơi lên” vấn đề, tôi không thể không nói vài lời. Thế nhưng trong bài viết này tôi xin phép chỉ nói tới mấy ấn tượng ban đầu về tính cách người mấy tỉnh của Trung Quốc thôi. Sau này khi có dịp sẽ xin lần lượt trình bầy thêm.


Thú thật, mặc dù đã có tới mười mấy năm trú tại Trung Quốc(chưa kể những chuyến đi ngắn hạn một vài tháng hay mươi ngày khi còn làm việc hay khi đã nghỉ hưu), ở và tới nhiều nơi tại Trung Quốc(ngoại trừ Tây Tạng, Tân Cương, Lan Châu…)với nhiều cương vị khác nhau(viên chức ngoại giao, nhà nghiên cứu độc lập, khách du lịch Việt Nam hay trong vai người dân tộc thiểu số Trung Quốc ở gần biên giới Việt), những hiểu biết của tôi về tính cách người Trung Quốc chỉ như muối bỏ biển.


Chính vì vậy lúc đầu tôi đã không tin những đoạn viết về Người Hà Nam như: “thanh danh của người Hà Nam hiện nay rất xấu.. đã có câu “phòng lửa, phòng trộm, phòng người Hà Nam”, “dường như xảo quyệt là thiên tính”, thậm chí người Hà Nam(không dám nhận mình là người Hà Nam) phải nói dối là người Hà Bắc, Sơn Đông…” May là tôi quen một bạn trẻ đã có thời gian lưu học khá dài tại Trung Quốc(từ đại học đến thạc sĩ rồi tiến sĩ).Khi tôi nói những nhận định trên về người Hà Nam, anh bạn trẻ đã nói ngay không cần suy nghĩ: họ viết đúng đấy Bác ạ, chính cháu đã gặp tình trạng trên. Câu nói đó đã giúp tôi đủ kiên nhẫn để ngồi dịch bài viết khá dài ( gần 24 trang A4) và nghĩ thêm rằng, tác giả Trung Quốc đã không tùy tiện khi viết bài đánh giá đó.


Cũng chỉ sau khi dịch xong bài viết tôi mới bật ra câu hỏi, không hiểu vì sao tác giả đã dành cho người Quảng Đông số trang viết dài nhất-hơn 2 trang A4-trong khi các tỉnh, thành khác ngắn hơn nhiều-chưa được một trang hoặc chỉ có nửa trang thôi. Xin ghi lại một số nhận xét: “Người Quảng Đông là nhóm người phức tạp nhất Trung Quốc. Xét từ mặt sinh học thấy nguồn gốc dân tộc không giống người phương bắc. Là tỉnh có hơn 20 triệu Hoa kiều, nổi tiếng ở nước ngoài vì kinh doanh. Là giao điểm của văn minh đông tây, là nơi khởi nguồn của cách mạng dân chủ cận đại(Tôn Trung Sơn là người Quảng Đông) là tỉnh đi đầu trong cải cách mở cửa. Người Quảng Đông tràn đầy sức sống, đầu óc linh hoạt, giầu tính mạo hiểm, tính sáng tạo, dám đi trước thiên hạ Không thích thú lý luận rỗng tuếch, chẳng để ý bàn bạc triết lý, không hứng thú với chính trị, luôn bận rộn vì tiền.. Thường tự cho mình là trung tâm, ngoài Quảng Đông ra đều là phương bắc cả. Lạnh nhạt, bài ngoại, tự đại.. nghiện đánh bạc thành tinh, rất mê tín. Người Quảng Đông cái gì cũng dám ăn..Sách giả, thuốc lá giả, tiền giả do người Quảng Đông chế tạo lan tràn khắp nước… v.v..


Tôi hoàn toàn đồng ý với những đánh giá về người Quảng Đông được trích dẫn trên. Vì đã trú tại nơi này hơn 3 năm trong điều kiện hoạt động khá thuận lợi do nước bạn dành cho cộng với độ tuổi ngoài sáu mươi đã tương đối chín, nên tôi muốn nhấn thêm mấy điểm sau:


Trong khóa đầu tiên công tác tại Trung Quốc (1966-1970) tôi có dịp tới Quảng Đông vài lần. Ấn tượng đầu tiên là con người nơi đây là chả khác gì Việt Nam mấy, cũng bé lùn so với người phương bắc và đặc biệt là hay cởi trần đi chân đất. Phố xá nhất là khu tô giới cũ khá giống Hà Nội. Tuy nhiên có một điều khiến tôi lúc đó đã tự thắc mắc là, con người họ cũng như mình, dân số không đông bằng, nhưng sao họ có thể làm những con phà qua sông lớn như vậy?(gấp hàng chục lần phà của Việt Nam), những con đường rộng đến thế? Cái đó phải chăng là do ảnh hưởng Đại Hán?


Tôi không rõ trong tiếng Quảng Đông có bao nhiêu phần trăm phát âm khá giống tiếng Hán Việt của Việt Nam, nhưng lần đầu tiên nghe họ nói những từ: đảng, chính phủ, học tập, nhập khẩu, xuất kịch… tôi đã giật mình vì không khác âm Hán Việt của chúng ta bao nhiêu, nghe là hiểu ngay. Không trách người bạn Bắc Kinh cùng đi với tôi khi nghe không hiểu người Quảng Đông nói gì với nhau mà tôi lại tỏ ra hiểu được đã có đôi chút bất bình hỏi: vì sao tao với nó là người một nước mà nó nói tao không hiểu gì trong khi mày là người nước ngoài lại có vẻ hiểu được. Vì tế nhị, tôi chỉ trả lời là mình cũng không hiểu( nhưng thực ra trong bụng đã biết rõ: vì chúng tao cùng là dân Bách Việt). Sự có chút tương đồng về phát âm này, đã giúp tôi nhanh chóng hòa nhập trong một lần vui chuyện với mấy nhà thơ địa phương. Tôi thong thả đọc bài “Lương châu từ”(Bồ đào mỹ tửu dạ quang bôi..” bài “Phong kiều dạ bạc”(Nguyệt lạc ô đề sương mãn thiên..)theo âm Hán Việt, các bạn Quảng Đông nhận ra ngay bài thơ và vui vẻ cùng đọc theo bằng tiếng Quảng Đông.


Sau khi có những cảm thông về phong cách, về tiếng nói…, đã có vài lần người phụ trách tỉnh, thành phố, địa khu, huyện và cán bộ bình thường thân mật nói với tôi, xét về huyết thống, tao với chúng mày gần nhau hơn bọn…(hầu như tất cả đều không nói hết câu, nhưng tất cả đều chỉ tay về hướng bắc) vui hơn nữa khi có người Quảng Đông tự nhận xét, về cách ăn uống chúng ta cũng có chỗ giống nhau, thích ăn đồ tươi sống, thích ăn gà luộc lòng đào.., chứ bọn ấy nó chỉ biết thức ăn chín, cái gì cũng ninh nhừ ra. Thấy vậy tôi mạnh bạo giới thiệu thêm món tiết canh(lợn, vịt, chó..) của Việt Nam Mấy ông bạn Quảng Đông vốn nổi tiếng là bất kỳ thứ gì bay ở trên trời(trừ máy bay..) cũng ăn, bất kỳ thứ gì chạy trên mặt đất(trừ xe tăng, ô tô..) cũng chén, bất kỳ thứ gì bơi dưới nước(trù tầu thủy, tầu ngầm..) cũng xơi, đã tròn xoe mắt khi tôi kể, lấy máu tươi của (lợn, vịt, chó..) hòa thêm nước đun sôi để nguội rồi đổ vào đĩa đựng lục phủ ngũ tạng của con vật đã được luộc chín và thái nhỏ, đợi một lúc cho máu đông lại là mang ra nhắm rượu, ngon vô cùng! Họ suýt soa nhưng rồi tỏ ra ngán ngẩm món ăn kinh dị này. Riêng tôi thầm nghĩ: chúng ta cùng là Bách Việt, nhưng sở dĩ bộ tộc Lạc Viêt và đất Giao Chỉ, Cửu Châu không bị đồng hóa không trở thành một tỉnh của thiên triều, dù đã chịu ngàn năm Bắc thuộc, ngoài những điều cốt lõi mà các nhà sử học đã nêu như: bộ tộc anh hùng, kiên cường, bất khuất trong đấu tranh, thông minh, nhanh nhậy trong ứng xử, địa lý hiểm trở, khoảng cách xa xôi… ra, có lẽ còn một số điều tưởng như nhỏ nhưng vô cùng quan trọng khác như tục nhuộm răng đen, tục xăm mình… và có lẽ cả thói chén tiết canh đáng khiếp này nữa!(Tôi suy luận không có căn cứ cụ thể, nếu có gì sai, xin tha thứ cho sự “bốc đồng, tự hào quá mức” này).


Ở đây, tôi đã được các bạn Quảng Đông-những người bạn, người đáng tuổi anh(như các đồng chí Diệp Tuyển Bình-con nguyên soái Diệp Kiếm Anh, đồng chí Phó Nhuệ-con trai đ/c Bành Chân, đ/c Hoàng Quần và nhiều đ/c và nhiều bạn khác) mà tôi không bao giờ quên, giới thiệu những kinh nghiệm thành công và chưa thành công của họ trong cải cách mở cửa. Tôi đã báo cáo những điều đó tới các đồng chí và cơ quan hữu quan trong nước, nhưng rất tiếc là hầu như chẳng ai thèm để ý(chuyện giải quyết ùn tắc giao thông, chuyện lãng phí đất đai trong xây dựng, chuyện ô nhiễm môi trường, chuyện sử dụng vốn nước ngoài..) may mà tôi quen đ/c Hữu Thọ (lúc đó là Tổng Biên Tập báo Nhân Dân), nên bài viết về “Quảng Châu cấm đốt pháo” được đăng báo Nhân Dân và sau đó, đ/c Võ Văn Kiệt ra quyết định cấm đốt pháo trong cả nước.


Đúng là người Quảng Đông dám đi trước thiên hạ, họ có câu nói: “đèn xanh đi nhanh, đèn vàng vẫn vượt, đèn đỏ rẽ phải rồi lại vượt”, và cụ thể hóa ý tưởng đó bằng những biện pháp của riêng mình. Như tự cho phép ai làm đường được lập trạm thu phí, chính vì thế nhiều khi trên một con đường cao tốc dài chưa tới 30km mà có tới 3 trạm thu phí, khiến người qua lại rất khó chịu vì chốc chốc lại phải dừng xe nộp tiền mãi lộ. Thế nhưng chỉ 5,7 năm sau các trạm thu phí đó hầu như biến mất vì các chủ đầu tư đã thu đủ vốn và lãi, mọi người nhanh chóng quên đi nỗi bực dọc trước để phóng như bay trên những con đường quá tốt( ở đây nói cả những con đường hai tầng, đường ba tầng) . Hạn chế mô tô ư? Phải phát triển ô tô công cộng đến mọi chỗ, thuận tiện cho mọi người, và tiền đăng ký mô tô gần bằng tiền mua mô tô, anh muốn đi xin cứ mua và làm theo! Một nhận xét nữa của tôi không biết có đúng hay không, từ ngày cải cách mở cửa đến nay, không bao giờ chính quyền TW để cho hai nhân vật đứng đầu về đảng và về chính quyền của tỉnh Quâng Đông đều là người bản địa. Thời tôi ở đó, Bí thư tỉnh ủy là người Quảng Đông(Tạ Phi) thì Chủ tịch Ủy ban nhân dân( Vương Sâm Lâm) phải là người tỉnh khác, còn hiện nay Bí thư là người ngoại tỉnh(Uông Dương) nên Chủ tịch tỉnh mới là người Quảng Đông(Hoàng Hoa Hoa)


Tất nhiên qua một số người Trung Quốc khác, tôi biết người Quảng Đông bị người Bắc Kinh, người Thượng Hải chê là kém văn hóa, mê tín nặng, thích đỏ đen v.v. Thế nhưng nhân vô thập toàn.


Xin nói thêm đôi lời về người Quáng Tây. Câu nói “Người Quảng Tây bị coi là có tính cách nhu nhược nhất ở Trung Quốc, thường được coi là đại biểu cho sự mềm yếu, từ thời xưa đã thiếu vắng các bậc dũng sĩ cũng như các bậc kiêu hùng..). Lưỡng Quảng mặc dù tuy cùng nguồn cội nhưng “tính tương cận, tập tương viễn”( tính nết gần nhau nhưng lề thói tập tục khác xa) Quả là nhận xét khá thấu đáo. Nhiều người Quảng Tây thà cam chịu lép vế trước người tỉnh khác nhất là với Bắc Kinh, Thượng Hải nhưng lại thường ra vẻ ta đây với người tỉnh lạc hậu hơn. Trong lĩnh vực đối ngoại, mấy anh, chị Quảng Tây may mắn có chút chức vụ gì đó thường tỏ ra là “Đại Hán hơn người Hán chính cống”! Chao ôi! Nếu tổ tiên của bộ tộc này cũng anh hùng bất khuất như tổ tiên của bộ tộc Việt Nam thì điều gì sẽ xẩy ra nhỉ? Thế nhưng lịch sử không bao giờ có chữ nếu. Cho nên xin dùng mấy từ “đáng thương!” để nói với họ vậy.


Những cái tốt cái xấu, một số ưu điểm khuyết điểm… của người các tỉnh Trung Quốc đã được tác giả trình bầy khá đầy đủ trong bài viết. Thế nhưng không hiểu vì sao, một đặc điểm chung nhất, nổi bật nhất của tuyệt đại đa số người Trung Quốc không phân biệt tỉnh nào, dân tộc nào lại không thấy đề cập tới. Đó là “ đầu óc nước lớn, lòng tự hào nước lớn quá mức” của họ. Điều này những người Việt Nam có tiếp xúc với người Trung Quốc(hay người Hoa) đều có thể dễ dàng cảm nhận được.


Xin thành thực góp ý để lần tái bản sau, tác giả sự có sự sổ sung cần thiết.
copy từ [Link đã ẩn, đăng nhập để được xem link. Hoặc click vào đây để đăng ký...]

Họ cười vì ta không giống họ, ta cười vì họ quá giống nhau.
tancai is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
2 kẻ Bồng bột đã cảm ơn tancai vì bài viết Ngớ ngẩn này ^_^!
dalyhuong (29-10-2011), kali_99 (09-10-2012)
Old 03-05-2011, 03:05 PM
zhongcheng1991
Dtt Member
 
ID: 53009
Tham gia: 13-06-2010
Giới tính: Hiden
Bài gởi: 86
Cảm ơn: 9
Được cảm ơn: 22 lần trong 6 bài viết
Default Ðề: Tính cách người các tỉnh tại Trung Quốc

bài này hay quá . nếu có bản bằng tiếng trung thì tuyệt . mình cũng muốn được những lời nhận xét của tác giả trung quốc này . thật thú vị .
zhongcheng1991 is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 03-05-2011, 11:28 PM
tancai
Senior Member
 
tancai's Avatar
 
ID: 72861
Tham gia: 21-11-2010
Đến từ: Hà Nội
Giới tính: Male
Sở thích: Bóng đá
Bài gởi: 127
Cảm ơn: 8
Được cảm ơn: 126 lần trong 34 bài viết
Default Ðề: Tính cách người các tỉnh tại Trung Quốc

đây là nhận định từ 1 người có kinh nghiệm, ai đã từ ở qua các tỉnh/thành phố, nói lên suy nghĩ của mình để a e mở rộng tầm hiểu biết (những người chuẩn bị đi học, du lịch, làm việc cũng có thêm cơ sở để quyết định)

Họ cười vì ta không giống họ, ta cười vì họ quá giống nhau.
tancai is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 04-05-2011, 10:13 AM
tancai
Senior Member
 
tancai's Avatar
 
ID: 72861
Tham gia: 21-11-2010
Đến từ: Hà Nội
Giới tính: Male
Sở thích: Bóng đá
Bài gởi: 127
Cảm ơn: 8
Được cảm ơn: 126 lần trong 34 bài viết
Default Ðề: Tính cách người các tỉnh tại Trung Quốc

中国32省人的性格分析
1河南人:
中华民族发祥地,六大古都三个在河南。现在名声最糟糕,北京上海、广州、深圳这些大城市的公司,都不愿意雇佣河南人,有"防火防盗防河南人"之说,甚至在深圳打出了"严厉打击河南籍犯罪团伙"的条幅。大概是地狭人稠(快一亿了),竞争激烈,很多人似乎天生就很狡黠。河南的公司信誉很糟糕,能骗则骗,能坑则坑,与他们做生意很冒险。郑州、新乡、安阳集中了很多骗子公司,以委托加工、加盟的方式诈骗,当地政府根本不管。河南人在大城市里普遍地位不高,但名声却最"响亮",收废品的很多(常常顺手牵羊),固始县是"废品之乡"。做小姐的也不少,更多的游荡于城市之间。在京犯罪率仅次于东北人(东北人打架,河南人盗窃、诈骗更招人恨)。大概是朝中无人,没有话语权,处处受排挤,甚至很多河南人都改称是河北人、山东人。其实河南人很勤奋,能吃苦,生活习惯历来以简朴著称,尤其是农村人是很朴实的,乡土观念很重,但也墨守成规,不思进取,封闭保守,是中国第一大劳动力省。河南人在家很讲究礼仪,无论日常相见、迎送、借还、庆吊、生育、成年、婚嫁、寿诞、丧葬等,都很注重礼节和仪表。不过河南人衣着邋遢、不爱洗澡出了名。近些年很多在外的河南人胡作非为又不团结,糟蹋了一个省的名声。尽管政府竭力在改变形象,可是坏名声已经根深蒂固。而很多人对河南人的过度责骂,则已数典忘祖了:客家人、甚至上海人的祖先也是河南人。

2.湖北人:
毗邻河南,"天上九头鸟,地下湖北佬",狡猾程度不次于河南,汉正街的假货也曾威镇华中。不过湖北人名声没那么糟糕,湖北号称"千湖之省",水多自然有灵性,故美女也不少。湖北人很聪明,高考竞争激烈,高分者甚多,湖北人很善于读书,著名的黄冈中学名噪全国,甚至连北京上海的重点中学都自愧不如,湖北人在大学里很多都是佼佼者。天门是内地著名的侨乡,仙桃、潜江也很富裕,堪比沿海地区。可是与安徽、河南交界的大别山区的红安、麻城、英山却是全国最穷的地区之一。鄂西的恩施、十堰、老河口也比较穷。红安是最著名的"将军县"(出了233个将军),大概是时势造英雄吧,在那个年代,只要很穷、身体好、胆子大、命大必有后福。湖北人性格内敛,韬光养晦,湖北人勇气不如湖南人,曾有一湖北男孩心仪一女孩,女孩也对他有好感,可是男孩就是羞于开口,最后错失良缘,权谋再多没勇气一样不行。农村人比较实在,湖北也是民工大省。

3.湖南人:
湖南人号称"南方的北方人",张扬刚烈,火暴象辣椒,嗓门也较大。史书最多的赞誉都给了湖南人:"惟楚有材,于斯为盛"(岳麓书院)、"楚虽三户能亡秦"、"无湘不成军"、"湘人不倒,华夏不倾"、"天下不可一日无湖南"。曾国藩、左宗棠的湘军把大清朝的香火延续了将近半个世纪,共产党的开国元勋也有很多来自湖南,可以说中国近代史和半部中国现代史都是湖南人用鲜血和生命写就的。湖南人聪明勇敢,刚烈果决,敢任大事,以天下兴亡为己任,"若道中华国果亡,除非湖南人尽死",集中了中华民族的优秀美德,读书、当兵打仗、做劳力都不错。不过近些年却有世风日下之势,长沙是个典型的消费城市,洗浴城遍地都是(里面都有小姐),消费一点也不低,很多当地人没钱也洗,广东人也过来凑热闹;双峰是中国的"假证之乡",辐射全国,从业人员有数万之多;据说桃江的美女不错;邵阳盛产黑社会;郴州全是贪官;湘潭人生活节奏很慢,很多人嚼着槟榔悠哉悠哉(湖南不产槟榔,却比海南人嚼的还多,该物容易上瘾,严重致癌。湖南人有三气:灵气、匪气和霸气,一旦成了暴力团伙,危害极大,广东严打的"飞车党"主要是湖南人,"湖南帮"超过"东北帮"和"广西帮",广东本地的犯罪团伙反而不多。湖南盛产美女,精干聪慧,做事麻利,做老婆不太可靠,素有"湘女多情"之说,从事服务行业的人数与川妹、东北妹齐名,笑贫不笑娼,甚至老公也帮老婆拉皮条。也是"二奶"输出大省。

4.广东人:
广东人是中国人中最复杂的一群,其身材多为矮小,颧骨突出,目小深陷,鼻扁阔,唇厚而翻。主要有三大方言:白话,潮汕话,客家话。历史上广东就是一个百越杂处地区,沿海还有东南亚人进入,称为广府人,包括港澳;潮汕地区的人也有着独特的语言和风俗。这两者都属于土著广东人,从生物学角度来讲,与北方人种起源是不同的。"五胡乱华"以后,中原地区(主要是河南)的汉人大量南迁,聚居在今天的梅州、河源和揭阳、汕尾的部分地区,讲客家话。这部分汉人应该算是血统最"纯种"的汉人了(北方一直处于民族融合),有一千多万,孙中山、李嘉诚也是客家人。历史上广东人在西方传教士描述中的形象十分糟糕:身材瘦小、形象猥琐、狡诈、肮脏、嗜赌、内讧,懦弱,食婴。广东人是最早在海外谋生的中国人,华侨有两千多万,长期代表着中国人的形象,潮汕人和温州人一样在国外以经商有名。由于对广东人的妖魔化宣传,美国、加拿大持续了半个世纪的"排华"运动。广东是近代民主革命的发源地,东西方文明的交汇点,改革开放的桥头堡和排头兵;广东人是海洋的族群,充满朝气与活力,头脑灵活,富于冒险性、开创性,敢为天下先,广东人对空头理论不感兴趣,也没有工夫空谈哲理、人生,对政治也不感兴趣。人人都为了钱忙忙碌碌,整日东奔西跑。北方人是先思考后行动,而广东人是先行动后思考,看重的是效益和价值,不注重形式和外表。现在已成为中国经济最发达的地区。广东女人很贤惠,每个人都能煲手好汤,做手好菜。可是广东人的人文形象却是典型的爆发户(小品里经常是阴阳怪气、有钱没素质的形象),贬多褒少。最常见的评价就是:
a、冷漠、排外、自大。广州是个花花世界,中国最冷漠的城市,如果是一对一的问路尤其是外乡话,很少会搭理你。邻里之间,关门闭户,互不搭理,多一事不如少一事。在广州想找个见义勇为的,比登天还难。广东人排外是早以有之,把所有广东以外的人称"捞佬",女孩叫北"妹",把北方人叫做"捞松",叫日本人"架佬",叫西方人"鬼",甚至潮汕人也被称为"冷佬"。很多人地理知识贫乏,常以自我为中心,广东以外就是北方。
b、广东人没文化。茶文化、酒文化、食蛇文化、喝汤文化多的是,却从不接受国粹,只崇拜港台文化,只有港台的娱乐名人,才是心中的偶像。只有白话口水歌,才能最打动他们。广东人基本不看中央台,只看港澳台。经济与文化并没有齐头并进,简直是文化的沙漠。全国五百强,全球五百强,没几个愿意把总部设在广东。
c、广东人没素质。虽然他们吃不完是打包走,很务实("悭")。但糟蹋别人的东西却毫不手软。一次性筷子、饭盒的消耗全国第一。无论男女,大白天穿着睡衣,逛街走巷去超市旁若无人。
d、广东人不关心国家大事,不关心世界发展。国家荣辱,不足挂齿。只顾及自己所属的小圈子,只关心自己的房价和股票。
e、嗜赌成性,世界闻名。体彩、福彩销售火暴绝不是甘于奉献,否则六合彩、赌球也不会一样火暴。
f、广东人最迷信。喜欢弄一些阴阳鬼气的东西辟邪,南海神庙会、菠萝庙会一年好几次。逢年过节都爱在自己家里做道场,香火不断。车牌号、门牌号、电话号、婚嫁日期、开业日期都择"6"和"8"。更有甚者,连生孩子也择日期作剖腹产。每年的"9.18国耻日"竟然是广东人的良辰吉日。有的祖坟修的比住宅都豪华(恐怕不全是孝顺)。
g、广东男人很无耻,女人很无奈。帅哥靓女实在太少,街头遇到的美女都是四川、湖南的。学生早熟早恋全国闻名,小学开始就手拖手,中学开始就明目张胆的亲吻无间,相信在广东呆过的人都见过这类场景。互联网上这类图,百分之八十的图就是广东的原产地。哪个男人没嫖过小姐?哪个有钱人不包二奶?广东女人很无奈,没了男人就没了生活的自信,只会息事宁人,一个人默然地哀泣,从来都不会用法律来保卫自己。
h、广东人什么都敢吃,蛇、老鼠、狗、猫、蛆、禾花雀、禾虫、穿山甲、婴儿以及各类野生保护类动物,直到最后吃出果子狸。1949年解放军南下,当时准备两广战役的是东北战士,听到这类恶习仗都不想打了,准备撤回衡阳!
i、广东人做生意特傲慢。与广东的生意人交往,会发现他们一是精而无信。二是傲慢。眼神里轻蔑你,语气上傲慢无礼。一副人有我有,人无我有的样子,要就要,不要就走的模样。如果是他们求你,又虚伪的让人受不了。
j、广东人造假书、假烟、假碟、假钱、假药泛滥全国,往煤气罐里注水,给食品加有害的色素(潮州是著名的干果之乡,很多作坊的工人都带着防毒面具),用工业酒精勾兑有毒米酒,把亚硝酸盐当食盐卖。这都是旧花样了。花都冒牌VCD机,普宁假药、深圳、东莞水货手机地下工厂谁不知道?广东的城市治安都很差,广州、深圳、东莞是最没有安全感的城市(不能都怪外省人,老实巴交的广西农民到了广东居然成了劫匪)。汕头是最失败的特区,楼房破旧,街道坎坷,潮阳一带的人十分野蛮(还有很多制假币、制毒的窝点),抱团欺生,外地人都不敢去。可笑的是汕头人很喜欢把政府、企业、门店的招牌写成繁体字,深圳的外资经济比汕头发达N倍,也没见用繁体字。东莞又脏又乱,也有运河,臭气熏天,最可怕的是大白天劫匪横行。广东是"二奶"第一大省,深圳、东莞有很多壮观的"二奶村"。

5.广西人:
广西主要讲两种方言,桂柳话(桂林、柳州话更接近湖南话),南宁话(广东白话的变种,不太好听),广西气候炎热,四季瓜果不断,性格是中国人中最软弱的,经常被视为软弱可欺的代表,自古少伟男,也少枭雄,若中国人的性格皆如广西人,则中华大地已在鸦片战争期间就被列强分割完毕。身材普遍瘦小(阿丘是在CCTV养肥了),皮肤也不好,香港脚、皮肤病多,帅哥美女率全国倒数第一。南宁的公交车、甚至连马也很矮小。街头到处卖河粉,三块钱吃饱,南宁人饭量很小,有些人两餐都吃河粉(省钱)。这里卖的王老吉凉茶苦的要命。南宁街道狭窄(民族大道马马乎乎,成克杰在位时候修的),超市简陋(大超市都是外来的),摩托车全国人均第一,草药店到处都是,近几年开南博会有了很大的改观。官员腐败,不学无术(花钱能买官)。经济虽然落后,性观念却很开放,向有"西大无处女"的说法(广西大学),广西艺术学院的女生1000元可包月。广西好玩的地方很多,可是不会经营,德天跨国大瀑布、乐业天坑连个象样的宾馆也没有,房地产、服装业被温州人把持。两广人虽然同根同源,却"性相近、习相远",共同点是两者什么都敢吃:穿山甲、河豚、眼镜蛇。。。最糟糕的是都喜欢当众剔牙!广西男人小气自私胆小,不过到了广东就性格大变,"飞车党"里就有砍手剁脚帮,得无粤人之土使桂人善盗乎?广西农村人比较善良(包括偏远地区的壮族,基本都被汉族同化了),诚实憨厚,没有攻击性,只要你别伤害人家就行了。嗜赌成性,玩六合彩使很多人倾家荡产,很多人都没坐过火车。

6.海南人:
黎族先民最早移入岛内,西汉辟郡,至五代时期以中原移民为主。宋至明清时期移民规模最大,主要来源为闽、粤、桂。海南省是中国资历最浅的一级行政区(重庆很早前就曾是直辖),此前长期都是广东的边缘地区和最落后的地区,主要讲海南特色的广东白话。土著海南人有很强的保守主义,目光狭隘,固步自封,讲究享乐,淡泊名利,连说话都是软蹋蹋的。典型特征是黝黑的皮肤,娇小的身材,绝少俊男和靓女。即使是男人也有些嗲气,性格比较柔缓,不太冲动,容易相处。海南人是受得了穷,吃不了苦,岛民思想严重,这可能是水土的关系。随着移民的大量涌入,海南商人也显示出喜欢投机的特色,多形成目光短浅的思维定势。海南是华侨之乡,不过穷亲戚多,没有潮汕人和客家人在外混的好,琼海一带走私普遍。兴隆一带的人多是从印尼回国避难的华侨,长相接近东南亚人。海南经济太虚,色情泛滥,俗话说:到了北京觉得官小了,到了东北觉得胆子小了,到了广东觉得钱少了,到了海南觉得身体不好了!




7.香港人:
香港人最早是广东移民,长期被英国殖民统治。港人身上兼具东西方的性格特征,东方的含蓄,西方的直白;东方的煽情,西方的冷淡;东方的情感,西方的客观。除了个别人之外,多数港人对自己的血脉传承从没有自我贬低,也不会自我否定,所否定的就是大陆"不民主"、"腐败",比较普遍的心态是"爱国爱港,但未必爱党"。97年至今,香港人对祖国的认同感已经不是什么问题,甚至民间的爱国分子,比大陆还要激进(保钓就是个例子,杨利伟去香港演讲也受到了空前的欢迎),令大陆人汗颜。香港地狭人多,因此竞争空前激烈,也造就了精明强干、坚忍不拔、脚踏实地、紧张忙碌的性格。香港虽然接近于西化,然而无论是保平安、求事业、问姻缘、疑难杂症都要到寺庙中救解迷津,反倒比内地人更质朴信笃几分,黄大仙庙是香港香火最旺盛的寺庙。香港人和台湾人一样,在大陆包"二奶"成风,连搬运工都在深圳包个川妹。



8.澳门人:
被葡萄牙统治了400多年,传统文化理念却毫不为之所动,澳门与香港仅隔一个珠江口,香港拥挤繁闹,让人心慌上火;澳门却挤而不喧,繁而有静,令人放松、悠闲,到处充满了脉脉温情,极少听到争吵声,更没有见到过动粗的。大概是地方很小人少,路人相遇往往都有似曾相识之感。澳门男人是"小男人,大肚肠",意思是长得虽不如北方男人那样高大,但度量很大,小事不计较,责任感强;澳门女人是"守家婆",意思是说忠于家庭,把自己的一生无私奉献给了父母、丈夫、子女。澳门经济单一,除了博彩和旅游,在国际上没多大地位;澳门回归也是主权象征意义大于经济意义。由于没有香港富庶,很多澳门人为了省钱,喜欢到珠海购物。


Họ cười vì ta không giống họ, ta cười vì họ quá giống nhau.
tancai is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 04-05-2011, 10:17 AM
tancai
Senior Member
 
tancai's Avatar
 
ID: 72861
Tham gia: 21-11-2010
Đến từ: Hà Nội
Giới tính: Male
Sở thích: Bóng đá
Bài gởi: 127
Cảm ơn: 8
Được cảm ơn: 126 lần trong 34 bài viết
Default Ðề: Tính cách người các tỉnh tại Trung Quốc

9.北京人:
首善之区,见多识广,既受官文化熏染,又承八旗子弟余风沐浴,十分懒惰,很多人宁可在家领低保也不愿意出去工作,相当多的人依靠祖上遗留下的大四合院拆迁补偿和房屋升值;还有的是官商,靠政策吃饭,过着悠闲的生活,是全国最养尊处优的地区,胖人最多。北京的脏活、累活基本都由外地人做,外地人一旦离开北京,北京将立即瘫痪。北京人的下一代纨绔子弟非常多,讲究享受。女孩子十分开放但很有个性。北京人只要想上大学都能上,清华、北大也特殊照顾北京,毕业后政府、公司也是优先录取。北京到处是官,骑三轮的老爷子也可以牛气冲天,谁家朝中没几个人?"不到北京不知道自己官小"。北京户口十分珍贵,北京人也排外,总觉得自己是"中央的人"(很多都是外地人成为北京人之后又排外),警察对外地人当然是格外"照顾"。不过包容性还是不错的(当然不能和深圳比),06年有17万对北京男孩女孩外娶外嫁,找个北京人结婚相对容易(和上海、广州比),家长一般比较开明,北京男孩特孝顺就是满口"京骂"很不雅。开公司尽量别招北京人,北京人什么都明白,就是能说不能干,业务员比老板还牛(财务人员适合招北京人,人品可靠,跑不掉)。北京人油嘴滑舌,善打哈哈,侃爷 辈出,号称"京油子"。王朔的小说、冯小刚的电影是典型的"京痞文化"。不过北京人总的来说很善良,大气,有同情心,讲义气,热心肠,喜欢管闲事,尤其是关心国家大事,爱侃政治(小道消息不少),在中国来讲算是高素质的了。在北京发财的主要是外地人,在北京当官的主要也是外地移民,北京人庸懒难成大器,但北京人嘴巴贫,出艺人。随着政策的宽松,户口制度越来越淡漠,外地人也来北京抢饭碗,造成很多北京人失业,失落感很大。北京的文化是兼融的,官方体制文化、知识分子文化和民俗文化处于共生状态,现代文化和传统文化和平共处,各拿各的调,各吹各的号。

10天津人:
很难想象与北京咫尺之隔,方言十分独特(据说受李鸿章的淮军影响很大),工资收入竟然与沈阳这样的下岗城市差不多,是个容易被人遗忘的直辖市。天津男人性格豪爽豁达,有安于现状不思进取之嫌。做人义气,办事果断,很容易交朋友,女人性格也男性化,做老婆不如做朋友,骂人都是顺口溜,绝对不温柔!俗话说:"京油子,卫嘴子,保定府的狗腿子(卫就是天津卫,抗战时保定汉奸多)"。有几个天津的朋友应该不错。天津人本性幽默,所以就有了幽默的"狗不理包子","耳朵眼炸糕"和"十八街麻花",另外还有马三立的"逗你玩"。天津其实并不发达,北京把周边地区都吸干了,北京从来不停电,要停就停天津、河北。天津人对北京人向来不服气,足球队遇到一起肯定是死磕!天津的北洋建筑和小吃独具特色,传统文化气氛比较浓,民间艺人多。天津这地方不适合定居,沙尘暴不比北京少,报纸懒得报!

11.河北人:
自古燕赵多慷慨悲歌之士。河北人忠厚塌实,宁愿做绿叶陪衬北京,为北京停电、受污染、挡风沙、决堤保北京,京城繁华似锦冠盖如云,出了京城居然是贫困的河北农村土房。河北人习惯于看北京眼色,俯仰随人,怎么学北京话都不象。上海拉动了长三角发展,北京却吸干了华北平原的油水!河北是北京的大菜地,很多河北人在北京看大门、摆地摊卖菜,常被城管欺负。农民崔英杰激愤之下杀城管,法院怕激化社会矛盾,破天荒只判其死缓。河北各地方言差距很大,譬如冀州等地的方言居然比粤语还难懂,再如唐山话、张北话都各有特色,而秦皇岛、承德等地更接近东北。河北女孩朴实善良,很适合做老婆。很多在北京打工的外地人都羡慕河北人:回家的路费不过30元!

12山西人:
文化底蕴厚重,不过糟粕占多数。"正方脸,棱角分明,鼻短而大"是典型的山西人形象。山西人老实本分,忠诚可靠,喜欢按部就班。但头脑不够灵活,愚顽固执,拘谨怕事,再也没有晋商的风范了。这地方人多地少,土壤贫瘠,工业落后,观念落伍,要不是有煤矿可真够戗了。山西虽然穷,富豪却不少,很多是用矿工、窑工白骨换来的。曾有富豪团到北京集体炒房,虽然衣着光鲜却摆脱不了暴发户的丑态,被北京人嘲笑了一番。临汾号称煤城,今年却被列为全世界最肮脏的城市!太原、大同空气中最多的颗粒物肯定是煤渣。满山西很难找出个山清水秀的地方来,要么是大院,要么是寺庙。山西当官的十分愚昧,喜欢摆架子,官大一级压死人,政府象衙门。男人虽然可靠却十分抠门,有俗语称谓山西人为"九毛九",说明山西人的吝啬度是超乎寻常的。山西人穿戴"土气",不合时尚,饮食简单,不离面食,而且调料有限,吃什么都离不了醋。女人虽然厚道能过日子,做老婆却有点土。晋商曾经"汇通天下",却讲究"叶落归根",把总部设在平遥、太谷、祁县、榆次这些小地方,当然没什么发展。

13.内蒙古人:
这里主要说的是西片,赤峰以东讲东北话,自治区是为了维护民族团结拼凑的,现在已经是汉人占多数了。蒙古族人体形粗壮,面宽耳阔,眼睛有神,颧骨突出,头发卷起,声音洪亮,臂力过人,威猛彪悍,成为匹夫之勇的楷模。但心底善良,为人敦厚,性格豪爽,敢爱敢恨,少有歪门邪念,豪爽酒量大自不必说,很多已经汉化了。内蒙西片的汉人更象西北人,虽然号称华北,却连说话也是西北味道,老实本分,因循守旧,做官经商都不行,包头、呼和浩特主要是汉族移民,没什么文化底蕴。

14.东北人(包括内蒙东部四盟、市):
之所以合并着说,是因为该地区语言风俗十分接近。东北古代是蛮荒之地,今天的汉人主要是山东、河北的贫苦移民后裔,曾经是中原地区流放罪人之地、杀人越货的逃犯的天堂,半个世纪就历经了清、俄、日、军阀、民国、中共统治,长期无法无天。加上满、蒙、朝融合,气候寒冷,土地辽阔,形成了独特的东北文化,是基因差别最大的地区(遗传学上认为基因差别越大的人种越优秀)。辽沈和平津战役基本是靠东北人打的,渡江战役后林彪率领的四野从东北一路打到海南岛,可以说是共和国的奠基人,东北人有强烈的建功、立业、扬名的心劲。东北曾经是中国工业最发达的地区,号称"共和国的长子"。直到今天依然是全国人均受教育程度最高的地区和交通最发达的地区,但今天东北却成为下岗人数最多的地区,商人多是小本经营,小富则安,没有远大的理想和抱负,可谓"打仗胆大,经商胆小"。近些年颇有人才辈出之迹,富豪榜上首富张茵以下为数还不少,朝中做官的也不少。东北人是中国人中优缺点性格最鲜明的(男人女人差不多),内质刚毅,外表强悍,大嗓门不怯场(有些人无知却自大),性格豪爽,胆子大,讲义气不重法律,容易交朋友,常言:"别提钱,提钱感情就扯远了"。好勇斗狠(肆虐全国的新疆小偷不敢去东北),性格随意而张狂,欠温柔涵养之气息。东北人热情火暴,喜欢路见不平拔刀相助,也爱管闲事。大多东北人都很善良,富有同情心,有时候豪爽得让人难以接受。也有一小撮人心狠手辣,匪气十足,狡诈凶狠,需要提防,还是少惹为妙。东北人并不象很多人描述的那样大大咧咧,细心不亚于南方人,有时很有心计。东北人爱打架而且不计后果,打起架来,东北人一定要就近找武器,专打要害(没人愿意和东北人打架),容易被利用做枪杆子,甚至被利用做杀手,很多夜总会喜欢用东北人看场子。北京的暴力犯罪主要都是东北人干的,西客站和北京站收保护费的,公主坟、西直门收手机的基本是东北人(有黑道背景),北京的批发市场的黑社会组织也是东北人为主。广州、深圳、海南的黑社会,东北人的分量也很大,近几年在全国几乎所有大中城市都有东北犯罪团伙出现(远销东欧、俄罗斯、北美、日本)。是中国酒量最大的地方,女人吸烟喝酒的比例最高,美女很多,多身高腿长,骨架较大,皮肤却不够细腻,性格过于直爽,不太耐人寻味,甚至会在公交车上大喊大叫,抖落家丑。文化底蕴过于浅薄,爱打扮却不会打扮,多娇柔造做,华而不实。不过东北女人还是傻得可爱,喜欢一个人就对他死心塌地,恨一个人就要把他千刀万剐,要娶东北女人得有思想准备。一些女孩子贪图享受,从事服务行业,遍及全国的红灯区,堪与川妹子、湘妹子齐名。东北人比较聪明但不能吃苦,因此民工极少,也很少静下心来搞技术,有本事的开饭店开公司,稍次点的做房地产中介、拉广告、做医药代表、倒服装,实在不行的干黑社会!近年来移民北美、东欧的东北人剧增,有些人事业有成,有些人给中国人抹黑。东北人在北京的犯罪率肯定比河南人高,可能是话语权比较强,再加上东北人与北京人有着千丝万缕的联系,公开骂东北人的比较少或者是不敢骂,让人爱恨交加。相比之下,辽宁人比较圆滑,经济也最发达,体育基础尤其是田径、大球类,按省籍来算是全国最好的。黑龙江人比较野,下手狠,北大荒嘛(佳木斯号称贼城,黑社会辐射全国)。吉林人比较土有点倔,"前后狼,后有虎,中间夹着二百五"(狼是辽宁,虎是黑龙江)。奇怪的是,哈尔滨话在中国来讲,是除北京话外最接近普通话的方言。大连话更接近胶东方言(多是跨海移民),大连人有优越感却比较虚荣,觉得东北只有大连还算可以,其他城市都不行。东北男人一般嘴巴比较甜能忽悠,浓重的东北话最适合做小品。容易讨女人喜欢,但是多数都有大男子主义倾向,有的打老婆!

15.山东人:
孔孟之乡、礼仪之省,山东自古多大将、多忠义之士(也多响马)。大概是因为过于梗直,极少出阴谋家和皇上,很多东北人在山东沾亲带故。山东人的形象普遍不错,男人责任感很重,忠厚直爽,人情味浓,讲究孝顺,外粗内秀,侠义尚武,深受儒家文化的熏陶,特别讲究人际关系和尊卑等级,爱走上层路线。家庭观念强,很适合做老公;女人贤惠顾家,有的比较泼辣、蛮横不讲理,脚比较大,说起话来实在难听。山东人乡土意识重,地域自豪感强,有时候爱讲究老乡显得很迂腐。山东人好酿酒,但大多是劣质酒。山东人好吃大葱和大蒜,所以大多数山东人都有口臭,但却很少有人得癌症。山东人爱吃馒头(蛋白质多,所以身材高大),呛面馒头都卖到北京去了,山东人吃大饼不用菜,有葱就行。山东人吃的煎饼,南方人吃了不消化。山东话虽然很侉,听起来却比较亲切实在。沿海地区很富裕,尤其是青岛烟台威海地区,据说山东经济很快将超过广东,成为全国第一。胶东人观念比较新,很多青岛人觉得做为山东人有点亏(曾经是直辖呢),青岛足球队与省队比赛也是死磕。青岛女孩很时尚,美女不少!菏泽、枣庄、聊城、临沂、济宁有点穷。

16.江苏人:
苏南和苏北(淮安、盐城以北)截然不同。苏南一向是风调雨顺、才子佳人倍出之地,历史上中进士的,比任何省份都多,艺术大师、文学大家、科学泰斗层出不穷。苏南人有雅量,自古多书香门第,房屋典雅,菜肴精致,连女孩子也是小巧玲珑、多才多艺、温柔可人的(做老婆还不错,就是爱嘀咕),这地方多阴雨连绵,和风细吹,连男人也多为女性之相,皮肤细嫩,话语温柔,行为矜持,人情练达,精于算计,但过于精明,性格也显懦弱。这里的人很聪明,读书气氛很浓,到外地读书的人也是名列前茅。也很讲理守法,南京、苏州的治安是全国一流的,作奸犯科者多以安徽、苏北人为主。南京盐水鸭很有名,可是男人也象鸭,实在太软弱可欺了。1937年日本人如砍瓜切菜一般屠了30万,很多人跑都不跑!今天的南京人也不恨日本人,大屠杀纪念馆被挤在一个小角落里,有教授提议改为"和平纪念馆"!1644年清军在扬州、江阴屠城,一个满洲兵可以押送60个人到刑场,不用捆绑,一刀一刀的杀,没有一个敢跑的。只要一个满洲兵大吼"蛮子拿命来",数十人就屁滚尿流,放下武器,就地乞降,嫁给这里的男人有点窝囊。以徐州为中心的苏北人,身材较为高大(有夸张说一车苏北人能打遍苏州),近于山东,据说乾隆皇帝用"穷山恶水出刁民"来形容该地的风土人情。以前动不动就起义,后来又流行乞讨(历史上苏北、皖北就盛产丐帮),有钱也讨。徐州话与山东话、河南话说象又不象,自成一派(汪伪时期叫淮海省还挺有道理)。苏北经济相对落后,在外形象不太好,尤其是爱占小便宜全国第一,在外多做小生意,出苦力,干粗活,也有"刻章办证"者。有上海女孩登报求婚,末句是"苏北人士免谈"。徐州城市规模比很多省会都大,可城市破旧,就一条稍象样的淮海路。许多苏南人都不屑与苏C牌照(徐州)的人称江苏同乡。


Họ cười vì ta không giống họ, ta cười vì họ quá giống nhau.
tancai is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 04-05-2011, 10:19 AM
tancai
Senior Member
 
tancai's Avatar
 
ID: 72861
Tham gia: 21-11-2010
Đến từ: Hà Nội
Giới tính: Male
Sở thích: Bóng đá
Bài gởi: 127
Cảm ơn: 8
Được cảm ơn: 126 lần trong 34 bài viết
Default Ðề: Tính cách người các tỉnh tại Trung Quốc

17.上海人:
中国最发达的城市,包容性较差,方言盛行,外地人很难融入,复旦大学也快成阿拉大学了。幸亏不是首都,否则连北京人都看不起,上海人喜欢称自己为"沪上",外地人一律都是"乡下的",不过上海历史无非才一百多年,有三分之一是宁波一带的移民(据说最早的上海人居然是从河南来的,上海人常为此愤愤不平)。上海女人举止得体,装束淡雅,言谈柔和,很有女人味,但却没有那种为了爱不顾一切的"烈女"。上海女人不会嫁给外地人的,女孩子哈日哈韩,嫁给日本人是很多人的理想。上海男人小气自私,斤斤计较,街头吵架经常半个钟头,胆子小怕老婆,甚至帮老婆洗内裤,常被丑化为"小男人"(近几年终于出了两个伟大的男人:姚明、刘翔,毕竟有钱就能培养出精英的)。其实,从另个角度来说也体现出上海男人很懂得尊重女士,体贴妻子。上海人私交比较理智,你可以找到精神上的知音,却别指望两肋插刀的哥们。所以出了不少银行家、商人和学者,却难出诗人、武将和侠客。上海商人都是精明的行家里手,既识货又明理,善于据理力争。上海人的钱不好挣。上海人很有品位,小资盛行,对生活很讲究,也很守信用,遵纪守法,做事精致,上海的产品质量全国第一。上海人不占别人的便宜,这倒很适合做朋友,不过首先得让他瞧的起你。中国人都能做到这一点也算不错了。

18.安徽人:
安徽自古就是苦地方,地处江淮之间,自然灾害不断,每次战乱都绕不开安徽。安徽人灵柔不如南方仔,刚猛不如北方佬。有着南方人与北方人之间的过渡性格,这里的人刚柔相济、平凡、恬淡、沉静、甚至满身土气。安徽的男人淳朴少言,才思敏捷,安徽是民工大省,工地上的安徽人很多,都很实在,吃苦耐劳,技术很好。安徽的女人朦朦胧胧,皮肤白净,当地人说是"水色好"。吃苦耐劳,具有中华民族的传统美德。无为县的保姆全国有名。徽商称雄商界300年,对中国近代政治和文化有着很深刻的影响。可是今天的安徽经济在发达的华东地区暗淡无光,甚至GDP都不如苏州、无锡、常州中的一个城市。很多政府都住在富丽堂皇的大厦里,当官的没几个好东西,很难招商引资,企业刚开门,就用各种费用收垮你,你一派我一派,不整死你,也得整走你。整天学浙江、学江苏、学山东,只是嘴上学,会上学,越学差距越大。领导干部整天读读报、开开会、喝喝茶、吃吃酒、混日子。凤阳是全国最早承包到户的地方,今天还是那么穷。安徽的是个人杰地灵的地方,优秀人才很多,每年都大批外流,安徽人最想去的就是上海,可是上海人却压根看不起安徽人。南京是全国治安模范城市,犯罪团伙主要是安徽人。毒大米、假药案毁了安徽的声誉,合肥和郑州一样,集中了很多招商加盟、邮寄诈骗的公司,危害全国。皖南山清水秀,是旅游的好地方。皖北方言、习俗接近徐州,历史上盛产乞丐。六安很穷,阜阳虽穷却好大喜功,要建世界最大的城市和最大的机场,阜阳和四川广元大概是全国民工最多的地区,春运期间竟然有民工专列开往上海。

19.浙江人:
自古是蛮荒之地,山越聚居。东晋以后江南开始逐步得到开发,南宋时期成为中国最富庶的地区。浙江多山多水,方言与福建一样复杂,杭州话、绍兴话、宁波话、台州话、衢州话、温州话谁也听不懂谁。浙江历史上是文化大省,人才辈出,"江南多山多水多才子",今天的教科文卫体却比江苏差一大截。历史上,浙江就出过很多富甲一方的大商人,江浙财阀是蒋介石政权的基础。浙江商人被誉为当今中国最具人气的"财富制造商",是最会赚钱的人群,浙江人头脑灵活,勤于思考,富于变通。女人既如水一般温柔,吃苦耐劳、精于生意也不亚于男人。浙江人精明、吃苦、能干、务实、开拓、团结,温州人的皮鞋、服装畅销全球,义乌是全世界的小商品集散地,浙江人涉足了中国的房地产业、电站开发、矿山开采、建筑施工、互联网、高科技等几乎所有产业,富甲天下。早期的浙江人一付担担,走村串户,卖糖元,被成为"挑货郎"。过去浙江是劳务输出大省(主要是技术工),今天已经很少见到浙江民工了,因为他们已经完成了资本的原始积累。浙江商人四海为家,落地生根,像蚂蚁一样遍布世界各地,在哪个角落都有浙江人的身影,是中国最庞大的游商。以温州为代表的商人被称为"中国的犹太人",生存能力令西方人都感到恐惧。浙江商人头脑中生意无地域,市场无疆界。只要有钱赚,哪怕是纽扣、打火机、卖眼镜、修皮鞋,他们都会去做,近500万浙江人在外发展。温州人垄断了很多地区的服装、皮鞋甚至房地产生意,在北京大红门形成了"城中城",在全国各地炒房,在山西炒煤,在欧洲倒服装、皮鞋,甚至到非洲开超市。然而很多浙江人带有商人的"原罪",制假贩假,走私偷渡。温州皮鞋、皮带、服装曾经是假冒伪劣的代名词,严重的糟蹋了中国商品的声誉。近期美国抵制中国货,西班牙烧中国鞋,基本都与浙江人有关。浙江的房价虚高甚至超过北京上海,杭州的消费畸高,连出租车都是奔驰(价格可比深圳,全国最高)。色情场所"温州城"臭名昭著。浙江也是两极分化,衢州、丽水有些地区和西部一样穷。

20.江西人:
王勃笔下的"物华天宝,人杰地灵"之省,自古就是富庶的"鱼米之乡"。历史上文化名人灿若星斗,陶渊明、王安石、欧阳修、黄庭坚、文天祥、汤显祖。。。在中国思想史上占主导地位的程朱理学、陆王心学、禅宗佛学、老庄道学,要么发源于江西,要么在江西成型。可以说,江西撑起了中国优秀传统文化的半壁江山。江西大部分是客家人,又多为晋唐时代北方中原家族迁徙而来,是正统文化继承者,长期熏陶的封建儒家忠诚思想及道家的"无为"理念,使安于现状、中庸保守、忠诚守信的烙印很深,冒险意识较差;家族观念极强,江西族祠数量达8994处,为全国第一,故吸纳新思想、新事物很困难;江西属于"吴头楚尾",加上是内陆城市,江西人在一定程度上拥有封闭、保守、自满自足的小农经济意识;江西先民很多是因逃避战乱,为寻求安宁的环境才南迁而至,渴望和平、安居乐业的心态影响到后裔。江西人可谓朴实厚道,内敛,含蓄,不张扬,也就不擅表达。"人怕出名猪怕壮",江西人很善于"守弱守拙",这种处世之道最大的好处,就是杨柳青风,左右缝源,人际关系比较和谐。同时这种观念的明显缺点,就是不为人所知,不为人所识。江西人的谨小慎微的风格,严重地阻碍了江西人出名。江西妹子虽比不上隔壁的湘女风情万种,但却是贤淑良德,而且都能烧得一手好菜。南昌虽然号称省会,却是中国的中部中型城市,城市比较乱,满地的垃圾,满大街违章的人群,动不动就吵架。景德镇号称"瓷都"已经徒有虚名,假冒伪劣盛行。临川和吉安虽然是地处一隅,历史上却是人才辈出之地。奇怪的是抚州,那么偏远的小城市,居然有北京、上海这些大城市的家长,把孩子送这里来寄读,看来江西的文化氛围确实了得。江西是华东地区最穷的省,国家级贫困县全区排第一。很难找出一个象样的富裕地区。

21.福建人:
八闽大地,山清水秀,交通太差,没田可种(连福州和厦门都建在丘陵地带),只好经商或者诈骗。华侨、台胞巨多,自古就流行漂洋过海谋生,现在又改成偷渡。北美、欧洲都有福建人,福清一带家家都有海外关系,海外汇款源源不断,有的村里都有银行。福建人特别懂得经商,勤奋、肯吃苦、爱冒险、适应能力强、喜欢闯江湖,不读书也一样做生意(福建读书人并不少)。"出海从商"是福建沿海人的最佳职业选择,从小耳闻目睹的情景就是祖辈父辈外出经商。泉州、晋江、石狮的服装鞋帽天下闻名,沙县人在全国开小吃部,安溪人除了卖铁观音还干手机诈骗的勾当(您收到的中奖信息多数是这里的农民干的,他们都盖小洋楼了),莆田人除了卖服装,还"祖传秘方专治性病",全国80%的私立医院是他们做幕后老板!各地方言差别极大,福州话、宁德话、莆田话、泉州话、龙岩话各讲各的,谁也听不懂谁。据说山这边的人听不懂山那边人的话,一点也不夸张。不过福建人跟浙江人有一点倒是一样:把"吃肉"读成"吃漏"。你认识的人,很可能姓林或者姓陈。很多公安是黑社会,没少发生惊天大案,福州的"仙人跳"(以女色骗财)一度有名。福建人一般不轻易相信别人,是不是以己度人?福建人在外地开的色情场所"福建城"与"温州城"齐名。

22.台湾人:
今天的台湾人主要由原住民、早期的闽南移民、国民党迁台的大陆移民组成。台湾是小岛文化,本来就是依附于大中国的亚文化。日本人统治台湾50年,台湾人沦为二等公民,文官做不到科长,武官做不到校级,日本人的皇民化和奴化统治,形成了"台独"的深刻根源。据说今日的台湾人,对中国的认同感很弱了,大多数都认为自己是仅仅台湾人,同时也西化严重。不过到大陆经商的台湾人,在大陆很少愿意谈政治,毕竟赚钱比空谈政治来的实在。我们身边的台湾人,与大陆人并没有什么天壤之别。多了一些生意人的精明,伶牙俐齿,待人大方,敢于冒险,乐善好施。台湾人十分迷信,尤其是包"二奶"成风。不过台湾人还是很讲究规矩,长幼有序,男尊女卑,"二奶"终究上不了大场面。岛内的台湾人,族群感强,气度不够,喜欢作秀,派系斗争激烈。台湾黑道最爱的武器居然是武士刀,南台湾的深夜,常有一群年轻人骑着摩托车在马路上横冲直撞,手里拿着短武士刀,看到不爽的人就砍。。。黑道不是正道,"台独"也成不了大气候。台湾人在岛内窝里横,其实性格普遍软弱,之所以没敢公然独立,就是怕被解放军打。更多关于台湾人的评价,让专家去说吧!

23.四川人:
四川可谓是历史上文化之大省,人才辈出,济济一堂。著名的有唐代的诗人李白(有甘肃人之说)、宋代的"三苏"、现代的文学家巴金和郭沫若,朱德、刘伯承、陈毅、邓小平等等都是四川人。巴蜀之地古代号称"天府之国",物产丰富,刘邦、刘备都曾以此为根据地,人口众多,民俗丰厚。但也局限于盆地文化的束缚,从而本性保守,封闭,且好窝里斗。四川人好战,也好骂,嗓门高大。四川男人身材多为矮胖,面宽,鼻塌,眼大,聪明而伶俐。好喝酒,酿酒技术在中国是独一无二的,名酒繁多。四川人讲究吃喝玩乐,好赌,自古有"少不入川"的说法。好吃麻辣,麻辣火锅和毛血旺已风靡全国。成都是一个散漫悠闲的城市,很多人或提笼架鸟,或沿街道、胡同"摆长城"(四川人都玩的一手好麻将)。四川的很多城市都缺乏朝气,很多人都无所事事。四川女孩能力很强,很多男人无能,要靠女人来养。四川美女如云,号称中国第一美女大省,身材多娇小,面容秀气,皮肤嫩白,性格鲜明。"二奶"数量全国第一,风尘女子数量也是全国第一。四川是民工输出大省,在外打工者几乎遍及全国各大城市,尤喜欢去珠三角地区,吃苦耐劳,人力充足。

24.重庆人:
四川古代属蜀人之地,重庆属巴人之地,巴人与蜀人向为死敌(今天两地的足球队遇到一起也是死掐)。但巴蜀经过几次大规模的战乱,尤其是明末张献忠入川和清军的大屠杀,土著人几乎被屠戮殆尽(到清朝初年仅剩90万)。因此今日重庆和四川的居民基本是"湖广填四川"的移民融合。重庆是山城,市容很乱,需要人工搬运的东西很多,"棒棒军"随处可见。重庆人喝的是浓冽苦涩的沱茶,成都人喝的是芬芳袭人的花茶。重庆吸毒人员比较多,赌博风行,开茶馆的人多,喝茶可能就是去赌钱,茶馆老板很多是黑道的。夏天到处是赤膊、光头的人在街上溜达,或者围着辣气腾腾的火锅大吃。重庆男人好色,下了班就喜欢泡妞。重庆的夜晚有"小香港"之说,灯红酒绿,十分繁华。重庆下面的几个县,经济虽然不怎么样,服务行业却很是红火,云阳、奉节、涪陵的夜总会是一家挨一家,大街上经常听到淫声。重庆的男人不务正业的较多,不象湖北人喜欢做完了事再玩,而是玩完了再做事。有些小孩子初中刚读完,就不读书了,出去"晃",干一些收保护费、赌钱之类的事情。这些人就是"杂皮".,女孩子叫"太妹"。老百姓虽然很怕杂皮,又希望自己的家族里出几个有势力的杂皮,被欺负的时候叫一大帮人过来,砍一顿或讹上一笔钱。重庆的女人和成都的女人一样,都有操麻将的习惯。渝东地区的女人一般都长的眉清目秀,窈窕动人,也许是三峡美丽风光的熏陶,她们个个身体纤细、肤白皮嫩。她们讨厌本地男人,喜欢背井离乡去外地打工挣钱,堕落红尘的颇多。重庆有3200多万人口,大中专以上的人才只有100多万人,仅占3%左右。四川人一向认为重庆是四川的一部分,重庆人自直辖后翻脸打死不这样认为,事实上历史渊源形成的差别并不是很大。


Họ cười vì ta không giống họ, ta cười vì họ quá giống nhau.
tancai is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Kẻ Bồng bột đã cảm ơn tancai vì bài viết Ngớ ngẩn này ^_^!
kali_99 (09-10-2012)
Old 04-05-2011, 10:22 AM
tancai
Senior Member
 
tancai's Avatar
 
ID: 72861
Tham gia: 21-11-2010
Đến từ: Hà Nội
Giới tính: Male
Sở thích: Bóng đá
Bài gởi: 127
Cảm ơn: 8
Được cảm ơn: 126 lần trong 34 bài viết
Default Ðề: Tính cách người các tỉnh tại Trung Quốc

25.贵州人:
贵州是最容易被遗忘的一个省份,据说当初建省还颇有争议。谚语道:"天无三日晴,地无三尺平,人无三分银"。贵州是中国唯一没有平原做支撑的省份,走进贵州,就走进了山之国,几乎找不到大一点的平整土地,"八山一水一分田"。山民生活虽然相对贫困,却也悠闲自得。贵阳市人口过百万,面积却小巧玲珑,很是繁华,有都市风情,近日又被国家气象局授予“中国避暑之都”令贵阳人很是自豪得意。遵义,要不是红军长征曾经过此地而出名,恐怕谁也不会知道还有这么一个“贵州第二大城市”,遵义人小富即满,安于现状,不思进取,靠吃八十年代被国家评估为“全国小康城市”的老本,对外地人自称遵义为“小上海”,不知上海人知道后会怎样想?。在云贵川三省中,贵州饮食习惯和语言都更接近四川。贵州可算移民省份,除了苗族布依族等少数民族外,汉族多是历史上几次人口迁徙进去的。由于地处偏远,交通不便,开发较晚,文化落后等原因,贵州出的人才很少。处在内陆大山中的贵州人,精壮能干,敏于新潮,与四川人一样悠哉游哉,却缺少四川人那种吃苦精神,"麻将在手,小吃在口,三天两头,狐朋狗友",对本省的落后处境缺乏危机感。贵阳、遵义女孩也同重庆女孩一样天生丽质、妩媚、时髦、开放,带点"辣妹"气质。近些年来民工输出很多,多往珠三角地区,沦为风尘女子的也不少。

26.云南人:
在西南三省中,云南最富有边地色彩,汉武帝时期以"彩云之南"而得名。省内各地多彩多姿,风光绮丽,昆明四季如春,气候有口皆碑,且景色秀丽,空气清新,很适合人居住,是中国少数民族最多的省份。各民族都有自己独特的文化,丽江纳西族的古乐,大理白族的歌舞,路南景颇族的传说、西双版纳傣族的民俗风情,都是旅游的热点。得天独厚的自然风貌和人文环境使云南属于中国最具魅力的旅游省份。云南开发较晚,长期作为"化外之地",内地人很少愿意去。近代以后才有了一些人才,最有名者也就是航海家郑和、音乐家聂耳、哲学家艾思奇了。云南的得天独厚是以它的封闭性为代价的,与贵州人和四川人相比,云南人更满足于自己的小圈子,安居乐业,目光短浅,性格软弱,很少到外面来闯世界,在其他地方很少碰上云南人(偶有同乡会也是一盘散沙)。云南号称小吃很多,基本都是少数民族特色。云南的经济畸形发展,多数地区贫困,烟草业是支柱行业。也是毒品第一大省,边界地区临近"金三角",很多人以贩毒为生,出现了很多"寡妇村"(男的被枪毙了),边境小镇畹町居然是中国最早进入小康的城市(毒品繁荣)。虽然也是人口大省(4500万),但多身材矮小单薄,没有帅男美女。

27.西藏人:
渊源于古时吐蕃的嫡裔,掺杂有少许西北方蛮夷之血统。鼎盛于松赞干布的吐蕃王朝,忽必烈西征后彻底纳入中国版图。西藏人因其高原气候,紫外线照射强烈,皮肤灼伤,脸色黝黑,同印度人的肤色有所相象,但黑的不够均匀。藏族男人头发卷曲,绝对不出美女。西藏人一生都对待朝拜尤为重视,一步一拜,虔诚而不倦。西藏人一般都很纯真和宽容。西藏为佛之国度,在那里你会找到什么叫"圣洁"。不过,一般的藏人很少讲卫生(据说很多人只有出生和死后才洗澡),行为拖沓。但对客人友好倍加,哈达、奶茶、青稞酒,是他们对客人的最诚挚问候。山南地区是"西藏的江南",属南亚热带气候,物产丰富,是藏族人的文明发源地,生活着门巴、珞巴、藏等民族,但大部分被印度占领(12万平方公里,大于浙江省),作为印度的一个"邦",成为印度的"子民"。锡金原来是西藏的属国,07年中国政府已经承认了印度对它的吞并。"藏独"在海外得到了印度、欧美的支持,但在西藏没什么影响。藏人在内地很多城市摆地摊,卖一些西藏特色的饰品,相比维族人来说,比较温和,很少暴力犯罪。汉人在西藏没形成地域文化,主要是四川、重庆等地的生意人和援藏人员。西藏面积大,人口少,气候严酷,汉人主要集中在城镇里,多数藏族人过着游牧的生活。

28.陕西人:
陕西是中国传统文明的源头,在这里可以找到华夏"人文初祖"黄帝的踪迹。西周、秦、西汉、隋、唐等中国历史上值得骄傲的朝代都以这里为都城,据说在很多村子的地下,随便挖几铲子就可能有文物。历史上名人很多,如白居易、孙思邈、司马迁、李自成等。陕西人四肢发达,身体健壮,秦军号称"虎狼之师",令关东诸侯闻风丧胆。"国"字型脸的人很普遍,朴讷温厚而又爽直豪放,大脑却迟钝异常,他们十分保守,安于现状,厚道又偏执。习惯大喊着唱秦腔,而不会塌实的赚钱,因此陕西总体比较贫穷落后。CCTV主持人李咏曾挖苦陕西人"八百里秦川尘土飞扬,三千万懒汉齐唱秦腔"。陕西人不但喜欢唱民歌,其骂人的风尚如同东北的"二人转"一样也是数一数二的。陕西人吃的是粗茶淡饭,喝的是粗酿的稠酒,陕北老农穿的是粗布衣裳,扎的是白羊肚毛巾。陕西人喜欢大口吃肉,大碗喝酒(西凤酒有点偏辣,外地人喝不习惯),大声吆喝。陕西男人恋家,很少成为"陈世美"之流,更不会跑到深圳去包二奶。陕北女孩温柔顺从,但内心刚烈,炽热如火。陕西名小吃繁多,但很多的名特小吃都是回民的。西安是中国第一大古都,高校云集,西安交通大学是西部地区实力最强的。西安已古风不再,西安人比较狡猾,在西北地区算是最坏的;陕北虽然贫穷,却民风醇厚,因此中共才能在延安长期立足;陕南山清水秀,语言、风俗接近四川、湖北。

29. 宁夏人:
渊源于“水洞沟文化”。属于黄河文化之支流。血统复杂,多为西北方蛮夷混杂。其中尤以北狄,西戎,回讫为最。鼎盛于西夏,覆灭于成吉思汗的征服。宁夏为中国最大的穆斯林聚集地。尤其以马姓为最。想当年的马洪魁,马步方为著名之“马匪”。宁夏地况多为戈壁。盛产枸杞,贺兰石及大米。宁夏人喜欢用枸杞泡酒,听说能治愈男性病。宁夏为回族自治区,食多以清真为主。宁夏人好吃牛羊肉,忌讳谈猪。宁夏人外表凶恶,实为心底宽厚。如果,真的动起粗来,宁夏人手中的宰牛刀可是锋利无比。宁夏无美女。就是有,也被盖头蒙的难以看到。宁夏人多信奉伊斯兰教。相信真主。宁夏人崇拜的名人为本拉登,因为他是伊斯兰教世界的斗士。(发贴者注:这点不敢苟同。)

30.甘肃人:
甘肃自古为边塞,地貌多为黄土和戈壁。很多地方"三不拉"(连牛羊兔都不在那里拉屎),"春风不度玉门关"、"西出阳关无故人","羌管悠悠霜满地",可谓凄凉异常。历史文化资源丰富,尤以敦煌莫高窟为最,其次为丝绸之路以及嘉峪关。甘肃历史名人有"飞将军"李广、唐高宗李渊,"诗仙"李白据说也是陇西成纪的籍贯。甘肃有句俗语"金张掖,银武威,秀天水",其实各地普遍贫困。地处西北一隅,历史上动荡不安,政权交替,民族交汇。也许是历史上战事纷争,让这里承受了太多外来的创伤,对甘肃人的性格影响很大,过于保守,性格呆板,少创新,对于新东西,甘肃人接受总是慢半拍。兰州四面环山,污染严重,但年轻人穿着时髦,紧跟新潮,女孩子言谈举止都非常开放。兰州大学曾经名闻遐迩,近些年堕落的飞快,大概也是地理位置不佳。会宁是个只有几万人的国家级贫困县,是当年红军长征会师的地方,今天连饮水都成问题,读书却毫不含糊,据说仅在北京中关村就有1000多会宁籍的高级人才。甘肃人因其风沙的缘故,多为红脸蛋,身体健魄,少有感冒之侵扰。

31.青海人:
“老子在三江源头撒泡尿,三分之二的中国人喝得到”是用来形容青海人的,中国最大的水源地。青海地域辽阔,却大而无当,72万平方公里的面积,仅仅才500多万人口,单从人口来讲很难算是一个省,主要是汉、藏族人(历史上多处是藏区,现在已是汉族居绝对优势)。由于人口少,又是多民族聚居区,没有形成独特的地域文化。高原上紫外线强烈,当地人肤色大多红黑红黑的,性格豪爽,民风淳朴,善良厚道,还没怎么被外界污染。深居内陆,学风差,闭塞,冲击少,发展慢,无产业支撑,主要是靠输出原料,商旅匮乏,人员固守,冬季晒太阳者、安于现状居者居多,闯荡世界者尤其少,几乎没出过什么名人。青海的人均烈性酒销量可以说是在全国名列前茅,而在烈性酒中,青海人最喜欢的还是青稞酒。据说在少数民族地区能轻易的买到枪支(想购枪的朋友不妨去看看)。西宁算得上一个中等城市,格尔木、德令哈仅算得上小镇而已。

32.新疆人:
地域辽阔,资源丰富,应该算作是西北地区最富裕的省份。血统和民族成分尤为复杂,最早渊源于匈奴,至于突厥,又与鞑靼、蒙古混杂,形成今日的维吾尔族和其他少数民族。维族属于突厥语系,与土耳其等民族有相当的渊源,其实更接近于白色人种。少数民族多聚居南疆,多信仰伊斯兰教。少数民族大多能歌善舞,每逢伊斯兰节日,男女老少都能尽情狂欢。维族人为人豪爽,热情好客,一旦结交朋友,会把美酒佳肴悉数拿出待客,使客人有宾至如归的感觉。但禁忌十分多,外地人去旅游马虎不得,否则可能立即翻脸。女性的穿衣严禁暴露,严禁放屁(包括有声和无声),猪、驴、狗肉万万不能吃,也不能提。。。,维族男人长相一般都很英俊帅气,身材高大匀称,面部棱角突出,男人气质明显,但很多人有羊膻味;中亚特色的美女很多,喜欢蒙头,但大多有狐臭。维族很少与汉族通婚(除非在内地),南疆有些偏僻地区"东突"势力猖獗,在德国、美国、澳洲、土耳其等有很大势力。富裕的维族人在内地大城市主要经营清真餐馆,生意往往不错(但不太讲卫生)。由于贫困,维族小偷肆虐全国各大城市,政府为了维护民族团结,不敢严打,使其有恃无恐,甚至公然抢劫。维族、东乡族贩毒团伙也很多,近年又有很多维族不良青年走街窜巷,以假手机、电脑、摄像机诈骗。新疆的汉族历史十分短暂,基本是建国后兵团复员、知青支边,或河南、湖北等省贫苦农民迁徙谋生而来,尚未形成明显的地域文化。不过新疆的辽阔地域和气候,使各民族普遍性格憨直,热情好客。汉族人多聚居在乌鲁木齐、石河子、克拉玛依。
theo
[Link đã ẩn, đăng nhập để được xem link. Hoặc click vào đây để đăng ký...]

Họ cười vì ta không giống họ, ta cười vì họ quá giống nhau.
tancai is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
7 kẻ Bồng bột đã cảm ơn tancai vì bài viết Ngớ ngẩn này ^_^!
aqing3010 (22-06-2011), congdantoancau (27-03-2013), da houzi (19-06-2011), kali_99 (09-10-2012), kid_heo (08-10-2012), mingtian2010 (14-08-2011), thuthuy.ntc (20-06-2013)
Old 04-05-2011, 12:19 PM
mua_thoiroi
Junior Member
 
ID: 27511
Tham gia: 27-08-2009
Giới tính: Male
Bài gởi: 12
Cảm ơn: 3
Được cảm ơn: 0 lần trong 0 bài viết
Default Ðề: Tính cách người các tỉnh tại Trung Quốc

bài này thật là hay,cảm ơn nhiều nhé.hehe
mua_thoiroi is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 04-05-2011, 05:08 PM
hungthu
Junior Member
 
hungthu's Avatar
 
ID: 68707
Tham gia: 20-10-2010
Đến từ: 南定省
Giới tính: Female
Sở thích: 旅游,学外语,。。。
Nghề nghiệp: 翻译
Bài gởi: 30
Cảm ơn: 37
Được cảm ơn: 4 lần trong 4 bài viết
Default Ðề: Tính cách người các tỉnh tại Trung Quốc

Cảm ơn bạn tancai nhiều nhiều vì bài viết vô cùng ý nghĩa của bạn nha, hihi
hungthu is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 05-05-2011, 12:58 AM
tancai
Senior Member
 
tancai's Avatar
 
ID: 72861
Tham gia: 21-11-2010
Đến từ: Hà Nội
Giới tính: Male
Sở thích: Bóng đá
Bài gởi: 127
Cảm ơn: 8
Được cảm ơn: 126 lần trong 34 bài viết
Default Ðề: Tính cách người các tỉnh tại Trung Quốc

Các bạn cho ý kiến chủ quan đi, sắp tới mình dự định qua Giang tô học (Từ Châu) ko biết con người và cơ sở vật chất ở đây ra sao? Ai đã từng ở hoặc đang ở cho ý kiến phát. xiexie

Họ cười vì ta không giống họ, ta cười vì họ quá giống nhau.
tancai is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Trả lời

DU HOC TRUNG QUOC Bookmarks DU HOC TRUNG QUOC

Ðiều Chỉnh

Quuyền Hạn Của Bạn
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt
Chuyển đến

Chủ đề tương tự
Ðề tài Người Gởi Chuyên mục Trả lời Bài mới gởi
红楼梦-Hồng Lâu Mộng cuunon0811 Văn học Trung Quốc 266 09-10-2012 02:25 AM
Trung Quốc -Việt Nam中越关系大型图片集 con meo cuoi Album Ảnh 15 29-05-2012 12:14 PM
Chữ Trung Quốc vnytc1409 Đất nước Trung Hoa 9 06-01-2012 09:11 AM
Những điều răn của cổ nhân! 岁月无声 Văn hóa - Nghệ thuật Trung Hoa 0 22-03-2010 12:41 PM


Múi giờ GMT. Hiện tại là 05:10 PM.